cổ, ý bảo, “Đầu ngươi khó giữ được a! Ra chủ ý hỗn đản!”
Bàng Cát nhếch miệng.
.
Nguyên lai hôm qua, Bàng Cát vội vã tiến cung, cùng khuê nữ nói chuyện này, muốn cho khuê nữ thổi gió bên tai hoàng thượng, bảo nàng tìm cách, báo thù cho An Lạc Hầu.
Nhưng lúc đó Bàng phi lại khóc nói, hoàng thượng đã lâu không có tới. Bàng Cát cũng có chút gấp gáp, hai người bàn bạc, liền nhắc tới chuyện mưu cầu chức quan cho Bàng Dục, tốt nhất là quân chức. Nhưng trong quân đại thể đều do Triệu Phổ phụ trách, nghĩ tới nghĩ lui, Bàng phi ra một chủ ý, nói là một hòn đá ném hai con chim, bảo Triệu Phổ đánh Phác Mẫn Cát bị thương, cứ như vậy, vừa báo thù được cho Bàng Dục, vừa giữ được người lại, mà đả thương sứ giả, Triệu Phổ tất nhiên sẽ bị phạt, cũng hảo để áp chế nhuệ khí của Bao Chửng bọn họ.
Bàng Cát lúc đó nghe xong, cũng có chút hồ đồ, liền thực sự đi tìm Triệu Trinh, lão cũng không nói nhiều với Triệu Trinh, chỉ nói, ngày ẩm yến, tốt nhất là nhượng Phác Mẫn Cát cùng Triệu Phổ luận võ, hảo áp chế nhuệ khí của người Cao Ly. Triệu Trinh vui vẻ đồng ý, gọi người hạ chỉ cho Triệu Phổ, bảo hắn chuẩn bị, ngày đó luận võ. Còn cố ý bổ sung thêm một câu, nói không thể làm tùy tiện, phải nhớ kỹ điểm dừng.
Nhưng tiểu thái giám truyền chỉ kia, bị Bàng Thái sư thu mua, bảo hắn sửa lời, bảo Triệu Phổ đả thương người!
Một chiêu này có thể gọi là độc nhất phụ nhân tâm, dù sao cũng không ai biết, đến lúc đó tìm cách làm thịt tiểu thái giám kia, không phải là thần không biết quỷ không hay sao? Không ngờ hôm nay gặp Công Tôn, bị y lừa nói ra.
.
Bao Chửng thấy Bàng Cát khổ não, thầm nhủ —— Đáng đời ngươi! Quay đầu lại, lắc đầu cười nói với Công Tôn và Triệu Phổ, “Đừng ăn mật trấp, không ngọt!”
Một bên Bát Vương gia không hiểu, hỏi, “Bao Tướng, mật trấp không ngọt, vậy cái gì ngọt?”
Bao Chửng nhướng mi, “Bàng giải!”
Bàng Thái sư thở dài.
.
Triệu Phổ xoay mặt nhìn Công Tôn một chút, hỏi, “Mật trấp này là mật chỉ phải không, chu công kia là ý gì?”
Công Tôn cười nói, “Chữ chu có thể mở ra, xóa một chữ khẩu là dụng, xóa khung bên ngoài là cát, công cùng cung hài âm. Ta là hỏi Bao đại nhân, Bàng Cát có phải tiến cung nói bậy bạ gì đó. Bao đại nhân quả nhiên thông tuệ, một chút liền hiểu, không hổ là Văn Khúc tinh.”
Triệu Phổ nghe xong, gật nhẹ đầu, vươn tay nhẹ nhàng cầm tay Công Tôn, nghiêm túc nói, “Thư ngốc, lần này đa tạ ngươi.”
Công Tôn lần này không trêu chọc hắn, chỉ là cảm thấy trên mặt nóng lên, Triệu Phổ khó có được nghiêm túc như vậy, vội vàng rút tay về, liếc hắn.
Tiểu Tứ Tử trên đùi Triệu Phổ ha hả cười, cũng không biết là cười cái gì. Không bao lâu, thái tử Cao Ly cũng dẫn theo người đến, vị trí của hắn, vừa lúc được an bài cách xa một đoạn cự ly bên trái Công Tôn, đối diện bàn của Bàng Cát.
Bàng Cát lần này mang theo Bàng Dục tới, thương tích của Bàng Dục vừa hảo, giương mắt thấy được Phác Mẫn Cát, sắc mặt không tự chủ khó nhìn lên.
Tiểu Tứ Tử ngồi trên đùi Triệu Phổ, hiếu kỳ quan sát khắp nơi, nhiều vương công đại thần đều thấy bé, khe khẽ thì thầm, nhỏ giọng hỏi, “Ai nha, đây là hài tử nhà ai a?”
“Không thấy được Cửu Vương gia ôm sao?”
“Ngươi đoán, Cửu Vương gia bao nhiêu bạc mới bán a?”
“Ngươi muốn chết a?”
…
“Phụ thân.” Tiểu Tứ Tử túm túm tay áo Công Tôn, ngáp một cái, nói, “Buồn ngủ.”
Lúc này sắc trời cũng không còn sớm, Tiểu Tứ Tử lại có một tính tình hơi quái: khi trời đã tối, nếu là ở bên ngoài, bé thường thường sẽ buồn ngủ, người khác ôm sẽ ngủ. Nhưng nếu về tới trong phòng, Công Tôn không ngủ, như vậy Tiểu Tứ Tử cũng không ngủ, thích ngồi trên chiếc ghế nhỏ của mình, cùng Công Tôn tán dóc.
Triệu Phổ nhéo nhéo hai má Tiểu Tứ Tử, nói, “Tiểu Tứ Tử, ngươi buồn ngủ thì ngủ đi, không có việc gì đâu.”
“Ngô.” Tiểu Tứ Tử gật đầu, nhỏ giọng nói, “Nhưng còn chưa có ăn cơm tối.”
Công Tôn vươn tay sờ sờ cái bụng của bé, hỏi, “Có đói bụng hay không, đợi đến vãn yến, còn phải chờ một lát nữa.”
Tiểu Tứ Tử dẩu mỏ, không nói đói, nhưng bụng đã thầm thì kêu.
Triệu Phổ thấy Trần Ban Ban đang đứng ở phía sau, liền vẫy tay.
Trần Ban Ban không phải thái giám bình thường, đó là năm nọ trong vụ án ly miêu tráo thái tử, cứu Lý phi lập được đại công, hoàng thượng thập phần kính trọng ông, đặc biệt phong tam thiên tuế, hầu hết đại quan thấy ông, đều phải nhường ba phần.
Lão công công thấy Triệu Phổ gọi, vội vàng chạy tới, hành lễ nói, “Vương gia, có gì phân phó?”
Triệu Phổ cười cười, nói, “Trần Ban Ban, hài tử đói bụng, có gì để ăn không?”
“Có có!” Trần Ban Ban vươn tay, nhéo nhéo khuôn mặt của Tiểu Tứ Tử, nói, “U, thật khả ái a.”
Tiểu Tứ Tử chớp chớp mắt, Công Tôn nói, “Tiểu Tứ Tử, gọi Ban Ban.”
“Ban Ban.” Tiểu Tứ Tử gọi, ân, tên này hảo, chỉ có hai chữ, mà lại như nhau!
Trần Ban Ban tự mình đi ra sau, mang đến cho Tiểu Tứ Tử ba phần bánh ngọt, nói với bé, “Lót dạ trước, nhưng đừng ăn no a, một hồi có món ngon đó.”
“Ân.” Tiểu Tứ Tử gật đầu, cười tủm tỉm nói cảm tạ, khiến lão công công mừng rỡ không khép miệng lại được.
Tiểu Tứ Tử ăn một khối nhỏ hạnh nhân tô, hỏi Công Tôn, “Phụ thân, Triển Triển cùng Bạch