Old school Easter eggs.
Động Tiên Ca

Động Tiên Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324331

Bình chọn: 9.5.00/10/433 lượt.

ũ trụ?” Hắn ngưng trọng lắc đầu, “Biển thủ, không có gì là không thể xảy ra.”

Tôi nghe thấy thế hoàn toàn ù ù cạc cạc, “A? Ngươi tin tưởng ta?”

“Đương nhiên.” Hắn thản nhiên nói, “Đan dược chứa Chân tâm cổ không cắn rách bụng cô chui ra, có thể thấy được là lời nói thật.”

Mớ đan dược kia… Tôi ôm chặt cổ họng mình, đột nhiên cảm thấy cổ họng nhờn nhợn, vô cùng ghê tởm.

“Nếu cô đã nói thật, thì đương nhiên cổ đã tiêu hóa hết rồi, đại bổ đấy.” Hắn an ủi cho có lệ.

“… Ngươi rốt cuộc là ai hả?” Tôi hét rầm lêm.

“Ta? Vô Cùng a.” Hắn cười nhạt, “Một người tu đạo.”

Hắn phát hiện tôi đối với tu đạo hoàn toàn không biết gì cả, bèn vô cùng vui vẻ đăng đàn thuyết pháp giúp tôi phổ cập kiến thức “Lịch sử Tu tiên”. Tôi nghe mà mắt nổ đom đóm, não ong ong.

Tóm lại, tu đạo được chia thành vài giai đoạn: Trúc Cơ, Toàn Chiếu, Khai Quang, Dung Hợp, Tâm Động, Linh Tịch, Nguyên Anh, Xuất Khiếu, Phân Thần, Hợp Thể, Độ Kiếp, Đại Thừa. Hắn nói một tràng, tôi nghe chỉ hiểu được như sau, Trúc Cơ xem như là sơ nhập bước vào con đường tu tiên, có thể hiểu là người tập sự, mãi đến kỳ Nguyên Anh mới được xem như là tu tiên nhập môn. Kỳ Hợp Thể chính là cấp cao thủ, chỉ thiếu Độ Kiếp nữa thôi là có thể bước vào bước đầu thành tiên, Đại Thừa là giai đoạn cuối cùng, chờ phi thăng thành tiên là sáng tỏ ra được.

Đương nhiên con đường tu tiên có ngàn ngàn vạn vạn người, nhưng tu được đến kỳ Nguyên Anh lại không được nhiều lắm, đến Hợp Thể còn thưa thớt hơn. Mà có thể Độ Kiếp thành tiên lại càng hiếm như vảy lân móng phượng. Những cao thủ của cao thủ của cao cao thủ kia, muốn tu đến Nguyên Anh không tốn một hai trăm năm là không được, tu đến Hợp Thể lại lấy đơn vị ngàn ra mà tính năm.

“Trước ta có một kỳ tài có một không hai, đạt được kỷ lục nhanh nhất, ngàn năm tu được đến kỳ Hợp Thể.” Vô Cùng thản nhiên nói.

“… Ngươi thì sao?”

Hắn nở nụ cười, ấm áp tựa như gió xuân, lại che giấu một cơn hàn ý thấu xương. “Ta tốn 250 năm, hậu kỳ Hợp Thể.” (hậu kỳ: giai đoạn cuối, kỳ cuối)

Tôi trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn, chả biết có phải hắn đang đùa tôi hay không. Càng không biết nên kinh ngạc vì độ tuổi của hắn, hay là kinh ngạc vì đẳng cấp “trâu bò” của hắn nữa.

Hắn thở dài, “Nhưng sau khi đoạt xá thì tất cả phải làm lại từ đầu. Thân thể này tố chất không được tốt lắm, tốn hết vô số linh đan của ta mới bước vào hậu kỳ Trúc Cơ… Còn tốn những mười ngày.” Vầng, hắn ngụ ý là, hắn vô cùng bất mãn.

Nhìn hắn mới vài ngày đã lớn chừng này, và cả chốn phúc địa động tiên quỷ dị này nữa. Theo lời hắn nói, hắn là một kỳ tài siêu cấp có một không hai, 250 năm đã tu được đến kỳ Hợp Thể. Nhưng kỳ tài có một không hai này lại bị đánh teo luôn thể xác, dựa vào đoạt xá (mượn xác hoàn hồn) mới có thể tiếp tục sống sót.

… Có thể đánh diệt thân thể của cao thủ của cao thủ của cao cao thủ, sẽ là kẻ thù như thế nào?

Tôi bỗng đứng bật dậy, “Rất vui được biết ngươi, Vô Cùng tiên sinh. Thi ân không vọng báo, ngươi cũng không cần đem chút ân huệ của ta đặt trong lòng. Ta nghĩ cô nam quả nữ ở chung một phòng không được thỏa đáng lắm, làm ơn nói cho ta biết cửa ra ở đâu là được, sau này còn gặp lại…”

Hắn rất chậm rất chậm nở nụ cười, “Ta nói bí mật của ta cho ngươi biết, ngươi cảm thấy sẽ đi được sao? Ta đã nói sẽ báo ơn ngươi thật hậu mà.” Một cách chậm rãi, hắn nói, “Ngồi xuống.”

Tôi bàng một tiếng, mông đau điếng nện lên tấm nệm bồ đoàn, kiểu nào cũng không đứng lên được.

Vô Cùng mặt cười tươi rói, cho tới bây giờ tôi chưa từng thấy hắn vui vẻ như vậy, “Mặc dù chỉ mới đến kỳ Trúc Cơ, nhưng trói buộc một phàm nhân như ngươi, rất đơn giản.”

“Cái đồ tiểu nhân vong ân phụ nghĩa nhà ngươi!” Tôi chửi ầm lên.

“Nào có thể nói như vậy chứ?” Hắn điểm điểm cằm, “Ta là có lòng muốn báo ân a… Cho nên muốn dạy ngươi tu tiên thôi. Có thể trường sinh bất lão, mãi mãi thanh xuân nha.”

“Cám ơn! Không cần!” Tôi thở phì phò cố gắng động đậy chân, đáng tiếc vô ích, “Ta rất hài lòng làm con người, không muốn làm yêu quái!”

“Thật vậy chăng?” Hắn dường như tiếc nuối lắc đầu, “Tấm lòng thành khẩn hết sức chân thành không gì sánh được của ta, sao có thể khiến ngươi hiểu lầm thành làm yêu quái được? Ngươi… nuốt mười viên đan dược đúng không? Mười viên đan dược kia cũng không phải chỉ bọc mỗi Chân tâm cổ thôi đâu… Ta vậy mà dùng rất nhiều dược liệu quý giá a. Nếu không tu luyện… chân khí thịnh vượng quá sẽ làm kinh mạch đứt vỡ a.”

Mồ hôi hột lặng lẽ trượt xuống, tôi chỉ cảm thấy như tất cả máu đều trút khỏi đầu, có hơi choáng váng, giọng run run hỏi, “… sẽ như thế nào?”

“Sẽ không thế nào cả,” hắn rất sung sướng trả lời, “Chết có hơi thảm chút mà thôi.”

Đã từng, có một thứ lương tâm dùng không đúng chỗ nằm trong lồng ngực, ấy thế mà tôi không bóp chết nó, đến khi vạn kiếp bất phục tôi có hối hận cũng không kịp, chuyện thống khổ nhất trần đời cùng lắm cũng chỉ thế này thôi.

Nếu ông trời nguyện ý cho tôi cơ hội làm lại một lần. Tôi sẽ nói với cái lương tâm chết tiệt kia bốn chữ: Cút mẹ mày đi.

Đương lúc hết sức hối hận khi lâm vào tình cảnh bị vong ân phụ nghĩa như này, Vô Cùng phi