Dòng Sông Ly Biệt

Dòng Sông Ly Biệt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324072

Bình chọn: 9.5.00/10/407 lượt.

vào vũ trường, quán nhạc, những nơi nào đông người là tôị Khi ngồi riêng với nhau chàng cũng không để không khí nặng nề chen vào lòng chúng tôi, chàng ôm hôn tôi bất tận, hôn như điên cuồng.

Từ hôm đó sự hiểu lầm về vụ tôi theo dõi tên Ngụy trong quán cà phê cho đến nay, tôi mới khám phá ra một điều là Thư Hoàn có cá tính rất mạnh, có lẽ còn mạnh hơn cả tôị Tôi thích đàn ông loại đó, nhưng với mẹ, thì trái lại, mẹ thường lo lắng bảo:

- Con với thằng Hoàn tính nết rất giống nhau, điều đó tuy may nhưng cũng chẳng may tí nàọ Mẹ sợ rằng một ngày nào đó khi hai đứa gây nhau sẽ không có đứa nào nhường đứa nào, vì đứa nào tính tình cũng nóng nảy hết.

Có thể có chuyện đó saỏ Tôi bâng khuâng, nhưng cũng cảm thấy lời mẹ có lý thật.

Trong những lần đi chơi với Hoàn, chúng tôi thường gặp Mộng Bình trong chiếc quần bó sát, chiếc áo hở cổ bày bộ ngực tròn nẩy nở, trông con bé không còn dáng dấp của một nữ sinh thuần túy chút nào cả. Sự phóng túng của Mộng Bình khiến tôi phát hoảng. Nhưng mỗi lần đụng đầu nhau, chúng tôi cứ tảng lờ đi, mặc ai muốn vui sao thì vuị Tự do cá nhân mà! Có một hôm để thay đổi không khí Hoàn đề nghị với tôi đến một vũ trường lậu khiêu vũ. Lúc đến nơi gian phòng kín mít đã đầy khói thuốc, tiếng nhạc, tiếng trống điếc taị Những ngọn đèn mờ nhạt không đủ sáng để trông rõ mặt ngườị Vừa ngồi xuống, Hoàn đã đưa tay khều tôi:

- Kìa, Mộng Bình ngồi đằng kia kìa!

Tôi nhìn theo hướng chỉ, bất giác chau màỵ Mộng Bình mặc chiếc áo hở cổ bó sát người màu đỏ chói, chiếc váy cao trong một thế ngồi khêu gợị Cô bé ngồi trên đùi một gã con trai, chung quanh lô nhô thêm mấy tên khác phục sức hết sức điếm đàng. Ngoài Mộng Bình, còn có một cô bé khác đang bá cổ một tên hôn công khaị Trên bàn ly đĩa tứ tung, hai chai rượu Mỹ đã vơi đi phân nửạ Tiếng cười tiếng hát vang lên. Tiếng hét ầm ĩ. Tôi hiểu Mộng Bình đã saỵ

Cô bé lắc lư trên đùi gã con trai, nụ cười dòn tan, khêu gợị Cái say làm cho con bé không giữ gìn ý tứ gì cả, nó hát nghêu ngao:

”Trời đất lạnh lùng, con người thay đổi, làm sao em chẳng cô đơn”.

Đám con trai huýt sáo, cười ầm lên, Mộng Bình nâng ly nốc cạn. Những giọt rượu chảy ra ướt cả áo, nó tiếp tục hát:

”Đi trọng đường trần để đòi cho được nợ người tình...”

Hát xong, Mộng Bình lại bá cổ gã con trai hôn. Những thằng con trai chung quanh được dịp huýt sáo, la hét ỏm tỏi... Hoàn khó chịu đứng dậy nói với tôi:

- Em gái của em say rồi, chúng ta đưa nó về thôi!

Tôi giữ lấy tay Hoàn:

- Mặc nó, không cần anh chen vàọ

Hoàn định bước tới:

- Nhìn cử chỉ lả lơi của Mộng Bình anh không chịu được, để kéo dài thêm nữa anh sợ sẽ có chuyện không haỵ

Tôi vẫn giữ chặt tay Hoàn lại:

- Có thì có chứ có can hệ gì đến anh đâụ Ngồi xuống đi, nó đang vui, nó đâu cần anh.

Hoàn miễn cưỡng ngồi xuống, nhưng mắt vẫn nhìn đăm đăm về phía Mộng Bình. Tôi vỗ vai chàng nói:

- Nào, chúng mình nhảy bản này đi!

Lách mình ra giữa sàn, Hoàn vẫn chưa yên tâm. Tôi xoay mặt chàng đối diện với mặt tôi, chàng nhìn thẳng vào tôi nói:

- Em nhớ rằng dù sao Mộng Bình vẫn là em gái của em!

Tôi cười nhạt:

- Hừ! Có bao giờ tôi coi nó là em tôi đâủ Nó chỉ là con dì Tuyết thì giòng máu đó là của mẹ nó chứ liên hệ gì đến tôỉ

- Cho dù nó không phải là em của em, kể như bạn của em đi, thì em cũng không nên trơ mắt ra nhìn cảnh bạn mình bị đổ rượu như vậỵ

Tôi vẫn lạnh lùng:

- Nó cũng không phải là bạn của em, nó không đủ tư cách để đứng ở vị trí đó!

Hoàn nói:

- Em đừng nói như vậy, dù sao nó cũng không phải là kẻ thù của em cơ mà?

Tựa đầu vào vai chàng, tôi chuyển hướng câu chuyện:

- Làm sao anh biết được? Nhạc hay quá, ta hãy khiêu vũ, đừng để ý đến họ nữa anh nhé?

Chúng tôi yên lặng bước theo tiếng nhạc. Mộng Bình vẫn tiếp tục cười đùa, ca hát. Một lúc, có tiếng ly vỡ. Chúng tôi xoay lại, chỉ thấy gã con trai cao lớn ôm hông Mộng Bình ban nãy đang lôi Mộng Bình ra cửạ Mộng Bình lè nhè hỏi:

- Anh đưa em đi đâủ

- Đến nơi giải quyết nỗi cô đơn của em!

Đám con trai ngồi trong bàn la hét, Mộng Bình có vẻ còn tỉnh táo đôi chút, nó lắc đầu:

- Không, không, tôi không đi đâu!

Gã con trai cười hề hề:

- Ai ăn thịt đâu mà sợ?

Vừa nói gã vừa kéo Mộng Bình đi về phía cầu thang. Ở tầng thứ ba của nhà hàng này là khách sạn. Tôi đưa mắt nhìn theo với cái nhìn vui mừng khi thấy nhà cháỵ Tôi nghĩ, để mày sa chân một lần cho mẹ con hết làm tàng! Dì Tuyết sẽ dở khóc dở cười! Nhưng lòng ích kỷ của tôi chưa được vui trọn vẹn thì Hoàn đã xô tôi ra, xông tới trước, hét lớn:

- Thế này thì không nhịn được nữa rồi!

Tôi đuổi theo chàng kéo lại:

- Đừng anh, mặc nó!

Hoàn quay lại, trừng tôi, rồi xông đến gã con trai cao lớn nói:

- Bỏ cô này rạ

Gã con trai quay đầu lại, mắt tóe lửa vì bị kỳ đà cản mũi, gã kên lại:

- Nó có liên hệ gì tới mày không?

Mộng Bình nhận ra được Hoàn, nó nài nỉ:

- Anh Hoàn, anh đưa em về đi!

Gã con trai lớn tiếng với Hoàn:

- Biết điều thì đi chỗ khác chơi, đừng có trêu ông không khá nhé con!

Gã giữ chặt Mộng Bình, những người bạn ngồi chung bàn với gã hét to lên:

- Đánh nó đi! Đánh nó!

Viên quản lý vũ trường


Disneyland 1972 Love the old s