rất đáng yêu, khiến lòng người phải
xao xuyến.
Lau xong mặt, Ngư Ấu Trần lại lau cổ của hắn, tiếp tục tỏ ra vô tội nói, “Sớm biết các người đang làm chuyện quan trọng thì ta đã thêm nhiều củi lửa, về trễ một chút thì được rồ. Ta cắt ngang việc
trị liệu của ngươi như vậy có sao không? Ngươi không bị di chứng gì chứ? Hay là để ta….”
Lời cô chưa nói hết thì Quân Vô Nặc rốt cuộc
nhịn không được kéo cô sát gần mình, chận lại cái miệng nhỏ nhắn của Ngư Ấu Trần, dùng hành động biểu đạt cảm xúc áp chế suốt hai ngày qua của
hắn.
Hắn…. làm gì? Ngư Ấu Trần ngơ ngác, tay cầm khăn rớt khi nào mà cũng chẳng hay biết, chỉ biết rằng môi hắn rất nóng, y như ngọn lửa
bao quanh người cô vậy, thừa dịp cô chưa kịp phản ứng, hắn đánh tan
phòng bị, quyện lấy lưỡi cô.
Ơ, cô còn chưa nói hết mà, lúc nãy hắn va A Ngưng… hắn còn chưa giải thích cho cô nghe nữa mà, giờ còn cợt nhã cô nữa sao?
Nhưng sao một chút tức giận cô cũng không có? Ngược lại còn cảm thấy…. ngọt
ngào! Trong lúc nhất thời đầu óc cô mờ mịt, cô thậm chí quên luôn việc A Ngưng còn ở đây, trong mắt cô giờ chỉ nhìn thấy đôi mắt sâu đen của
Quân Vô Nặc yêu chiều nhìn mình, lưỡi hắn liếm láp từng ngóc ngách trong miệng cô, làm lòng cô cũng nhộn nhạo hẳn lên.
Biết rõ tình cảm
của mình đối với Quân Vô Nặc, cô cũng không tài nào kháng cự lại nụ hôn
của hắn, mà còn bắt đầu cảm thấy thích cảm giác thân mật này. Tay vô
thức ôm lấy cổ hắn, nụ hôn càng lúc càng sâu.
Chỉ hôn nhau thôi
thì không phải vấn đề gì, nhưng hành động đáp của Ngư Ấu Trần càng thôi
thúc dục vọng trong người hắn. Nếu không phải do vết thương trên cơ thể
còn đau khiến hắn khôi phụ lại lý trí, sợ rằng hắn thiếu chút không
khống chế được bản thân mình mà đè cô xuống giường rồi.
Cuối cùng, hắn không thể không chủ động rời khỏi cánh môi hồng phấn của Ngư Ấu Trần, giữ một khoảng cách nhất định với cô.
Bầu không khí lạnh tràn vào phổi, dập đi ngọn lửa đang hừng hực cháy trong
lòng, Ngư Ấu Trần lúc này mới tỉnh táo lại, bất giác nhớ đến A Ngưng còn ở trong lều, thế mà lúc xoay qua thì người đã sớm đi khỏi rồi, trong
lều chỉ còn lại cô và Quân Vô Nặc.
Nhìn bộ dạng xấu hổ không biết làm sao của cô, Quân Vô Nặc bật cười, “Cứ tưởng rằng Ngư Ấu Trần lúc ở
chiến trường kêu ta bỏ chạy là đáng yêu nhất, thì bộ dáng ghen tuông của nàng cũng rất đáng yêu!”
“Ngươi nói móc ta?” Nghe lời hắn nói,
cô liền nhớ đến tình cảnh lúc ấy, Ngư Ấu Trần hận không thể tìm một cái
lỗ chui vào, có trời mới biết tại sao cô lại xúc động làm mấy chuyện mất mặt đó, “Còn nữa, ta không có ghen, rõ ràng là ngươi làm chuyện mờ ám
bị ta bắt quả tang nên muốn đổ lỗi cho ta.”
Nhìn vẻ mặt cường
điệu của cô, Quân Vô Nặc nhếch môi, “Vậy nàng nói đi, nếu bây giờ ta
chết, thì làm sao còn làm chuyện gì mờ ám được?”
“Còn nói không
phải hả? Nếu ta không về kịp thì chắc hai người còn làm mấy chuyện gì mờ ám hơn nữa rồi.” Ngư Ấu Trần vốn không muốn truy cứu nhưng hắn còn dám
nói dối, cô nhịn không được nói ra, đến khi thấy vẻ mặt cười cợt của
hắn, cô mới phát giác thì ra mình đã mắc mưu của Quân Vô Nặc, cô hận
không thể cắn lưỡi chết cho rồi.
“Nếu nàng lo lắng thì từ nay trở đi nàng chăm sóc ta, thế nào?” Hắn không ngờ sẽ xảy ra chuyện của A
Ngưng. Mơ mơ màng màng cảm giác có ai đang sờ soạng người mình, hắn còn
tưởng là Ngư Ấu Trần, đến khi hơi thở người đó đến gần làm hắn cảnh
giác, còn chưa kịp xử trí thì đã bị cô bắt gặp.
A Ngưng đi theo hắn đã lâu, là một trợ thủ hiếm có, nhưng sai lầm lần này nhất định phải khiển trách thật nặng.
“Thôi đi, ta đâu phải đại phu, ngươi kêu ta chăm sóc có ích gì?” Ngư Ấu Trần
vốn không muốn nổi giận làm gì, nhưng cứ nghĩ đến tình cảnh lúc này mà
cô không kiềm chế được bực tức trong lòng mình. Nhìn đến vết thương trên người hắn, cô quan tâm hỏi, “Ngươi hiện tại…. còn đau không?”
Ngư Ấu Trần đương nhiên biết vết thượng nặng như vậy thì hẳn là rất đau,
“Hay là ta nói chuyện với ngươi để phân tán sự chú ý ha.”
“Ta
nghĩ nếu như nàng cùng ngủ với ta, thì hiệu quả sẽ tốt hơn bội phần.”
Quân Vô Nặc cười đề nghị, tuy rằng hắn không biết bây giờ là canh mấy,
nghe bên ngoài im ắng như thế, hắn đoán giờ cũng đã khuya rồi, cô chắc
hẳn đã rất mệt?
Ngư Ấu Trần mặt đỏ hồng, “Ngươi đang bị thương, ta ngủ cùng không được tiện lắm.”
“Nghe lời.” Quân Vô Nặc vươn tay ra, nói, “Nàng tự lên giường hay muốn ta ôm nàng lên?”
Đây đang ở quân doanh mà! Nhưng lời giải thích này Ngư Ấu Trần chỉ dám nói ở trong lòng, sợ hắn thật sự đứng dậy ôm cô lên giường ngủ, lại thêm việc ảnh hưởng vết thương, cô đành phải cùng nằm xuống với hắn.
“Ngủ đi.” Quân Vô Nặc giống như thường ngày ôm cô vào lòng mà ngủ.
Vòng tay của hắn rất thoải mái, Ngư Ấu Trần cố gắng nhắc nhở mình không thể
ngủ quá say, tránh không cẩn thận chạm vào vết thương của hắn, thế mà
nằm trong vòng tay ấm áp quen thuộc kia, cô rất nhanh liền tiến vào mộng đẹp.
Lúc thức dậy thì trời đã sáng rồi, Quân Vô Nặc vẫn còn
đang ngủ, cô cũng không muốn đánh thức hắn, nhẹ nhàng nhấc tay hắn qua
một bên, cô bước xuống giường, vừa sửa sang lại quầ
