rách vài chỗ, tay dính đầy những sợi
lông đen loang lổ máu, không rõ là thứ gì. Tay còn lại vẫn nắm chặt chiếc lồng
nhỏ méo mó.
-
Cô ơi! Nhìn thấy tôi, chú nhóc tủi thân òa khóc.
-
Cháu làm sao vậy?
Tôi
rút khăn tay lau nước mắt, rồi lau vết thương trên mặt, trên tay cho chú nhóc.
-
Sao lại chảy máu thế này? Cháu đánh nhau với ai phải không?
-
Nó cướp chuột của cháu.
Chú
nhóc chỉ tay về hướng đứa trẻ khi nãy. Tôi nhìn lên, đã không thấy bóng dáng
đứa kia đâu nữa.
Tôi
rùng mình, chau mày:
-
Chuột ư?
Không
để ý đến biểu cảm của tôi, Mộ Dung Siêu gật đầu, ấm ức:
-
Hôm qua cháu để dành cơm, vo tròn thành mồi nhử. Hôm nay cháu chờ mãi bên cống
nước mới dụ được một con chuột cắn câu.
Thì
ra chiếc lồng kia dùng để bắt chuột, chú nhóc thật lắm trò! Tôi nhẹ nhàng phủi
những hạt bụi trên má chú nhóc, dịu dàng hỏi:
-
Sau đó thế nào?
-
Con chuột cống này rất to, rất khỏe, cháu phải mất rất nhiều công sức mới đập
chết được nó. Nhưng khi cháu đang định rửa sạch sẽ để mang về thì đã bị người
ta cướp mất. Chú nhóc vùi đầu vào lòng tôi, bật khóc nức nở. Nước mắt trào ra
từ đôi mắt to, đen láy, xối sạch đám bụi đất, để lộ làn da trắng bóc. Gương mặt
hình trái tim nhỏ bé, xinh xắn khiến tôi mủi lòng. Tết vừa rồi cậu bé mới tròn
bốn tuổi, cả ngày không ăn uống, lại phải vật lộn với một con chuột cống như
thế, đã mất sức, lại bị đứa trẻ lớn hơn đánh đập.
Tôi
thở dài, ôm vai cậu bé, động viên:
-
Nín đi Siêu, theo cô về nhà, chúng ta nấu cơm ăn nhé.
Quay
đầu lại, định bụng vác lương thực về nhà, chợt tôi nhận thấy phía bên kia đường
một người đàn ông trung niên đang nhìn chằm chằm vào tải gạo của tôi, vừa nhìn
vừa nuốt nước bọt. Tôi lo lắng thót tim, vội giấu tải gạo vào trong lòng, ba
chân bốn cẳng kéo Mộ Dung Siêu chạy đi. Gã đàn ông lao đến, túm cổ áo tôi kéo giật
về phía sau. Cổ họng bị thắt chặt, tôi cuống cuồng khoa chân múa tay đánh trả,
nhưng không ăn thua.
Vừa
định đưa tay vào trong áo, chợt tôi nghe thấy gã kia kêu gào thảm thiết. Cổ áo
vừa được thả lỏng, tôi lại nghe thấy một tiếng kêu gào đau đớn khác, đó là
tiếng của Mộ Dung Siêu.
Tôi
ôm cổ thở hổn hển, thấy gã kia vừa nhảy lồm cồm vừa xoa chân. Chú nhóc nằm dưới
đất, vài giọt máu còn đọng trên khóe môi, thì ra Mộ Dung Siêu đã cắn vào chân
người đàn ông kia. Tôi lao đến, đỡ chú nhóc dậy, lòng trào dâng nỗi xót xa. Tức
giận, tôi rút súng gây mê, định hạ gục gã kia, nhưng chợt thấy từ xa một bóng
dáng cao lớn đang lao về phía mình. Tôi lập tức nhận ra Mông Tốn qua trang phục
của anh ta.
Tôi
vội cất súng gây mê đi. Mông Tốn xuất hiện, chắc chắn sẽ ra cứu nguy, tôi không
thể để anh ta nhìn thấy vũ khí tiên tiến của mình. Thừa lúc tôi còn đang lưỡng
lự, gã kia vác tải gạo lên định chạy. Tôi lao đến giữ tay gã lại, cố gắng kéo
dài thời gian để chờ Mông Tốn.
Gã
nọ ra sức giằng giật, hắn đấm một cú vào trán, khiến tôi hoa mắt chao đảo. Vừa
buông tay, một cơn đau buốt toàn thân ập đến dữ dội, hắn túm tóc tôi giật mạnh,
hắn có còn là đàn ông nữa không? Tôi hối hận muôn phần vì khi nãy không bắn
hắn.
-
Dừng tay!
Cánh
ta đang túm chặt tóc tôi lập tức buông ra. Tôi lảo đảo ngã sóng soài xuống lớp
tuyết giá lạnh, lúc này mới cảm nhận được cơn đau buốt trên da đầu. Bên tai
văng vẳng tiếng đấm đá huỳnh huỵch, gã đàn ông nọ rú lên đau đớn.
-
Cút!
Giọng
nói sắc lạnh, hung hãn:
-
Để ta gặp ngươi lần nữa, ngươi chết chắc đó!
Tôi
lồm cồm chống người lên, thấy gã kia hai tay ôm bụng, sợ hãi đến nỗi mặt cắt
không còn giọt máu, cà nhắc cà nhắc chạy biến. Một khuôn mặt vuông vức, nộ khí
vẫn còn hừng hực sáp lại gần tôi, cúi xuống nhấc bổng tôi lên.
-
Bỏ tôi xuống!
Tôi
vừa dốc hết sức tàn gào thét, vừa đưa mắt ra xung quanh xem có ai nhìn thấy
hành động khiếm nhã của anh ta không.
Mông
Tốn cứ thế thẳng bước, vẻ mặt lạnh lùng:
-
Yên nào, ta đưa cô về phủ xử lý vết thương.
Thấy
tôi vẫn chưa thôi giẫy giụa, anh ta cúi thấp đầu, cười mỉa mai:
-
Hay cô muốn để pháp sư thấy cảnh tượng thê thảm này!
Tôi
im bặt, không dám nhìn vào đôi mắt chim ưng ác bá của anh ta, nhưng vẫn kiên
quyết:
-
Ngài hãy thả tôi xuống, tôi sẽ tự đi. Anh ta nhìn tôi, thở dài, lắc đầu: - Thế
mà người ta bảo con gái Hán rất dịu dàng, nhu mì.
Đặt
tôi xuống đất, sau khi xác định tôi có thể tự đi được, anh ta lại than thở:
-
Cô yếu đuối là thế mà ngang ngạnh, bướng bỉnh hơn cả phụ nữ Hung Nô.
Tôi
bỏ ngoài tai lời xỏ xiên ấy, điều quan trọng nhất là giữ được lương thực. Đưa
tay ôm vết thương trên trán, định bước tới nhấc tải gạo lên, anh ta liền
sải bước lên trước, một tay túm lấy tải gạo, tôi định ra đỡ Mộ Dung Siêu dậy,
anh ta lại sải bước đến trước, một tay ôm Mộ Dung Siêu lên, chu mỏ giục tôi:
-
Đi nào…
Về
đến phủ đệ của Mông Tốn, anh ta sai người hầu chuẩn bị nước nóng và mang
thuốc bôi vết thương ra. Tôi ngoảnh mặt đi, từ chối cánh tay anh ta đang giơ ra
đầy thành ý, đồng thời trịnh trọng cảm ơn:
-
Tạ ơn cứu mạng của tướng quân!
Anh
ta thu tay về, có chút hậm hực, lạnh lùng đẩy lọ thuốc ra trước mặt tôi.