ồng yêu đi.”
“Cái… này…” Cái này rất ngượng nha.
“Ngoan, anh rất muốn nghe…” Anh ở bên tai tôi không ngừng dụ dỗ. “Tiểu Trư ngoan… gọi đi…”
Nhìn sắc mắt hưng phấn như đứa trẻ đợi
nhận quà của anh tôi không đành lòng cự tuyệt, bỏ qua việc cảm thấy vô
cùng không tự nhiên, tôi cố gắng cố gắng nói, cuối cùng cũng phun ra hai chữ “Chồng… yêu…”
“Vợ yêu thật ngoan… Về sau phải gọi anh như vậy, nhớ chưa…” Anh ở bên tai tôi dặn dò, nói xong cũng đã cắn nhẹ lên vành tai tôi, nhẹ liếm.
Tôi run lên, nhịn không được rụt cổ lại, muốn ránh đi, anh làm tôi ngứa, lại có chút kỳ quái.
Tay anh đột nhiên kéo nội y của tôi lên
cao, trực tiếp cầm bộ ngực mềm mại của tôi, cảm xúc nóng bỏng làm tôi
nhịn không được ưm ra tiếng. Nhìn anh chăm chú nhìn chằm chằm vào ngực
tôi, tôi xấu hổ đỏ bừng mặt.
“Ngực Tiểu Trư thật lớn, nắm hay cầm đều không được…” Anh một bên nắm ngực tôi, một bên trêu chọc nhẹ nói “Dáng người Tiểu Trư của anh đúng là rất đặc biệt…”
Tôi xấu hổ muốn đẩy anh ra, lại bị anh túm chặt hai tay, đầu anh khẽ cúi cắn nhẹ lên đỉnh nụ hoa của tôi.
Hô hấp của tôi chậm một nhịp “Trần…”
“Gọi chồng yêu!” Anh
dùng lực mút nụ hoa của tôi, đột nhiên dùng răng nanh cắn một cái, thanh âm thô mà nóng bỏng. Một trận đau nhẹ làm tôi nhịn không được khẽ run
lên.
“Chồng… chồng yêu…” Hô
hấp của tôi bắt đầu loạn, ngực sớm phập phồng không ngừng, mà đầu lưỡi
linh hoạt của anh vẫn không ngừng chơi đùa truy đuổi nụ hoa trước ngực
tôi.
Anh đột nhiên há rộng miệng, như là muốn nuốt trọn cả ngực tôi.
“A…” Ngực đột nhiên tê dại khiến tôi không thể không động đậy.
Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng hô hấp của chúng tôi cùng tiếng anh đang dùng sức mút mát ngực tôi vang lên…
“A… a…” Tôi ngăn không
được cảm giác tê dại đang cuồn cuộn lên trong cơ thê, từng đợt từng đợt, như là muốn đem toàn bộ xương cốt trong người tôi cuốn đi.
“….” Anh ngon lành cắn
nuốt nơi mềm mại của tôi, không buông tha một khắc. Tôi ngượng ngùng gắt gao nhắm chặt hai mắt, trong không gian tôi tăm này cảm nhận đừng đợt
rung động khó tả. Ngực giống như có một cái gì không hiểu rõ không ngừng đi tới lui, làm tôi gần như không thở nổi, thân thể cùng không kìm được mà vặn vẹo.
“…. Muốn anh dừng lại sao…” Trần Diệu Thiên đột nhiên buông cơ thể tôi, giọng khàn khàn nói.
Tôi chậm rãi mở hai mắt, hoang mang nhìn anh.
“…Muốn anh dừng lại sao?” Anh hỏi lại. Ánh mắt gắt gao nhìn thẳng vào mặt tôi. Khi miệng anh vẫn
còn ngậm chặt ngực tôi liên tục thở hổn hển, thần thể đặt trên người
tôi, tôi đã cảm thấy rõ ràng hạ thể anh bắt đầu cương cứng.
“Em… em….” Tôi lắp bắp
co rún lại, không biết nói thế nào cho tốt. Quả thật… Thời điểm anh làm
vậy với tôi, cơ thể tôi thật thoải mái… Thân thể hưng phấn cùng trái tim kinh hoàng, cái loại cảm giác hỗn độn này ở cùng một chỗ hình thành một loại khoái cảm kỳ lạ…
Nhưng mà, loại cảm giác này sao có thể nói ra miệng a…
“Em hiện tại nếu không ngăn anh lại… đợi lát nữa cho dù em có khóc nói là em đang đùa anh cũng sẽ không ngừng lại…” Anh khẽ nói, đáy mắt giống như có lửa nóng rực, mà thân thể nóng bừng
của anh dán lên người tôi cùng đồng thời khơi gợi lửa nóng trong người
tôi.
Tôi đột nhiên khao khát cảm giác được
động chạm vào anh. Cùng người mình yêu chặt chẽ giao hoà cùng một chỗ,
loại cảm giác này… chắc là không tệ…
Tôi không trả lời anh, đỏ mặt dùng tay cởi cúc áo trên người anh… {hana: xong, thỏ con đã lên thớt… ta hận Sún…}
Anh khẽ cười, đôt nhiên đẩy tay tôi ra,
ngồi dậy, dùng sức mạnh nhanh nhất có thể đem quần áo trên người thoát
hết, khi lần nữa anh đánh tới cơ thể tôi, thân thể to lớn của anh đã
trần trụi khiến tôi cảm nhận một áp lực khó tả. Tôi có chút run rẩt sợ
hãi muốn tránh đi, anh nằm ở bên trên tôi, sợi tóc khẽ đung đưa trước
trán.
“Tiểu Trư… Thật may là em không ngăn anh… bằng không anh sẽ nghẹn mà chết….” Anh cười xấu xa, mạnh mẽ cắn lên miệng tôi, giống như một trần mưa rền
gió dữ thổi quét qua. Tay anh luôn xuống dưới gãy khẽ nâng đầu tôi lên
một chút, đầu lưỡi tiếp tục xâm nhập bốn phía trong miệng tôi.
Tri anh buông nôi tôi, tôi cảm thấy hình như mình đã vừa trải qua một kiếp, nằm xụi lơ trên giường.
Mà anh đột nhiên túm lấy hai chân tôi, đem váy hất lên trên, bàn tay to lột quần lót của tôi.
Trong lòng tôi run rẩy, lại không biết
làm thế nào. Ánh mắt anh như sói như hổ làm tôi sợ hãi. Tôi muốn khép
hai chân lại nhưng lại bị anh cậy mạnh kéo rộng hơn.
“Trần…” “Gọi chồng yêu!” Thanh âm thô mộc của anh chặn lại lời tôi, giống như mang theo một chút tức giận.
“Chồng … yêu…” Tôi khó khăn gọi anh, trong lòng khiếp sợ thần sắc kia của anh.
Anh ngẩng đầu, cười ngọt ngào với tôi, dùng giọng nói khàn khàn nơi cổ họng ôn nhu nói “Vợ yêu ngoan, về sau không được gọi sai.”
Khi anh cúi đầu, đôi mắt hau háu nhìn chằm chằm vào nơi kín đáo giữa hai chân tôi, khiến tôi lại hoảng sợ kháng cự “Đừng.. Đừng như vậy… chồng … yêu…”
“Vợ yêu đừng sợ… anh sẽ nhẹ nhàng.” Anh nhẹ giọng dỗ dành, dùng sức bắt lấy hai chân có chút dãy dụa của tôi.
“A…” Tay anh đột nhiên xoa xoa nơi đó “Đừng… đừng