Tuyết. Cô bé nói đúng. Rất nhiều các bạn cùng lớp
với tôi ngày xưa, ngay năm đầu tiên đại học đã đăng ký học them một chuyên
ngành khác liên quan đến kinh tế. Họ học New Oriental, thi TOEFL. GRE, GMAT,
với mong muốn sau khi tốt nghiệp, không phải làm các công việc liên quan đến
chuyên môn lịch sử. Nên tôi hiểu tâm lý của các em sinh viên. Nhưng với tư cách
một giáo viên chủ nhiệm, tôi vẫn cảm thấy rất buồn lòng khi bắt gặp sinh viên
của mình giấu những cuốn từ điển tiếng Anh dưới các giáo trình lịch sử chuyên
ngành.
- Chuyện tình cảm của
em cũng vẫn chỉ là một trang giấy trắng. Trong hai năm đầu đại học, không phải
không có người theo đuổi em, nhưng chỉ sau một thời gian hẹn hò, tìm hiểu, họ
khiến em thất vọng. Con trai thời hiện đại, chẳng mấy người ham học, năng
nổ, cầu tiến và chịu khó tu dưỡng bản thân, họ ưa bạo lực, thích chém giết,
thích cảm giác mạnh và thích trò chơi tình ái. Đầu óc họ chỉ rựt là “tinh
trùng”, mới hẹn hò được vài lần, họ đã muốn mau chóng đưa cô gái kia lên giường
rồi. Những lời nguyện ước thề bồi luôn tuôn ra nhanh và sẵn như nước suối,
nhưng có mấy ai thật lòng muốn thực hiện đâu. Yêu nhanh, tán tỉnh gấp, còn ai
nặng lòng với tình yêu đích thực nữa?
Nhìn cô bé đầy vẻ thất
vọng, tôi lắc đầu, ảo não. Sinh viên của tôi, năm đầu đại học đã tìm đôi tìm
cặp. Đến năm thứ hai thì hầu như không còn em nào chưa từng yêu đương hò hẹn.
Gương mặt các em hiển hiện những nét già dặn không tương xứng với tuổi tác.
Nhưng đó vốn không phải lỗi của các em, các em chỉ đang thích nghi với xã hội
“fast food” này thôi.
Tuyết Tuyết cầm cuốn
“Tân Đường thư” lên, hờ hững cuộn mép sách lại. Trời tối dần, tôi bật đèn lên,
dưới ánh sáng của bóng đèn tiết kiệm điện năng, gương mặt Tuyết Tuyết trở nên u
trầm.
- Em cảm thấy chán nản
trước thực tại, vì cả tình yêu và lí tưởng em đều chưa có được. Nhưng dù thế
nào em cũng chỉ là một cô gái yếu đuối, chẳng thể thay đổi vận mệnh. Bời vậy,
em say mê đọc tiểu thuyết vượt thời gian, mơ ước bản thân được giống như nhân
vật nữ chính, trở về thời kì cổ đại lạc hậu, những kiến thức em có được ở
thế kỉ XXI sẽ giúp em trở thành người có khả năng siêu phàm. Khi ấy, một cô gái
với nhan sắc bình thường như em cũng có thể được các chàng trai ưu tú nhất
trong xã hội ấy ngưỡng mộ và yêu mến.
Tuyết Tuyết đứng lên,
đi rót nước và không quên thêm nước nóng cho tôi, rồi tiếp tục cuộc chuyện:
- Khi nghe nói có thể
vượt được thời gian, em đã vô cùng kinh ngạc và sung sướng, cô không hình dùng
nổi đâu ạ. Khác với cô, em vượt thời gian không phải vì mục đích nghiên cứu khoa học, mà chỉ mong tìm kiếm một tình yêu lớn lao, mãnh liệt. Tức
là ngay từ đầu, em đã đến với cuộc thí nghiệm này bằng những toan tính cá nhân
đáng lên án. Nếu yêu được một nhân vật lịch sử vừa đẹp trai vừa vĩ đại, em sẽ
không quay về, vì em không hề bận tâm đến việc em làm có thay đổi lịch sử hay
không. Nhưng, Chinh Viễn đã kể cho em nghe chuyện của cô.
Cô bé nắm lấy tay tôi,
giọng nói bỗng trở nên nghẹn ngào:
- Cô ơi, em đã khóc.
Em không tưởng tượng nổi rằng cô đã trải qua mối tình sinh ly tử biệt, đẫm nước
mắt như thế.
Tôi mỉm cười, đưa khăn
tay cho cô bé. Tuyết Tuyết lấy lại bình tĩnh, nhìn tôi bằng cặp mắt đỏ hoe:
- Em đã suy nghĩ suốt
mấy ngày qua. Là một cô gái, em vô cùng ngưỡng mộ cô vì cô có được một tình yêu
sắt son trời biển nhường ấy, một người chồng hoàn mĩ nhường ấy và một cậu con
trai thông minh đáng yêu nhường ấy. Nhưng, để có được tất cả những điều này,
không hề đơn giản chút nào… Nếu đổi lại là em, khi biết rằng, ở một không gian
khác có một người vẫn đang kiên tâm chờ đợi mình không biết mệt mỏi, liệu em có
sẵn lòng đón nhận một tình yêu như thế, khi mà để có được những giây phút ngắn
ngủi bên nhau, em phải chấp nhận những tháng ngày đợi chờ dằng dặc, vô định và
thậm chí đánh đổi bằng cả mạng sống của mình?... Cô ơi, bỗng dưng em thấy
sợ hãi. Bởi vì em biết rằng, em không dám làm điều đó. Cô bé bỗng chốc trở nên
buồn ảo não, ánh mắt mơ hồ, hờ hững lướt trên cuốn sách “Tân Đường thư” đang
cầm trên tay.
- Vậy thì em trở về
thời cổ đại làm gì chứ? Nếu em giống như cô, cũng gặp gỡ và yêu một ai đó, thì
với em, điều đó sẽ là hạnh phúc hay bất hạnh?
Tôi khẽ thở dài, vỗ
nhẹ vào cánh tay em, an ủi:
- Tuyết à, mỗi người
đều có số phận của mình. Khi cô đến đây vào mười năm trước, ông trời đã an bài
mọi chuyện. Bởi vậy, cô đã yêu người đó, đã trải qua mọi sóng gió, tất cả đều
là chuyện tất yếu.
Tôi mỉm cười, nghiêng
đầu nhìn cô bé:
- Số phận đã đưa đẩy
em đến nơi này, biết đâu, một chuyện tình lãng mạn đang chờ em phía trước.
Cô bé ngẩng đầu, ngạc
nhiên hỏi:
- Tình yêu của em ư?
- Ừ.
Tôi nhướn mày, mỉm
cười:
- Cô quen Chinh Viễn
đã nhiều năm, cậu ấy là một người đàn ông rất tốt, ba mươi tuổi mà chưa yêu ai.
Biết đâu ông trời đã sắp bày, để cậu ấy một lòng chờ đợi sự xuất hiện của một
cô gái có thể khiến cậu ấy rung động cũng nên.
Gương mặt trắng trẻo
của Tuyết Tuyết bỗng nhiên ửng đỏ, em ấp úng:
- Chàng ngốc ấy…
- Tuyết