rơi vào lòng bàn tay hắn.
Ngực của cô thật đầy đặn, một tay hắn không cách nào nắm giữ hoàn toàn, vì vậy hắn cúi đầu, tham lam ở nơi “tuyết nhũ” lưu lại dấu vết, lại cắn lại hôn lại mút, thỉnh thoảng nặng nề liếm qua làm “nụ hoa” đứng thẳng, người trong ngực hắn bị kích thích trở nên thở gấp, rên rỉ càng lúc càng lớn.
"A... Không muốn... Thật kỳ quái...” Viên Viên không tự chủ được kêu lên.
Thân thể của cô tại sao lại trở nên kỳ quái như thế?
Rõ ràng cảm thấy có cái gì đó không đúng, nhưng không cách nào cự tuyệt, hơn nữa giữa hai chân còn có cảm giác gì đó? Tê dại, giống như khát vọng chổ ấy có người vuốt ve...
Thân thể của cô phát ra bất mãn, bắp đùi không tự chủ ma sát lẫn nhau.
Khương Đường thấy vậy, hắn tạm thời buông đùa bỡn bộ ngực cô, một tay đi xuống tới giữa hai chân cô, cách quần mỏng kia không ngừng tuôn ra yêu dịch , ngón tay của hắn cảm nhận được chút ướt.
"Viên Viên chị thật là hư... Phía dưới đã như vậy...”
Cô đã có kinh nghiệm sao?
Tại sao vừa nghĩ như thế, ngực hắn có một loại bực mình khó tả ?
Giống như... Giống như hắn muốn hắn phải là người đàn ông đầu tiên của cô.
"Không phải... A... Không muốn sờ nữa tôi chịu không nổi...” Cô lắc đầu, trong miệng nói không muốn, thân thể lại phản bội cô, bắp đùi không tự chủ được mở ra, để cho bàn tay hắn có thể dễ dàng động tác hơn.
Thật thoải mái... Cô chưa từng có cảm giác như thế...
Không biết tại sao Khương Đường lại làm cho cô có cảm giác này, làm cho cô cho một chút đều không sợ, thậm chí còn có chút yên lòng...
Khương Đường đã mất đi sự nhẫn nại, hắn gỡ bỏ quần lót cô xuống, ngón tay thăm dò vào mảnh đất ướt át kia, tay trơn trượt, hắn thuận thế lấy tay vuốt ve, ma sát không ngừng làm nơi tư mật không ngừng ướt át, mang đến từng trận khoái cảm mãnh liệt, để cho cô cơ hồ không thể chống đỡ được.
Chân Viên Viên đã mềm nhũn ra, đứng cũng không được nữa, vì vậy Khương Đường đem cô xoay người, để cho hai tay cô vịn vào bồn tắm, cả thân thể đưa lưng về phía hắn. Rút đi toàn bộ quần áo xốc xếch dính trên người cô, vài sợi tóc cùng hơi nước kết hợp, dính vào da thịt của cô, mang đến một loại kích thích khác lạ.
Hắn nhấc quần của cô lên, nhìn thấy cô khẽ run mông tuyết trắng, còn có mông đang như lúc ẩn lúc hiện như bóng ma, giờ phút này lý tính hắn đã hoàn toàn mất hết, chỉ còn lại dục vọng nguyên thủy nhất bộc phát theo động tác của hắn, hắn nhanh chóng cởi quần lót xuống, thậm chí không kịp đợi quần hoàn toàn rơi xuống, liền thúc vào trong thân thể mềm mại kia .
Tốt, rất chặt! Hắn không nghĩ tới cô sẽ chặt như vậy, hơn nữa...
"Thật là đau! Thật là đau, thật là đau. . . . . Cậu đang làm cái gì vậy? Thật là đau...” Đột nhiên xuất hiện đau đớn làm cho Viên Viên có chút cuồng loạn đứng lên, cô không ngừng giãy giụa, muốn thoát đi đau đớn kịch liệt kia.
Tại sao đau như vậy?
Mới vừa rõ ràng rất thoải mái a...
Nước mắt rơi xuống, cô bởi vì uống say, không cố kỵ chút nào, cứ như vậy khóc thành tiếng, một mặt khóc một mặt chỉ trích người đàn ông phía sau "Ngu ngốc! Cậu ở đây làm cái gì hả? Mau tránh ra! Thật là đau... Ô... Cậu cũng chỉ biết khi dễ tôi... Thật là đau...”
"Viên Viên, đây là lần đầu tiên của chị sao?"
Khương Đường ngây ngốc, ngay sau đó vừa mừng vừa sợ.
Cô trước giờ cũng không có quá nhiều người đàn ông khác!
"Thứ gì lần đầu tiên... Đau chết được, cậu mau tránh ra...” Cô căn bản không để ý tới lời hắn, giùng giằng muốn né ra, nhưng cô không biết như vậy chẳng qua lại càng lay động thêm dục vọng cuả hắn .
"Viên Viên, chị không nên cử động, "
"Nhưng tôi rất đau!"
"Chị... Đáng chết!" Hắn không thể làm gì khác hơn kéo một cánh tay cô, tay còn lại đi vòng qua phía trước, ôm thật chặc hông của cô, để cô không thể chạy trốn.
Tư thế này làm cho thân thể cô giơ cao hơn, sau lưng hoàn toàn dính vào ngực tráng kiện cuả hắn.
Khương Đường ôm eo cô, tay dời xuống, vuốt ve nơi hai người giao hợp. Môi của hắn rơi trên cổ cô, tinh tế mà liếm, thỉnh thoảng lướt qua lỗ tai cuả cô, là cho thân thể cô dâng lên từng trận run rẩy.
Thừa dịp cô hơi phân tâm, hắn lại thúc vào một chút.
Trong cơ thể cô vẫn chặt như vậy dường như muốn đem thứ cứng rắn của hắn mà cắt dứt. Hắn kinh ngạc thở dốc, quyết định từ từ, tránh cho mình đả thương cô.
"Viên Viên...” Giọng hắn vô cùng dịu dàng gọi cô.
Tựa như bị thôi miên, Viên Viên chậm rãi quay đầu lại, trong mắt tràn đầy hờn dỗi cùng bất mãn. Cô đang muốn mắng hắn tại sao khi dễ cô, môi của hắn lần nữa hôn lên môi cô.
Lần này nụ hôn rất dịu dàng, nhẹ nhàng thăm dò, dường như mong cô đồng ý. Cô mơ mơ màng màng, khẽ mở môi ra, đưa cái lưỡi ra, cùng lưỡi hắn quấn lẫn nhau, khó khăn chia lìa.
Từ từ, cô buông lỏng thân thể, đùi tựa hồ tê liệt đau đớn cũng dần dần nhạt đi, cô cảm giác được trong cơ thể trở nên nóng rực đồng thời cô ngửa ra một chút, vì vậy tò mò cúi đầu xem một chút rốt cuộc chuyện gì xảy ra.
Khương Đường động tác chầm chậm, chậm rãi tiến vào, lần nữa chậm rãi rút ra một chút, để cho cô từ từ thích ứng, rồi lại tiến vào.
Loại cảm giác này làm cho thân thể của Viên Viên sinh ra một l