nước, nương theo sức nổi của sào trúc mà lướt đến giữa hồ, hướng đến chỗ bóng dáng đang chìm xuống.
Chết tiệt, sao lại bị bèo quấn lấy !
Ngư Ấu Trần giãy dụa ở đáy hồ tối tăm. Nếu không phải cô có thể giữ hơi
lâu hơn so với người bình thường, chỉ sợ giờ phút này cô đã chết tươi
tại đáy hồ này rồi.
Nhưng mà nín thở càng lâu, lồng ngực càng bị đè ép muốn nổ tung. Cô hận vì sao tự cho mình siêu phàm, nếu mà chết
tại hồ này, quả thật rất mất mặt.
Ý thức hoảng loạn, đột nhiên
bên tai nghe một tiếng “oành”, ngay sau đó, trước mắt xuất hiện một bóng đen, cô không kịp nhìn rõ là ai, thì đã bị người đó ôm lấy cổ.
Thân thể cô rất lạnh, một chút sức lực cũng không có, cả nắm chặt hắn cũng
không thể. Quân Vô Nặc trong lòng kinh sợ, lấp tức cúi đầu hôn môi cô,
truyền cho cô một hơi, sau đó ôm cô thoát khỏi đám bèo dưới chân, trồi
lên mặt nước.
Mọi chuyện qua đi, ý thức cũng dần dần thanh tỉnh, Ngư Ấu Trần đã ở trên xe ngựa về phủ. Tay chân lạnh cóng giờ đã có cảm giác, quần áo ướt đẫm
dính trên người, nước trên mái tóc không ngừng chảy xuống, Ấu Trần cảm
thấy rất lạnh, cô theo quán tính ôm lấy một vật ấm áp.
Thấy cô run lẩy bẩy, môi tím tái, không còn vẻ hung hãn như ngày thường, Quân Vô Nặc không khỏi nhíu mày.
Tuy rằng người hắn cũng đã ướt đẫm, nhưng vẫn chưa lạnh đến mức đó. Không
giống cô, vẫn là con gái, dù rằng có võ công nhưng ở trong nước lâu vậy, làm sao mà không bị cảm lạnh cho được. Nghĩ như vậy, hắn ôm chặt cô vào lòng.
Cuối cùng nhiệt độ trên người Ngư Ấu Trần cũng hòa hoãn đi nhiều, vì bị hắn ôm chặt cứng, cô cảm thấy không thoải mái. Mặt cô dính sát vào nơi truyền ra tiếng đập thình thịch, sao lại giống như tiếng
tim đập vậy ? Còn cái kia ôm chặt cô giống như là…..
Ngư Ấu Trần
mở to hau mắt, không dám tin chậm rãi ngẩng đầu, vừa thấy khuôn mặt kia, cô sợ tới mức suýt nhảy dựng lên, theo bản năng cô đẩy người trước mặt
ra, nhưng vừa mới cử động thì lại phát hiện hai tay mình đang ôm lưng
hắn.
Vừa rồi vì lạnh quá nên muốn sưởi ấm, đầu óc mơ hồ, cô sao lại…. Cùng Quân Vô Nặc ôm nhau ?
Tuy rằng hành động rất nhỏ nhưng cũng làm kinh động Quân Vô Nặc, hắn vừa
cúi đầu thì đụng phải tầm mắt của Ngư Ấu Trần. Cả người cô nóng lên, đầu óc rối bời, cũng không biết làm thế nào cho đúng, nên tiếp tục nhắm
mặt, giả bộ bất tỉnh.
Thấy cô tỉnh, Quân Vô Nặc thở dài nhẹ nhỏ,
đang muốn hỏi cô cảm thấy thế nào, thì bị phản ứng của cô làm cho kinh
ngạc. Nhưng mà cô giả bộ “choáng váng” quả thật rất thông minh. Khóe môi Quân Vô Nặc hiện lên nụ cười yếu ớt, cũng không nói gì, chỉ im lặng
quay đầu đi chỗ kah1c.
Cảm giác hắn không còn nhìn mình chăm chú
nữa, Ngư Ấu Trần mới âm thầm nhẹ nhàng thở ra, nhưng mà một hồi trống
vang lên không ngừng trong lòng cô.
Cô lần đầu tiên bị người ta
đẩy xuống hồ, mà người cứu cô lại là Quân Vô Nặc ? Mơ mơ màng màng nhớ
lại, hắn hình như còn môi kề môi tiếp khí cho cô ?
Môi kề môi…. Nghĩ đến hành động quá mức thân mật, Ngư Ấu Trần giật mình, khuôn mặt đột nhiên đỏ bừng lên.
Sao lại như thế ? Để hắn thấy bộ dạng chật vật của mình… còn… còn… tuy rằng hắn vì cứu cô mà hôn môi tiếp khí, nhưng trong tình huống như vậy quả
thật rất mất mặt.
Cũng may, cô vẫn còn nhanh trí, giả bộ bất
tỉnh, nếu không hiện tại không biết làm sao đối mặt với hắn, chắc chắn
sẽ rất xấu hổ ! Mà cô giả bộ cũng giống lắm, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, mà có cho thì hắn cũng không dám đem chuyện này nói lung
tung. Không, nếu hắn dám nói lung tung, cô nhất định sẽ đánh hắn tàn phế !
“Khụ !” Giọng nói dễ nghe của Quân Vô Nặc truyền đến từ phía trên, “Thả lỏng một chút, đừng cấu mạnh như vậy, sẽ đau đấy !”
Thì ra cô kích động, lực tay tăng mạnh, móng tay cấu vào lưng hắn. Tay Ngư
Ấu Trần cứng đờ, vậy là không thể giả bộ được nữa, tai cô nhất thời nóng lên, cũng không màng mình có sức lực hay không, đẩy mạnh Quân Vô Nặc
ra, ngồi cách xa hắn.
Mắt đảo quanh, Ngư Ấu Trần lập tức tìm đối
sách – giả ngu, “Ách… Ta sao lại ở đây ? Ta không phải lúc nãy đang ở bờ hồ câu cá sao ?”
Bên trong xe ngựa dù rắng tương đối rộng, nhưng khoảng cách hai người vẫn rất gần. Quân Vô Nặc thú vi thưởng thức vẻ
mặt vô tội cùng mờ mịt của cô, miệng tươi cười, nhẹ nhàng đáp, “Trời
không còn sớm nữa, chúng ta đang trên đường hồi phủ.”
“À, thì ra
là như vậy.” Ngư Ấu Trần cười ha ha với hắn, kỳ lạ, sao hắn lại không
vạch trần cô ? Có lẽ hắn cũng biết chuyện vừa rồi không được phép tiết
lộ ra. Tốt lắm, hắn rất thức thời.
Giả bộ tươi cười, Ngư Ấu Trần
cười khà khà nói tiếp, “Không thể ngờ nhà thuyền ở hồ Yên Ba lại gian
dối như vậy, cho ta thuê một con thuyền thủng lỗ chỗ, ta mê câu cá nên
không để ý, làm hại ta phải bơi vào bờ, thật là xui xẻo.”
Cô nói như vậy ý nói hắn ở trước mặt cha mẹ cô không được nói lung tung.
Thấy bộ dáng hắn có vẻ hiểu chuyện, Ngư Ấu Trần nghiêm mặt, hỏi hắn, “Ngươi sao thế ? Sao toàn thân ướt hết vậy ?”
“Ta ?” Nhìn ánh mắt cô rõ ràng đang uy hiếp cùng cảnh cáo hắn, lại còn giả
bộ không biết gì cả, Quân Vô Nặc gật gật đầu nói, “Bắt cá.”
Được, bắt cá, lý do n