hỏ lại gọn
thế này chắc chắn là con trai. Tôi hỏi Rajiva thích con trai hay con gái, chàng
chỉ cười bảo con trai con gái chàng đều thích.
Trung tuần tháng sáu,
một toán lính đột nhiên kéo đến nhà tôi, kẻ đi đầu đầy ngạo mạn là Lữ Thiệu,
vênh vang tuyên bố: Lương Vương muốn thờ phụng Phật tổ, mong được nghe
tụng kinh mỗi ngày, nên mời pháp sư cùng toàn thể gia quyến lập tức dọn vào ở
trong cung.
Hắn không cho chúng
tôi nhiều thời gian để thu dọn, chúng tôi gần như bị áp giải lên xe ngựa.
Rajiva sa sầm mặt mày, ra sức che chắn cho tôi. Hai mươi tư đệ tử Khâu Từ, cô
Trương và Cẩu Nhi cùng chúng tôi đặt chân vào cung điện của vua Lương.
Chúng tôi được đưa đến
một khuôn viên nhỏ bé tại vòng ngoài cùng của hoàng cung. Có thể thấy rõ khu
vườn này vừa được tu sửa lại một cách qua loa đại khái, bắt chước kiến trúc của
một ngôi chùa Phật giáo, nhưng xây dựng rất qua quít, cẩu thả, không thành hình
thành vẻ gì cả. Lữ Thiện đắc ý gọi đó là ngôi chùa mới xây cất của Hoàng gia và
vua Lương đã trịnh trọng đón rước pháp sư lừng danh Tây Vực Kumarajiva về làm trụ trì.
Rajiva hiểu rằng,
chàng lại bị Lữ Quang giam lỏng một lần nữa.
Tôi bưng chậu nước vào
phòng, thấy chàng đang đăm chiêu nhìn ra bầu trời đầy sao ngoài cửa sổ.
Chúng tôi đã vào sống trong cung được nửa tháng, Rajiva tiếp tục trở thành quân
sư “bù nhìn” theo sát bên cạnh Lữ Quang mỗi ngày. Tôi biết, chàng chán ghét
cuộc sống tù ngục này tới mức nào.
Khẽ thở dài, tôi gọi:
- Rajiva, chàng rửa
mặt đi.
Nghe tiếng tôi, chàng
vội bước tới, đón lấy chậu nước:
- Ta đã dặn nàng đừng
bận tâm đến mấy việc này rồi kia mà, nhỡ động thai thì sao?
- Em có yếu đuối đến
mức ấy đâu! Vả lại, vận động một chút cũng tốt mà. Tôi tươi cười, đưa khăn lau
cho chàng. Nhìn chàng mặt ủ mày chau suốt nửa tháng qua, tôi vừa buồn vừa
thương: - Lữ Quang không yên tâm về chàng. Lúc trước bận việc thống quân phản
loạn không có thời gian để ý đến chàng, bây giờ trở về, thấy chàng được lòng
dân, danh tiếng vang xa như vậy, ông ta ắt sinh lòng ghen ghét, đố kỵ.
Vừa giúp chàng cởi áo, tôi vừa phân tích:
- Lời mời của Diêu
Trường đã thức tỉnh Lữ Quang, nếu ông ta không giữ chặt chàng, sẽ có rất nhiều
vua chúa khác trọng dụng chàng. Bởi vậy, trên danh nghĩa là mời chàng vào
cung, nhưng thực chất là muốn giam lỏng chàng.
Chàng không muốn tôi
vận động nhiều, nên nhất quyết ấn tôi nằm xuống giường, rồi lắc đầu, nói:
- Ngải Tình, không
phải ta buồn phiền vì việc đó. Ta đã biết sẽ phải nhẫn nhục chờ đợi mười sáu
năm thì cớ gì phải phiền muộn khi bị Lữ Quang giam giữ?
Ánh mắt thoáng vẻ u
ẩn, chàng thở dài:
- Lữ Quang không cho
ta xây chùa Đại Phật, bảo rằng ta chỉ được phép tu hành trong ngôi chủa của
Hoàng gia này thôi.
Tôi sửng sốt! Quả
nhiên kế hoạch xây chùa hang đá trên núi Bậc Thang đã gặp trở ngại. Rửa ráy
xong, chàng bưng chậu nước ra ngoài, cố giấu đi những tâm tư bộn bề trong lòng:
- Ngày mai, ta sẽ căn dặn
đệ tử đem trả lại các khoản quyên góp. Nhìn theo bóng dáng cô đơn, u sầu của
chàng, tôi thấy lòng buồn rười rượi. Vì sao tôi không thể giúp chàng? Đúng lúc
tâm tư rối bời ấy, tôi chợt nghe thấy tiếng động khe khẽ trong bụng mình, như
thể vừa có chú cá con quẫy đuôi qua. Tôi lập tức dừng mọi suy nghĩ, nhớ lại cảm
giác đặc biệt khi nãy. Chờ một lúc mà không thấy có phản ứng gì. Chắc tôi nghe
nhầm rồi. Vừa thở dài, định đi ngủ, tiếng động ấy bỗng dưng trở lại. Lần này
thì chính xác tuyệt đối, em bé của tôi đang đạp, em đang truyền thông tin đến
mẹ.
- Rajiva, con vừa đạp
em này.
Nghe tiếng gọi nhớn
nhác của tôi, Rajiva vừa vào phòng đã vội lao đến, cúi sát xuống bụng
tôi.
Lắng nghe một lúc mà
không thấy động tĩnh gì, tôi sốt ruột:
- Con ngoan, lên tiếng
đi nào, để cha mẹ biết con ở trong đấy rất an toàn.
Chàng ngẩng đầu, đặt
tay lên bụng tôi, mỉm cười dịu dàng:
- Em bé của chúng ta
còn quá nhỏ, sao đã có thể…
- Có rồi! Tôi la lên,
nắm chặt tay chàng, chờ đợi. Chàng nhìn tôi xúc động, nỗi phiền muộn, âu sầu khi
nãy như tan theo mây khói, ánh mắt ngập tràn niềm vui bất ngờ: - Đúng rồi, con
đạp rồi!
Chàng hân hoan áp tai
vào bụng tôi, thì thầm:
- Con ơi, con ở trong
đó ngoan ngoãn, đừng làm mẹ mệt, cha mong con bình an chào đời, lớn lên khỏe
mạnh. Nếu con đồng ý, hãy động đậy cho cha biết.
Tôi phì cười:
- Con mới được gần năm
tháng, làm sao hiểu được lời chàng nói.
Bỗng nhiên tôi thấy
bụng mình bị hích một cú rất mạnh, tôi và Rajiva tròn xoe mắt nhìn nhau. Chàng
tươi cười hoan hỉ:
- Đó là con ta, là đứa
bé tuyệt vời nhất trên đời này, sao có thể không hiểu kia chứ! Chắc chắn sau
này con cũng sẽ thông minh xinh đẹp, hiền lành, tốt bụng như nàng vậy.
Niềm hạnh phúc ngập
lòng, tôi mê mải ngắm chàng, để phác họa hình hài cục cưng trong bụng:
- Em hy vọng con giống
chàng, thông thái bác học như chàng, điển trai tuấn tú như chàng, đức độ thuần
khiết như chàng và nhiệt thành với lý tưởng như chàng…
- Đừng cử động!
Tôi giật mình khi thấy
Rajiva bỗng nhiên trở nên khác lạ, gương mặt chàng tái xám vì sợ hãi. Đầ