độ điềm nhiên của bà ta. Không cần bắt trói, bà ta đủng đỉnh bước vào. Nhìn thấy Kháp Na nằm trên giường bệnh, bà ta cười vang:
- Thọ gớm nhỉ! Hơn hai mươi năm trước bị ta đẩy xuống cầu thang, mẹ người đã che chắn cho ngươi. Lần này, ăn phải loại độc kịch liệt ấy mà vẫn chưa chết cơ đấy!
Tôi lao đến, giáng cho mụ ta một cái tát thật lực.
- Quả nhiên là do mụ! Kẻ đứng đằng sau chỉ đạo là Yeshe phải không? Hắn đâu rồi?
Môi tứa máu nhưng mụ ta vẫn nhìn tôi trừng trừng:
- Người hết ngớ ngẩn rồi à? Chính ta đã hạ độc, không liên quan đến con trai ta. Kháp Na chết đi, con trai ta là con út, sẽ có quyền thừa kế gia nghiệp, ha ha!
- Bà cho rằng Kháp Na chết đi thì Yeshe có thể thừa kế gia nghiệp sao? – Tôi nhổ vào mặt mụ ta. – Bà đừng nằm mơ! Bát Tư Ba chắc chắn sẽ trả thù cho Kháp Na. Mẹ con bà không thoát khỏi sự trừng phạt đâu!
- Bát Tư Ba ư? – Mụ ta cười như điên như dại, răng môi nhuốm máu tươi, gương mặt như ác quỷ. – Để xem hắn có sống sót qua hôm nay không đã!
- Đại ca… đại ca làm sao?
Kháp Na gượng dậy, giọng chàng run lên. Tôi vội chạy đến đỡ chàng, để chàng tựa vào vai mình.
Bà ta trợn mắt nhìn Kháp Na, vẻ mặt nham hiểm, quỷ quyệt:
- Ta đã mất công ra tay, đâu thể chỉ lấy mạng của mình ngươi. Bát Tư Ba mới là mối họa lớn nhất trong lòng ta. Hắn không chết thì dù ngươi có mất mạng, con trai ta cũng không thể lấy lại mọi thứ ở Sakya này!
Shakya Zangpo xông đến, tra hỏi mụ ta:
- Đoàn tùy tùng của pháp vương có đến hơn ba trăm người, họ đều là những chiến binh trung thành nhất, không bao giờ phản bội pháp vương. Đàn bà như mụ sao có thể hãm hại được ngài?
- Ta không làm gì được hắn nhưng trên đời này, ngoài ta ra, còn rất nhiều người khác căm hận hắn! – Ánh mắt mụ ta chất chứa nỗi căm tức, mụ nghiến răng kèn kẹt. – Thôi được, để ta cho ngươi được chết một cách tỏ tường! Năm trăm võ tăng của phái Drikung đã mai phục trên núi Kiewu, muốn đến La-ta buộc phải đi ngang qua khe núi hẹp, làm sao có thể chống cự nổi năm trăm võ tăng của Drikung? Chắc chắn hắn sẽ bỏ mạng nơi vách núi. Ha ha!
Shakya Zangpo sợ hãi:
- Núi Kiewu ư? Pháp vương đã đi được năm ngày, tính thời gian thì hôm nay chính là ngày vượt qua ngọn núi ấy.
Rồi ông ấy lập tức hạ lệnh:
- Lập tức cưỡi con ngựa phi nhanh nhất, đi báo với pháp vương.
Mụ đàn bà tàn ác cười hả hê:
- Dù có là xích thố cũng không thể đến đó trong vòng nửa ngày. Các người chờ nhặt xác của Bát Tư Ba đi!
- Mụ đàn bà độc ác, ta sẽ giết ngươi!
Kunga Zangpo chẳng màng đến bản thân đang bị trúng độc, lao đến, túm lấy mụ ta, đập cho tơi tả.
Shakya Zangpo vội chạy đến kéo Kunga Zangpo ra, tiếp tục tra hỏi:
- Phái Drikung đã hối lộ thứ gì cho mụ mà mụ cam lòng câu kết với người ngoài, hãm hại phái Sakya?
Mụ ta ngẩng lên, gương mặt nhoe nhoét máu, nhưng vẫn bật cười ha hả:
- Nếu con trai ta trở thành pháp vương Sakya, được kế thừa toàn bộ cơ nghiệp nhà họ Khon thì ta sẽ thả tự do cho người thừa kế của Drikung. Đó chính là điều kiện ta đặt ra cho phái Drikung.
Shakya Zangpo lập tức ban lệnh:
- Hãy canh chừng mụ ta cho cẩn thận, ngày sau sẽ định tội. Mụ ta phải chịu hình phạt phanh thây!
Nhanh như chớp, mụ ta móc từ trong túi áo một hạt gì đó, bỏ vào miệng rồi gào lên:
- Khi quyết định làm chuyện này, ta đã xác định sẽ mất mạng. Khỏi cần các người nhọc công, ta tự biết cách chết!
Shakya Zangpo vội lao đến bóp miệng mụ, nhưng không kịp nữa, máu đen đã trào ra mép, mụ hướng mặt lên trời, hét lên:
- Con ơi, mẹ không được chứng kiến ngày con lên ngôi pháp vương được rồi!...
Vừa dứt lời. mụ liền lăn đùng ra đất. Máu đen lênh láng khắp vùng mặt của mụ. Shakya Zangpo đành sai người khiêng xác mụ đi. Chúng tôi đang bối rối không biết phải làm sao thì thầy thuốc cấp tập chạy vào:
- Tìm ra cách rồi!
Cả tôi và Shakya Zangpo đều đồng thanh kêu lên:
- Nói mau!
Thầy thuốc vừa thở hổn hển vừa trình bày:
- Trung Nguyên có một loại dược liệu gọi là Thủ ô, đặc biệt là loại Thủ ô trồng trên núi Tung Sơn, cực kỳ công hiệu, nhưng phải là Thủ ô tươi mới có tác dụng giảm đau, tiêu độc. Tuy loại Thủ ô này không thể giải độc ngay tức khắc nhưng có thể giúp bệnh tình thuyên giảm. Được vậy, chúng ta sẽ có thêm thời gian tìm kiếm danh y chữa trị cho Vương gia.
Shakya Zangpo hỏi:
- Đất Tạng có loại thuốc này không? Nếu cho người lập tức đi tìm, liệu có tìm được không?
Thầy thuốc lắc đầu:
- Đất Tạng chưa bao giờ dùng đến vị thuốc này, chỉ e không tìm được.
Tôi túm lấy cổ áo viên thầy thuốc, gạn hỏi:
- Tính mạng của Vương gia còn kéo dài được bao lâu nữa?
Ông ta ấp úng đáp:
- Dạ thưa…
Tôi quát:
- Nói mau!
- Nếu không kịp thời cứu chữa, e là không qua nổi đêm nay.
Tôi chết điếng, lùi lại một bước, cố đứng vững. Shakya Zangpo lo sợ đến mức nước mắt đầm đìa:
- Nhưng Trung Nguyên xa xôi ngàn dặm, làm sao kịp đến đó tìm thuốc kia chứ?
Tôi như người sắp chết đuối, cố bám víu vào tất cả những gì nổi trên mặt nước:
- Còn cách nào khác không?
Thầy thuốc đầm đìa mồ hôi vì căng thẳng:
- Quả thực là không còn cách nào khác. Đây là biện pháp giúp kéo dài thời gian duy nhất mà tô
