lương thực! Phải trải qua đói khổ triền miên người
ta mới trân trọng và tiết kiệm lương thực đến mức bủn xỉn như thế. Điều này lẽ
ra là một phẩm chất đáng quý, nhưng đối với trường hợp của Mộ Dung Siêu, nó gây
ra thất bại thảm hại của cậu ta ngày sau.
Lưu
Dục đích thân dẫn quân chinh phạt nước Đại Yên của Mộ Dung Siêu, xuất phát từ
thành phố Nam Kinh ngày nay, vượt sông Trường Giang, tiến về phía Bắc, vượt qua
phân nửa tỉnh Giang Tô để đến Sơn Đông, tiếp tục xuyên qua nửa già tỉnh Sơn
Đông mới đến được Thanh Châu. Đường xa hiểm trở, khi ấy lại là mùa hạ, dẫn quân
xâm nhập vào sâu lãnh thổ của kẻ địch hàng mấy trăm dặm, hành động của Lưu Dục
khi ấy đi ngược hoàn toàn với lý thuyết chiến lược quân sự.
Trong
tình huống đó, chỉ cần Mộ Dung Siêu chốt chặt cửa ải Đại Hiện, chờ khi kẻ địch
suy yếu mới tiến đánh, đồng thời thực hiện kế sách “vườn không nhà trống”, phá
hủy toàn bộ hoa màu, khiến cho quân Tấn không đánh được, cũng không cướp được
lương thực để bổ sung cho cuộc chiến trường kỳ. Sau đó, nếu Mộ Dung Siêu phái
kỵ binh đánh úp quân Tấn từ phía sau, chặt đứt đường tiếp vận của họ, thì việc
Lưu Dục ngày sau có được làm Tống Vũ Đế hay không, sẽ là một câu hỏi khó trả
lời.
Nhưng
vì sao Lưu Dục lại liều lĩnh hành động như vậy?
Bởi
vì, ông ta đã nhận định chuẩn xác điều này: không thể có chuyện Mộ Dung Siêu
phá hủy hoa màu. Kết quả là, Mộ Dung Siêu để Lưu Dục xâm nhập vào cửa ải Đại
Hiện. Sau đó xuất quân nghênh chiến, hoàn toàn rơi vào thế bất lợi. Cậu ra rút
vào trong thành cố thủ, bị bao vây nửa năm trời. Mộ Dung Siêu không chịu đầu
hàng, quyết định phá vây, nhưng thất bại và bị bắt. Lưu Dục giải cậu ta về Kiến
Khang, chặt đầu trước bàn dân thiên hạ.
Trong
suốt hơn một trăm ba mươi năm lịch sử thời kỳ Thập lục quốc, nhà Mộ Dung trải
qua hết trận sóng gió này đến cơn bão táp khác, hết vong quốc, lại phục quốc,
rồi lại vong quốc. Các đấng nam nhi của dòng tộc không ngừng kế tục truyền
thống của người đi trước, quyết tâm xây dựng quốc gia riêng cho mình. Có thể
nói, chưa từng có dòng họ nào trong lịch sử Trung Quốc lại cho ra đời nhiều
trai thanh gái lịch, anh hùng, mĩ nữ như dòng họ này. Tiếc thay, nội bộ không
đoàn kết, chính điều này đã làm mòn dần sức mạnh của dòng họ cho đến những phút
cuối cùng. Mộ Dung Siêu là hoàng đế cuối cùng của gia tộc Mộ Dung. Kết cục bi
thảm của cậu ta đã đánh dấu chấm hết cho nhiệt huyết và khát vọng phục quốc
mãnh liệt của dòng họ này.
Tôi
lặng lẽ quan sát Mộ Dung Siêu đang ăn uống rất ngon miệng, cảm thấy vô cùng mệt
mỏi. Sau khi giúp cậu ta đạt được mục đích, quả thực, tôi không còn muốn gặp
lại con người này nữa…
Đầu
tháng sáu, Diêu Hưng cùng văn võ bá quan, trong số đó có cả Hách Liên Bột Bột
đến vườn Tiêu Dao xem xét tiến độ dịch thuật kinh Phật của Rajiva. Mộ Dung Siêu
đã tìm được một viên phó tướng và tiết lộ thân thế của mình cho người đó, chỉ
vài ngày sau Diêu Hưng đã hay tin. Diêu Hưng gọi Mộ Dung Siêu đến, thấy cậu ta
dung mạo, cử chỉ nho nhã, vua lấy làm kinh ngạc. Nhưng Diêu Hưng không tin lời
nói một phía của Mộ Dung Siêu, và vẫn nghi hoặc thân thế của cậu ta.
Mộ
Dung nói rằng hồi nhỏ từng có thời gian lánh nạn ở nhà pháp sư Kumarajiva. Diêu
Hưng hỏi Rajiva, chàng đã xác nhận với nhà vua rằng, chàng trai trẻ này chính
là giọt máu của nhà Mộ Dung.
Có Rajiva làm chứng, Diêu Hưng không thể không tin, nhà vua vui mừng
phong quan cho Mộ Dung Siêu, còn ban phủ đệ cho cậu ta nữa. Nhưng chỉ
vài ngày sau khi gia đình Mộ Dung Siêu chuyển tới nơi ở mới, người ta đã kháo nhau tin đồn động trời. Mộ Dung Siêu đụng phải kẻ thù không đội
trời chung là Hách Liên Bột Bột trên đường đi, hai bên lời qua tiếng
lại, rồi lao vào đấm đá. Mộ Dung Siêu bị đánh trọng thương, thành ra ngớ ngẩn.
Diêu Hưng sai người đến kiểm tra nhiều lần, Mộ Dung Siêu không nhận
ra bất cứ ai, mẹ và vợ cậu ta đau lòng khôn xiết. Cậu ta hóa điên, lang
thang trên phố xin ăn, bị dân chúng Trường An khinh miệt.
Diêu Hưng cho người điều tra việc này, được biết Mộ Dung Siêu và Hách Liên Bột Bột trước đó đã có mối thâm thù, nhà vua cảm thấy nuối tiếc,
trách móc Hách Liên Bột Bột đôi câu. Một kẻ điên khùng thì
không thể trở thành con tin đem ra trao đổi với Mộ Dung Đức được, Diêu
Hưng từ đó, không thèm để ý đến Mộ Dung Siêu nữa.
Em trai Diêu Hưng là Diêu Thiệu thấy chuyện này có điều gì bất ổn,
khuyên Diêu Hưng nên khống chế Mộ Dung Siêu bằng tước vị. Vua Diêu Hưng
nghe theo lời khuyên, đến gặp Mộ Dung Siêu một lần nữa, nhưng
bộ dạng điên dại ngớ ngẩn của Mộ Dung Siêu khiến nhà vua bực bội, chán
nản, bèn nói rằng: Ngạn ngữ có câu “da tốt không bọc cốt hư”,
nhưng tên Mộ Dung Siêu này, vẻ ngoài tốt mã mà bên trong thì
như rơm rạ mục ruỗng. Ngạn ngữ kia không đúng chút nào.
Diêu Hưng thu hồi phủ đệ đã ban cho Mộ Dung Siêu, từ đó về sau không
thèm ngó ngàng đến cậu ta nữa. Mộ Dung Siêu cùng người nhà trở lại cảnh
sống nghèo khổ như xưa, nhưng đổi lại, cậu ta được tự do.
Từ khi gia đình Mộ Dung chuyển đi, tôi đã không qua lại với họ. Cuối
tháng