Old school Swatch Watches
Đức Phật Và Nàng

Đức Phật Và Nàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210935

Bình chọn: 9.00/10/1093 lượt.

ũng bật cười theo:

- Chưa biết chừng, nó giống tôi năm xưa, đang chờ đợi sự xuất hiện của tiên nữ cũng nên…

Nãy giờ ngồi im lặng bên cạnh, không nói năng câu gì, nghe cha nói

vậy, Cầu Tư liếc cha một cái, mặt đỏ bừng bừng. Tướng mạo của Cầu Tư là

sự tổng hòa mọi ưu điểm của người Tây vực và người Hán, vì thế chàng

trai trẻ này còn điển trai hơn cả cha cậu ta năm xưa. Ngắm nhìn Cầu Tư,

trong đầu tôi bỗng nảy ra ý nghĩ, không biết ngày sau lớn lên, nhóc

Rajiva có điển trai bằng người em họ này không?

- Ngải Tình, đây là chuyến đi cuối cùng của tôi đến Trường An. Thời

buổi binh đao loạn lạc này, đường đi muôn vàn gian nan, nguy hiểm. Nhà

vua vốn muốn chờ khi cục diện ở Trung Nguyên ổn định mới tiến cống,

nhưng tôi đã khuyên ngài nên kết giao với Diêu Hưng. Thực ra, tôi làm

vậy là vì mong muốn cá nhân, tôi muốn đến thăm anh trai mình lần cuối.

Không ngờ, lại được gặp chị ở đây, vậy là tôi không có gì phải nuối tiếc nữa.

Pusyseda tựa lưng vào chiếc giường La Hán, vòng tay ra sau, vừa đấm

lưng vừa lắc đầu, thở dài: - Tuổi tác không tha cho ai! Không ngờ cũng

có ngày tôi phải già đi. Anh tôi cũng già cả rồi, chỉ có chị là mãi mãi

trẻ trung, chị thật may mắn…

Tôi cười:

- Tôi rồi cũng sẽ già đi, chỉ có điều mọi người không được nhìn thấy mà thôi.

Bàn tay ai đó nắm chặt lấy tay tôi dưới gầm bàn, Rajiva mỉm cười dịu dàng. Chúng tôi nhìn nhau, rồi quay sang Pusyseda:

- Pusyseda, ông trời ưu ái với tôi quá, cho tôi gặp lại cậu trước khi ra đi…

- Ra đi ư?

Cậu ấy kinh ngạc ngắt lời tôi:

- Lại về trời sao? Tôi gật đầu: - Thời gian của tôi sắp hết, tôi phải trở về nơi tôi sống, tôi còn phải nuôi nấng, dưỡng dục con trai khôn

lớn.

Nhận thấy vẻ ngạc nhiên trong mắt Pusyseda, tôi giải thích qua loa:

- Chúng tôi có một cậu con trai, cháu tên nhóc Rajiva, bây giờ cháu đang ở chỗ tôi.

Pusyseda đột nhiên nghiêm mặt quay sang Rajiva:

- Đại ca, trước khi vào thành Trường An, đệ nghe nói đại ca đã cưới

thêm mười người thiếp, trong đó, một người vừa sinh cho huynh một cặp

song sinh, có đúng không? Sao huynh có thể đối xử với Ngải Tình như vậy?

Tôi và Rajiva nhìn nhau, mỉm cười, đem đầu đuôi câu chuyện kể lại

tường tận cho Pusyseda, nghe xong, cậu ấy mới thôi giận dữ. Cặp song

sinh này ra đời chỉ sau nửa năm kể từ ngày Rajiva tiếp nhận mười cung

nữ, như vậy, chỉ riêng về mặt thời gian đã không ăn khớp. Thêm vào đó, phần lớn trong số họ đều đã về nhà với người thân. Nhưng dường

như không ai thèm quan tâm đến điều này. Người ta chỉ thích nghe những

tin đồn động trời, tin đồn càng ngày càng bị thổi phồng lên, sai lệch

hoàn toàn với sự thật, sự thật bị chìm trong nước bọt của bia miệng thế

gian. Sức mạnh của tin đồn, ở thời đại nào cũng thế, đều vô cùng đáng

sợ.

Pusyseda nhìn Rajiva đầy vẻ nghiêm nghị:

- Đại ca, huynh và chị Ngải Tình đã yêu thương nhau suốt bốn mươi

năm, dẫu chị ấy có ra đi, thì huynh cũng không nên tiếp nhận người phụ

nữ khác…

Rajiva lồng tay vào tay tôi dưới gầm bàn, nhìn Pusyseda bằng ánh mắt thấu suốt:

- Tất nhiên rồi…

Pusyseda gật đầu, hít một hơi, đưa tay chấm nước mắt, lúc cậu ấy quay lại nhìn tôi, đôi mắt sáng long lanh:

- Ngải Tình, lần này, hãy để tôi và đại ca cùng tiễn chị. Tôi nhìn

Rajiva, chàng mỉm cười, tôi lại quay sang Pusyseda, cậu ấy đang nhìn tôi khẩn khoản, rất khó diễn đạt tâm trạng của tôi lúc đó. Nước mắt lưng

tròng, tôi gật đầu với cả hai người.

Lúc này, tôi đang chuẩn bị hành trang để lên đường, có rất nhiều thứ

mà tôi muốn mang theo: đồ chơi Rajiva mua cho con trai, đồ thủ công mỹ

nghệ tôi sưu tầm được và rất nhiều đặc sản Khâu Từ mà Pusyseda tặng cho

hai mẹ con. Tôi sắp xếp cẩn thận từng món một.

Cửa phòng bật mở, Rajiva đứng giữa những chùm nắng rực rỡ mùa hạ, chìa tay về phía tôi:

- Ngải Tình, đi nào, theo ta đến gặp sư phụ.

Gặp đại sư Vimalaksas ư? Tôi ngạc nhiên nhìn chàng, nhưng chàng vẫn mỉm cười bình thản. Tôi theo chàng bước vào Phật đường,

đại sư Vimalaksas đang tọa thiền trên đệm cói, nghiên cứu kinh văn mà

Rajiva phiên dịch, thấy tôi ngài không khỏi kinh ngạc.

Rajiva lễ phép thưa:

- Thưa thầy, đây là vợ con, cô ấy tên Ngải Tình.

Tôi luống cuống, chắp tay vái lạy ngài.

Đại sư chắp tay vái chào lại, sau đó, không nhìn tôi lấy một cái, cất giọng hờ hững: - Nghe nói con ở Trường An dịch kinh truyền pháp, được

người Hán rất mực tôn kính, chẳng hay con đã thu nhận được bao nhiêu đệ

tử rồi?

Tôi thầm cười buồn. Đại sư cố ý không nhắc đến chuyện hôn nhân của

tôi và Rajiva, đó là cách ngài bày tỏ thái độ với Rajiva về chuyện này,

đúng không?

Rajiva cung kính trả lời:

- Kinh luật Phật pháp ở đất Hán còn thiếu rất nhiều, kinh văn mới và

các cuốn luận đều do con chuyển dịch. Con truyền pháp và dẫn dắt hơn ba

nghìn tăng nhân, nhưng vì nghiệp chướng nặng nề, nên con chỉ chuyên

tâm truyền pháp mà không thu nhận đệ tử một cách chính thức.

Đại sư ngạc nhiên nhìn Rajiva, sau đó quay sang nhìn tôi, rồi trầm ngâm hồi lâu mới thở dài cất tiếng:

- Chính con đã để cho dục vọng trỗi dậy, bây giờ đã hối hận chưa?

Rajiva mỉm cười mãn n