àng đến thế nào không?
Tôi ngẩn ngơ một hồi,
sau đó mỉm cười. Chồng ư? Đây là lần đầu tiên chàng xưng hô như vậy, tôi thấy
lòng mình ấm áp lạ kỳ.
- Nàng vẫn còn cười
được à!
Chàng giận dỗi, cốc
nhẹ vào trán tôi. Khi chàng còn nhỏ, tôi là người thường xuyên cốc vào cái đầu
trọc lóc của chàng, sao bây giờ lại đổi vị trí thế này? Định càu nhàu vài câu,
bỗng thấy vẻ mặt âu lo của chàng hướng về phía tôi:
- Nếu chẳng may
nàng đổ bệnh, Lữ Quang sẽ không vì nàng mà trì hoãn việc hành quân. Đường đi
gập ghềnh, trắc trở, thuốc men thiếu thốn, nếu lỡ bệnh tình trầm trọng…
Chàng đột nhiên ngừng
lại, nét mặt hiển hiện nỗi sợ hãi tôi chưa từng thấy bao giờ, nhìn tôi đầy bi
thương:
- Nếu ở đây chẳng thể
chữa lành, ta e là chỉ còn cách để nàng trở về với thời đại của nàng…
Tim tôi đập thình
thịch và tôi lập tức hiểu ra nỗi sợ hãi của chàng. Lời sếp văng vẳng trong đầu
tôi, đột nhiên, tôi thấy mình sợ hãi hơn cả chàng. Tôi hắng giọng, trấn áp và
xua tan những điều tôi không muốn nghĩ tới, ngước nhìn đôi mắt sâu hun hút của
chàng, trịnh trọng đưa tay lên, thề rằng:
- Chàng yên tâm, em
hứa sẽ tự chăm sóc cho bản thân. Vì chàng, em thấy yêu quý bản thân mình hơn
bao giờ hết. Tấm thân này không phải chỉ thuộc về em, mà nó còn là của chàng
nữa.
Vành môi chàng hơi
cong lên, nụ cười rạng rỡ, chàng kéo cánh tay tôi xuống:
- Chúng ta cùng đi xem
xét tình trạng thương vong nào.
Chàng dịu dàng dắt tay
tôi đi, gió xuân lướt qua lớp áo cà sa của chàng, ánh mặt trời rực rỡ đổ lên
vai chàng những chùm sáng tinh khôi. Tôi ngắm trộm vầng trán thanh tú của
chàng, không nén nổi nụ cười hạnh phúc, đan tay vào tay chàng, cùng chàng bước
đi.
Chúng tôi nghỉ ngơi
hết ba ngày mới lên đường. Rất nhiều người trong số hàng nghìn người thiệt mạng
ấy đã bị nước lũ cuốn trôi, không tìm được thi thể, chỉ tìm và vớt được một
phần ba, binh lính đào một hố chôn lớn, đặt tất cả xuống và lấp đất. Họ đã mất
đi mạng sống chỉ vì sự ngu xuẩn và cố chấp của Lữ Quang, vậy mà ngay cả bia mộ
cũng không có. Rajiva bận rộn suốt ba ngày, vì chàng kiên trì tụng kinh siêu độ
cho từng nạn nhân một. Giờ đây, mỗi khi nhìn thấy Rajiva, Lữ Quang lại sa sầm
mặt mày và né tránh, có lẽ vì xấu hổ.
Ba ngày sau, chúng tôi
lại tiến vào hẻm núi bi thảm đó, cả đoàn người bước đi lặng lẽ, chỉ có tiếng
bước chân và tiếng vó ngựa, tiếng lục lạc lanh canh vang động giữa khe núi.
Trên cao, ánh mặt trời vẫn chiếu rọi rực rỡ. Hàng nghìn con người đã trở thành
những linh hồn chỉ trong một đêm, nhưng liệu có ai, có ai sẽ nhớ tới họ?
Đến Yanqi, Lữ Quang
được quốc vương nước này đón tiếp rất long trọng. Khi đội quân Tây chinh của Lữ
Quang tiến qua Yanqi, Quốc vương Niliu đã dẫn theo các tiểu quốc lân cận
tới xin hàng. Lần này, Lữ Quang quay lại đây, Vua Yanqi đã tiếp đón hết sức chu
đáo, nên Lữ Quang đã dừng lại ở Yanqi khoảng năm ngày, và nhận được rất nhiều
lễ vật từ Vua nước này. Phong tục tập quán của người Yanqi rất giống với người
Khâu Từ, nên trong năm ngày ở đây, chúng tôi như được trở về quê cũ. Cảm giác
thân thuộc này khiến Rajiva vui mừng khôn xiết.
Ra khỏi Yanqi, đoàn
chúng tôi tiếp tục men theo hồ Bosten đi tiếp vài ngày nữa. Đây là hồ nước ngọt
nằm sâu trong lục địa lớn nhất của Trung Quốc. Mặt hồ cuộn sóng mênh mông, nước
xanh như ngọc, lau sậy và cỏ nến mọc um tùm ven hồ. Từng đàn cò, vịt trời là là
bay trên mặt nước, tấp nập, rộn ràng. Thấp thoáng một vài chiếc tuyền đánh cá
của ngư dân Yanqi trên mặt hồ. Hàng ngày, sau khi dựng trại xong, rất nhiều
binh sĩ xuống hồ bắt cá, cải thiện bữa tối của chúng tôi. Tháng năm, đoàn chúng
tôi tiến vào một trong những bồn địa thấp nhất thế giới – bồn địa Turpan.
Turpan là tiếng Uygur và nó chưa xuất hiện ở thời đại này. Vào thời Ngụy Tấn
Nam Bắc triều, bồn địa này thuộc địa phận của tiểu quốc Cheshi. Khí hậu khô
hạn, oi bức, chưa bước vào mùa hạ nhưng Hỏa Châu – Turpan đã nóng lòng thị uy
với chúng tôi. Nhiều ngày trôi qua, cảnh tượng duy nhất hiện ra trước mắt chúng
tôi là một vùng khô cằn sỏi đá, vắng bóng sự sống trải rộng mênh mông. Chốc
chốc lại nổi lên một trận cuồng phong khiến cả đoàn người, ngựa, lạc đà liêu
xiêu, lảo đảo. Mặt đất phủ đầy những hạt muối li ti, lớp vỏ ngoài của chúng như
thể có khả năng hấp thụ ánh sáng, nhấp nháy, lấp lánh liên hồi. Phía chân trời
thấp thoáng hình của hồ nước, rừng cây, hết sức kỳ quái, đó chính là nguyên
nhân tạo ra ảo ảnh trên sa mạc.
Chúng tôi tiến vào
hoàng thành Cheshi. Thành phố này được xây dựng trên một gò đất cao khoảng ba
mươi mét, là nơi giao nhau của các dòng sông tương đối dốc và chỉ có một con
đường nhỏ hẹp duy nhất dẫn đến cổng thành, địa hình rất độc đáo, thú vị. Ở thời
hiện đại, tôi từng tới đây, nhưng chỉ được chứng kiến khung cảnh
thành quách hoang phế. Nơi đây chính là thành cổ Giao Hà nổi tiếng vào thế kỷ
XXI, người ta đánh giá đây là thành cổ được xây dựng hoàn toàn bằng đất lớn
nhất, lâu đời nhất và được bảo tồn tốt nhất.
Sách “Hán thư”, phần
Tây vực truyện chép như sau: “Nước Cheshi có hoàn