vừa quay đầu lại, thì thấy anh đang dùng tay che miệng, ánh mắt nhìn xuống, hẳn là anh đang cười trộm cô.
Bạc Băng trừng mắt nhìn anh.
Cô xấu hổ vuốt vuốt mái tóc: “Có gì mà cười?”
“Không nên cười!” Anh lắc đầu, trong giọng điệu nói chuyện anh mang đậm ý cười.
“Em muốn anh giúp em không?”
“Anh làm được không? Rất cao đó.”
“Chắc là không thành vấn đề đâu.” Anh thật là đáng ghét, lặp lại lời nói lúc nãy của cô.
Bạc Băng đứng một bên chờ xem kịch vui! Hừ! Cao như vậy, cô không tin là anh có thể bay qua nha.
Diệp Chính Thần đi đến ban công, anh lui
về sau vài bước chạy lấy đà,nhảy lên, hai tay anh giữa chặt tấm chắn đầu tiên, chân đạp lên tay vịn ban công mượn lực, sau đó tiện thể bay qua,
gọn gàng linh hoạt.
Bạc Băng trợn mắt há hốc mồm nhìn anh, ngây ngốc tại chỗ.
Không phải chứ, anh ấy có võ công sao? Chẳng lẽ anh ấy chính là cao thủ võ lâm trong truyền thuyết.
Bạc Băng vẫn chưa khôi phục trạng thái đờ đẫn, Diệp Chính Thần đã từ ngoài cửa bước vào.
“Cửa phòng của em đã được mở rồi kìa.”
“Anh, anh…?” Bạc Băng chỉ về tấm chắn ở ban công, cô nuốt nước bọt: “Anh đi qua dễ dàng như vậy sao?”
Bỗng nhiên, trong đầu Bạc Băng nảy sinh
một ý niệm, không biết kiến trúc sư nào ngu ngốc lại thiết kế một loại
ban công như thế, một người con trai chỉ mất có ba giây đã có thể nhảy
qua phòng cô. Nhỡ trong lúc cô ngủ, anh ta có mưu đồ xấu xa gì thì sao,
rất nguy hiểm nha!
Sắc lang không đáng sợ, chỉ sợ sắc lang giỏi võ công!
Lúc này, ý nghĩ nhỏ bé của cô không thể
giấu được cặp mắt sắc sảo giỏi đọc tâm trạng phụ nữ của Diệp Chính Thần, ngay lập tức, anh đã đọc được suy nghĩ của cô.
“Em yên tâm, ngoại trừ trường hợp đặc biệt, nếu không anh sẽ chọn đi cửa chính.”
“Á…” Gương mặt Bạc Băng ửng đỏ, biết rõ là không thể, nhưng cô vẫn cố gắng che giấu.
“Ý của em là… Tài nghệ của anh tốt như vậy, có phải anh từng học võ, hay Teakwondo không?”
Khoé miệng anh khẽ nhếch lên, vẫn là nụ cười xấu xa: “Không có! Anh chỉ luyện qua trò bắt…”
“Bắt?!”
“Phương thức như thế có thể dễ dàng chế
ngự được phụ nữ, khiến cho cô ấy không thể phản kháng, thậm chí không
thể cử động…” Âm thanh của anh dừng lại ngay đúng chỗ mơ hồ…
“Á…” Bạc Băng cúi đầu che giấu gương mặt đang nóng bừng của cô, nói: “Đã khuya rồi, em không làm phiền anh nghỉ ngơi. Chào anh!”
Cô đỏ mặt chạy ra khỏi phòng anh.
Đêm lạnh, không hiểu vì sao bỗng trở nên khô nóng?!
Năm đầu tiên Bạc Băng ở Nhật Bản, khí hậu ở Osaka có chút khác thường, vào tháng mười một lá phong đỏ rộ khắp núi đồi.
Cô nghe nói, khi đến Nhật Bản mà không
được thấy lá phong ở Arashiyama là một tổn thất rất lớn. Gặp dịp thế
này, Bạc Băng liền hẹn Tần Tuyết đi ngắm lá phong nhưng cô ấy lại nói đã đi ngắm rồi. Cô lại không có bạn bè nào khác ở đây, xem ra đành phải
một mình đi Arashiyama mà ngắm lá phong thôi.
Trong không gian tĩnh lặng, dòng nước
chậm chạp chảy đi một cách nhẹ nhàng, chúng như quyến luyến ôm lấy chân
cầu không biết xuôi về hướng nào.
Bạc Băng đứng trên cầu, mắt cô ngắm nhìn
thành phố xa lạ, cô không hề quen biết phong cảnh này. Xung quanh cô,
đều là một thứ ngôn ngữ mà cô không thể hiểu được. Bỗng nhiên cô nhớ về
quê nhà, nhớ đến bố mẹ già tóc đã bạc màu. Cô đơn, nhớ nhung, thêm vào
đó là những ngày gần đây cô luôn cảm thấy ấm ức, sự tủi thân cũng theo
đó mà nhân lên, ngay cả một con người vô tâm như cô cũng không thể kìm
được nước mắt. Trong quang cảnh đẹp đẽ rực rỡ thế này, nước mắt cô bất
giác cứ như vậy mà tuôn rơi.
‘Tách tách’ tiếng nháy máy ảnh đánh thức
cô, theo hướng âm thanh phát ra Bạc Băng quay đầu lại tìm kiếm thì gặp
được Diệp Chính Thần, trong tay anh đang cầm chiếc máy ảnh.
“Sư huynh? Sao anh lại ở đây?”
“Ngắm phong cảnh, nhìn phụ nữ.” Anh cười
nói, khi ánh mắt anh vô tình chạm vào đôi mắt ẩm ướt của cô thì nụ cười
trên môi anh cũng nhạt dần: “Em làm sao vậy? Trong lòng không vui à?”
“Ừm.” Bạc Băng lặng lẽ lau lau khóe mắt: “Vừa tới nơi xa lạ, nên em có chút nhớ nhà.”
“Nhớ nhà…”
Anh suy tư một chút, sau đó anh vươn tay nắm lấy tay cô.
“Anh dẫn em đi xem tấm bia đá thời Lý của chúng ta. Đảm bảo, sau khi xem xong, trong lòng em sẽ vui lên.”
Mặt Bạc Băng chợt nóng bừng, cô muốn rút
tay về, nhưng bàn tay đang nắm lấy bàn tay của cô quá ấm áp và mạnh mẽ…
Khiến bản thân cô không thể tự chủ được mà ỷ lại vào anh.
Bạc Băng đi theo anh qua rừng trúc, thẳng qua các con đường núi, bỗng nhiên trong lòng cô cảm thấy vui lên, cảm
giác giống như đang được trở về nhà.
…
Đi đến lúc mệt mỏi, cô và anh tìm một bờ cỏ xanh mát, cả hai cùng ngồi ăn cơm trưa.
Một chiếc lá phong rơi xuống, vương lại trên đầu Bạc Băng, anh nghiêng người lấy chiếc lá trên tóc cô xuống.
Sau đó, chiếc lá phong đó được cô cẩn thận ép lại trong sách, cất giữ đầy trân trọng…
Buổi tối hôm đó, anh còn mời cô ăn sushi
tại một nhà hàng băng chuyền theo phương thức tự phục vụ. Trên băng
chuyền xoay vòng bày đầy đủ tất cả các món ăn, tầm hơn cả trăm món,
khách đến dùng bữa có thể tùy chọn những món họ thích. Sau khi khách
hàng dùng cơm xong, nhân viên phục vụ sẽ