Đức Phật Và Nàng

Đức Phật Và Nàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212574

Bình chọn: 8.5.00/10/1257 lượt.

g

thực cầm cự, đồ rằng Trương Đại Dự chẳng thể vây thành được lâu.

Đỗ

Tấn đi đi lại lại trong lán, chuyên tâm phân tích tình hình, sau đó nhíu mày,

giọng nói đầy lo lắng:

-

Chỉ e Trương Đại Dự làm mưa làm gió ở vùng Lĩnh Tây, mài binh khí, trữ lương

thực, sẵn sàng tiến về Đông. Lữ tướng quân vừa chân ướt chân ráo tới đây, căn

cốt chưa vững, nếu đánh trận trường kỳ với Trương Đại Dự, e sẽ nguy khốn.

Thầm

thán phục Đỗ Tấn phân tích và phán đoán tình hình rất chuẩn. Đây chính là chiến

lược do quân sư Vương Mục của Trương Đại Dự đề xuất, chỉ tiếc, Trương Đại

Dự không phải bậc anh hùng làm nên nghiệp lớn. Tôi sốt sắng:

-

Đỗ tướng quân, Trương Đại Dự chỉ là một công tử không thạo binh pháp. Lần đầu chiến

thắng ắt sinh kiêu ngạo. Thốc Phát Hề Vu cũng vừa tới đây, lại không hòa

thuận với Vương Mục, đây chính là thời cơ để Lữ tướng quân phá vây.

Ông

ta đột nhiên dừng bước, quay lại quan sát tôi, ánh mắt sáng rực. Rajiva

lạnh lùng bước đến, chắn trước mặt tôi, khẽ cúi đầu:

-

Đỗ tướng quân, phu nhân của ta nói năng tùy hứng, xin chớ cho là thật. Tướng

quân không nên quá lo lắng, trời cao phù hộ, tin tức tốt lành sẽ đến mau thôi.

Đỗ

Tấn ra về, mặt mày rạng rỡ, trước lúc cáo từ, Đoàn Nghiệp nhìn tôi với ánh mắt

thành kính của một tín đồ, khiến tôi gai người. Nhưng người khiến tôi sợ hãi

nhất, không phải ông ta, mà là người đang đứng cạnh tôi đây.

-

Ngải Tình…

Chàng

cố ý kéo dài giọng: - Nàng lại bỏ ngoài tai những lời ta nói! Tôi lè lưỡi, làm

mặt quỷ trêu chọc chàng, rồi ba chân bốn cẳng tót ra khỏi phòng. Sở dĩ tôi nói

những điều đó với Đỗ Tấn, thứ nhất là vì tôi tin tưởng con người này, nhưng

điều quan trọng hơn, tôi luôn cảm thấy, việc ông ta tìm đến chúng tôi lúc này

chính là ý trời. Lịch sử vẫn tiếp tục vòng quay không biến đổi, tôi chỉ là một

nhân tố thúc đẩy mà thôi.

Cuối

tháng chín, Lữ Quang đột ngột xuất quân công phá vòng vây của Thốc Phát Hề Vu ở

cổng thành phía Nam. Thốc Phát Hề Vu không kịp trở tay, mất mạng trên đường

tháo thân. Quân đội của Vương Mục cũng chịu ảnh hưởng và tan rã. Trương Đại Dữ

mới nghe phong thanh đồng minh bại trận đã vội vã kéo theo một nghìn người chạy

trốn. Tàn quân mà ông ta bỏ lại, tan rã như núi lở, hầu hết đều cởi giáp xin

hàng. Vòng vây tại Guzang đã bị phá bỏ như vậy đó.

Tin

chiến thắng đến doanh trại thương binh cùng lúc với một tin tức kinh hoàng

khác.

-

Pháp sư, nguy rồi! Lữ tướng quân nổi trận lôi đình, ra lệnh trói Trình Hùng,

chém đầu theo quân pháp.

-

Vì sao? Rajiva quá đỗi kinh ngạc, nắm tay viên lính báo tin, gạn hỏi.

-

Trong trận đánh vừa qua, Trình Hùng không chém được một tên địch nào. Anh ta

thường ngày dũng mãnh, vậy mà trận này lại mềm lòng, không chịu lấy đầu kẻ

địch, nên Lữ tướng quân muốn trị tội để làm gương cho binh sĩ.

Rajiva

hỏi Trình Hùng đang ở nơi nào, sau đó vội vã chạy ra khỏi lán trại. Tôi theo

sát bên chàng, cùng lao ra thao trường. Trình Hùng bị trói vào một cây gỗ

giữa bãi đất rộng, miệng bị nhét giẻ. Anh ta nhìn Rajiva bằng ánh mắt tràn đầy

hi vọng và khẩn cầu. Rajiva gật đầu động viên anh ta, rồi xông thẳng vào lán

trại đầu tiên.

-

Lữ tướng quân, Trình Hùng không chịu giết người vì anh ta đã thọ ngũ giới. Lữ

tướng quân đã giành chiến thắng sao vẫn trừng phạt binh sĩ?

Lữ

Quang lạnh lùng liếc xéo Rajiva một cái, hậm hực, bực tức, mặt mày sa sầm:

-

Pháp sư, đi lính để giết giặc hoặc sẽ bị giặc giết. Những kẻ không biết giết

giặc, ta cần để làm gì?

Rajiva

vẫn đang thở dốc, giọng nói không kìm nổi, vút lên cao:

-

Trình Hùng nghe ta thuyết giảng mới chịu quy y cửa Phật. Lỗi là lỗi ở ta,

Lữ tướng quân muốn giết thì hãy giết ta. Trình Hùng không có tội!

-

Pháp sư, giết ngài để gây phẫn nộ trong quân ư?

Lữ

Quang cười nham hiểm, phần thịt thừa bên mép khẽ nhếch lên:

-

Pháp sư, nơi đây không phải Tây vực, quân sỹ không cần tín Phật. Pháp sư nên

thận trọng, đừng làm những việc khiến binh sĩ dao động.

Ánh

mắt của Rajiva bỗng nhiên u tối:

-

Được, ta sẽ không tiếp tục truyền đạo trong quân nữa, xin Lữ tướng quân hãy tha

cho Trình Hùng.

-

Lữ tướng quân, đại thắng lần này là nhờ diệu kế của pháp sư, xin tướng quân xét

đến công lao của ngài mà tha cho Trình Hùng.

Đỗ

Tấn bước tới, cúi gập người trước Lữ Quang:

-

Hơn nữa, giết binh sĩ trong ngày đại thắng sẽ gây bất mãn trong quân, xin tướng

quân suy xét.

Những

người có mặt trong lán trại đều bước đến khuyên can. Vẻ mặt Lữ Quang hỉ nộ khó

đoán, ông ta suy nghĩ một hồi, hạ lệnh:

-

Tôi chết có thể tha, nhưng phải trừng phạt. Lôi ra ngoài đánh một trăm trượng.

Lữ

Quang đứng lên, ném cuốn kinh “Phật nói phụ mẫu ơn trọng, khó báo đáp” xuống

chân: - Còn một việc nữa, pháp sư truyền giảng kinh Phật trong quân đội, khiến

binh sĩ phân tâm, không được phép tiếp tục. Hôm nay phải đem ra đốt bỏ

tất cả, sau này xin pháp sư đừng làm việc đó nữa, nếu không, chớ trách ta vô

tình!

Từng

cuốn kinh mỏng bị quăng vào lửa, lửa bén vào từng trang giấy, cháy bùng lên,

rất nhanh, thiêu rụi thành tàn tro. Gió thu cuốn bay những tàn lửa


The Soda Pop