hai Phong, trong thư nói, hắn hiện tại đang làm việc ở phủ của Cửu Vương gia.
Cửu Vương gia thì Công Tôn đương nhiên biết, Binh Mã Đại Nguyên Soái Triệu Phổ danh chấn thiên hạ, đóng giữ tại biên quan vùng Tây Bắc, tính cách rất bá đạo, dũng mãnh thiện chiến, Liêu binh và Tây Hạ binh đều cực kì e ngại Triệu gia quân của hắn. Gần đây quốc thái dân an, lâu rồi không có chiến hỏa, kỳ thực đều là nhờ công lao của hắn. Trong thư nói hoàng nương của Cửu Vương gia, Minh Dương công chúa từ hơn mười năm trước mắc phải bệnh phong thấp, ngày ngày bị bệnh dày vò đau nhức. Cửu Vương gia tốn hao thật nhiều nhân lực mời đến rất nhiều danh y trong thiên hạ, thế nhưng thủy chung trị không hết. Chu Minh nói rõ Vương gia có ơn với hắn, nên muốn mời Công Tôn đến Khai Phong giúp vị lão Thái Phi này chữa bệnh.
Công tôn đọc xong thư, thoáng nghĩ một hồi, rồi hỏi Tiểu Tứ Tử còn đang ôm mình, “Tiểu Tứ Tử, có muốn đến Khai Phong du ngoạn không?”
Tiểu Tứ Tử lập tức cười đến rạng rỡ, “Muốn, phụ thân đi chỗ nào, Tiểu Tứ Tử đi chỗ đó.”
Công Tôn ôm lấy bé, “Vậy chúng ta thu xếp hành lý, sáng mai sẽ lên đường đi Khai Phong.”
//
Nếu nói thứ đang rơi ở vùng Giang Nam là mưa tuyết, vậy thì nơi Ải Bắc, lại là bão tuyết bay đầy trời như lông ngỗng.
Hắc Phong thành ở biên cảnh Tây Bắc đã được xây dựng thành chỗ trú của Tống quân vùng biên ải, có điều gần đây lâu dài không chiến sự, trận trước Liêu Vương ngã ngựa mà chết, trong nội bộ Liêu quốc đám hoàng tử tranh đoạt vương vị đánh nhau túi bụi, chính bọn chúng còn bận rộn bù đầu, chỗ nào còn tâm trí tấn công Đại Tống?!
Tây Hạ cũng không nhàn rỗi, lúc trước vừa đánh một trận lớn, Lý Nguyên Hạo bị Triệu Phổ dần cho tơi tả, thiếu chút nữa phải tán gia bại sản mà bồi thường chiến phí, nói sợ Triệu Phổ, treo cao miễn chiến bài cùng Đại Tống nghị hòa ngưng chiến, vừa vặn trong nước có người tạo phản, cũng tập trung bình định nội loạn.
Đã không có chiến sự, bách tính tự nhiên sẽ vui vẻ, quân nhân cũng vui vẻ, chỉ có một người nhàn rỗi đến mức hốt hoảng.
~
Nam Hắc Phong thành, trong phủ nguyên soái.
“Nguyên soái, ngài đừng đi qua đi lại nữa được không?” Phó tướng Hạ Nhất Hàng đang viết chiết tử (công văn ghi chép dâng lên cho vua), tình hình ở biên quan phải định kỳ thông báo về cho triều đình. Vốn người viết chiết tử phải là nguyên soái, có điều Triệu Phổ cực kỳ lười nhác, ngoại trừ chiến tranh giương đao múa kiếm khiến hắn phấn chấn, hết thảy những thứ khác thì đều thiếu thiếu hứng thú, bình thường ngay cả cây bút cũng lười cầm. Lần kia Hạ Nhất Hàng ép hắn tự viết chiết tử, hắn liền chấm mực viết một chữ “Tốt” thật to, sau đó phái người đưa vào trong cung, hoàng đế Triệu Trinh nhìn thấy chỉ phải thở dài.
Cuối cùng, toàn bộ công việc chỉ có thể để cho vị phó tướng lao lực mệnh Hạ Nhất Hàng này đảm nhiệm, có điều Triệu Phổ còn nhàn rỗi, ở trước mắt hắn lúc ẩn lúc hiện, khiến cho tay cầm bút của Hạ Nhất Hàng run lên.
Triệu Phổ quay đầu lại, liếc qua chiết tử Hạ Nhất Hàng đang viết, bĩu môi chậc chậc hai tiếng, “Quá khó nhìn, ngươi không thể viết chữ đẹp hơn sao?”
Hạ Nhất Hàng cắn răng, “Ta cũng là võ tướng đó, làm sao có thể viết thứ đồ bỏ này, nguyên soái, sao ngươi không tìm một thư sinh đến viết đi?”
Mí mắt Triệu Phổ giật giật, xanh mặt, “Đừng nhắc đến thư sinh với ta, xui!”
“Thư sinh thì làm gì ngươi?” Hạ Nhất Hàng nhỏ giọng nói thầm, “Văn võ mỗi thứ một nửa, làm việc không khó.”
Triệu Phổ cười gượng hai tiếng, “Con mọt sách có cái khỉ gì để dùng chứ, cả ngày cầm bút viết văn, lời hay không nói toàn nói những thứ khó hiểu, chén nhỏ ăn cơm chén nhỏ uống rượu, gầy như đàn bà, chẳng giống nam nhân, phiền!”
Hạ Nhất Hàng tranh cãi, “Bên trong triều đình còn có phân nửa là quan văn đó.”
“Đúng vậy.” Triệu Phổ liếc mắt trừng lại, “Ta đây nhìn không vừa mắt, sao hả?”
Hạ Nhất Hàng không dư hơi cùng hắn ầm ĩ, âm thầm thở dài, tính tình kiểu này, thực sự là…
Trước mắt là Cửu Vương gia danh chấn thiên hạ, nhưng cũng chỉ là một tiểu tử cứng đầu ngoài hai mươi tuổi mà thôi, lúc chiến tranh nhiều đại tướng nước khác lần đầu thấy hắn cũng đều cả kinh, tuổi tác cùng danh tiếng không hợp a.
Vóc dáng Triệu Phổ rất cao, cường kiện xốc vác, hơn nữa thiên phú dị bẩm, ngay cả thanh trảm mã đao hắn sử dụng kia, cũng phải vài binh sĩ cùng nhau nhấc mới nổi.
Hoàng nương của Triệu Phổ là công chúa Minh Dương của bộ tộc Đột Quyết Tháp Tháp, bộ tộc Tháp Tháp là tộc du mục quanh năm sống trên lưng ngựa, dũng mãnh thiện chiến, mẫu thân hắn là bị đưa đến Đại Tống hòa thân.
Nguyên bản hoàng đế lúc đó không hề thích cô nương dị tộc, cảm thấy dã man, chỉ là hôn nhân chính trị mà thôi. Nhưng dung mạo của Minh Dương công chúa cực kì xinh đẹp, hoàng đế lâm vào si mê, phong làm quý phi, phi thường sủng ái. Lúc ấy hoàng đế đã gần ngũ tuần, hoàng tử nhỏ nhất cũng đã hơn mười tuổi, thế nhưng Minh Dương công chúa lại sinh cho ông một long nhi, điều này khiến lão hoàng đế mừng rỡ vô cùng. Chỉ là trời không chiều lòng người, hoàng tử này, cũng là Triệu Phổ, khi sinh ra một con mắt có màu xám tro. Con ngươi của người Hán