tiền mà bị người quen hồi nhỏ chỉ trích, chắc Uông Nhất Sơn rất khó chịu, nhưng vẻ mặt lại không hề thay đổi, chỉ làm như thể không biết xử lý thế nào.
Đối thủ không tiếp chiêu, sao mà làm ầm ĩ lên được. Hứa Triển giậm chân, cảm giác cổ họng khô khốc, cô tức tối đấm mạnh vào ngực anh ta, “Anh nói gì đi, tính thế nào đây?”
Uông Nhất Sơn tóm lấy bàn tay đang tác quái, do dự một lúc mới nói: “Nhà anh có mấy cái vali bỏ không, hay là em đến chọn bừa một cái mà dùng?”
Hứa Triển rút tay về, trừng mắt lườm Uông Nhất Sơn, “Không cần, anh chọn đại một cái rồi đem đến đây là được.”
Anh ta nghe xong, hơi làm khó: “Cái vali này là do công nhân của anh nhét vào xe, anh không biết, nếu biết trước là bị hỏng thế này thì anh đã mua cho em một cái mới rồi…Mai anh phải đi công tác, sáng sớm mai lên máy bay rồi, sợ là không có thời gian đem đến đây, đợi đến lúc về…chắc cũng phải nửa năm nữa…Chỉ cần anh không quên, nhất định sẽ đem đến cho em.”
Thằng nhãi thối thây hồi bé giờ đã trở thành một người vừa chững chạc vừa nhã nhặn, khiến Hứa Triển đắn đo mãi. Cô định bảo anh ta cứ đưa tiền luôn cho nhanh, nhưng mở mồm nói chuyện tiền nong với người như thế này, đúng là không hay ho gì. Nhưng nửa năm sau, nhỡ anh ta quên thì làm sao đây?
Trong lúc nhất thời, suy nghĩ nông dân của Hứa Triển thắng thế, hơn nữa Uông Nhất Sơn lại yếu xìu, trong trí nhớ của cô, tên này dễ dàng bại trận chỉ vì một nhát cắn, không việc gì phải sợ!
Cô gái nhỏ quèn quẹt đôi dép lê, không chút đề phòng mà chui vào xe của Uông Nhất Sơn.
Sắc trời dần tối, trên con đường vùng ngoại ô thành phố chỉ lác đác vài chiếc xe qua lại. Uông Nhất Sơn cầm chắc tay lái, lao nhanh trên đường.
Ngồi trong không gian ngột ngạt, quanh mũi đều là mùi của Uông Nhất Sơn, Hứa Triển ở vị trí phó lái không thấy thoải mái chút nào. Cô chỉ có thể tập trung nhìn về phía trước, trong lòng thầm nghĩ nhanh chóng đến nhà Uông Nhất Sơn lấy cái vali rồi đi luôn.
Đáng tiếc, tiếng nhạc du dương trong xe cũng không thể át đi được tiếng kêu rột rột trong bụng Hứa Triển.
Uông Nhất Sơn quay đầu ra nhìn khuôn mặt ửng đỏ của cô gái họ Hứa, “Sao thế? Đói à?”
Hứa Triển đang định nói không thì cái bụng lại như có dế mèn làm tổ, sôi réo ầm ầm.
Uông Nhất Sơn cười, ấn nút gọi điện thoại rồi đeo tai nghe và nói: “Dì Lưu, cháu sắp về biệt thự rồi, dì hâm lại thức ăn nhé.” Sau đó, anh ta quay ra hỏi Hứa Triển: “Em có kiêng ăn gì không?”
Hứa Triển vội xua tay, “Không cần phiền thế đâu, tôi lấy cái vali rồi đi luôn, tôi chuẩn bị cơm trong phòng rồi, về là ăn được ngay.”
Uông Nhất Sơn làm như không nghe thấy, xoay người lại, nói với cô giúp việc trong nhà: “Chuẩn bị thêm mấy thứ con gái thích ăn nhé, cô ấy ăn khá được.”
Hứa Triển biết là anh ta làm thế xuất phát từ lòng tốt, nhưng điểm mấu chốt là hai người không có quen biết gì thân thiết. Nhiệt tình quá cũng sẽ tạo thành gánh nặng cho người khác, biết không đấy?
Uông Nhất Sơn gọi điện thoại xong, giẫm mạnh chân ga, chiếc xe lập tức hóa thành một cơn gió lốc màu đỏ, lao thẳng về phía trước.
Nhà của Uông Nhất Sơn ở vùng ngoại ô thành phố, là một căn biệt thự hoành tráng độc nhất ở lưng chừng núi. Xem ra mấy năm nay nhà họ Uông làm ăn phát đạt, cũng không biết là buôn bán gì mà phất lên nhanh thế nữa.
Sau khi xe tiến vào khu nhà, Uông công tử mới hỏi: “Anh lái xe không nhanh quá đấy chứ?”
Lúc xuống xe, hai chân Hứa Triển nhũn ra, mới đi được hai bước, cô liền vỗ vỗ má, khách sáo nói: “Không sao, cả đoạn đường tôi đều nhắm mắt, anh có lái lên trời cũng được!”
Uông Nhất Sơn vừa cười vừa đưa tay về phía khuôn mặt Hứa Triển, nghĩ thế nào lại chuyển hướng, sờ sờ mái tóc của cô.
Tóc con gái có thể để người khác tùy tiện sờ sao? Hứa Triển vội lùi lại hai bước, trong lòng thầm nghĩ, đồ thối thây này cũng tự nhiên quá đấy!
Nghe thấy tiếng chuông, một người phụ nữ trạc bốn mươi tuổi ra mở cửa, đem thêm cả hai đôi dép lê mềm đặt trước mặt hai người, thái độ rất thân thiết, tươi cười hơn hoa, không tỏ ra chút tò mò nào về cô gái ăn mặc xuề xòa.
Hứa Triển ngượng ngập xỏ chân vào đôi dép lê. Sàn trong phòng khách được trải thảm trắng, giẫm xuống một bước là đã có cảm giác đang đi trên vinh hoa. Hứa Triển không biết nhà của Uông Nhất Sơn được thiết kế nội thất theo phong cách gì, chỉ cảm thấy nó như những bản mẫu trên tạp chí, trang nhã, sang trọng.
Trên bàn ăn hình chữ nhật là mấy đĩa thức ăn nóng hổi. Cô giúp việc này cũng thật tài, chỉ trong thời gian ngắn mà đã bưng lên được năm đĩa đồ ăn và một bát canh.
Tôm chiên bột vàng óng tưới thêm sốt sữa trắng, thịt bò xào tiêu…Còn có cả một bát canh nấm nấu chung với ngô…Tóm lại, màu sắc, mùi vị đều đủ cả. Đối với sinh viên ở nội trú mà nói, một bàn đầy thức ăn này có một sức hấp dẫn chết người.
Hứa Triển nuốt nước miếng, tỏ vẻ rụt rè, “Thật sự không cần đâu, về muộn mất, khu ký túc cũng sẽ khóa cửa.”
Uông Nhất Sơn cầm bát, đi vào bếp, lại ngó đầu ra hỏi: “Muốn bát cơm to hay nhỏ?”
Lúc này, cô giúp việc lại bưng ra một đĩa hoa quả và ít đồ ngọt, trong đó có quả thanh long và chôm chôm mà cô chưa từng
