Old school Swatch Watches
Đóng Cửa Phóng Vương Gia

Đóng Cửa Phóng Vương Gia

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326424

Bình chọn: 7.00/10/642 lượt.

Hoàng huynh cũng có ý định chịu trách nhiệm với cô từ lâu, hai người đã tâm linh tương thông

đến thế, bổn Vương cảm thấy hai người rất xứng đôi.”

Lời này của

Quân Vô Nặc khiến Thượng Quan Tình Thanh dở khóc dở cười, mà hắn cũng

không còn kiên nhẫn đứng đây nói chuyện nữa, quay sang nói với Ngư Ấu

Trần, “Chúng ta đi thôi.”

“Ta sẽ không bỏ qua như vậy đâu!” Cô

căn bản không thích ngũ Vương gia, huống chi mẫu phi của ngũ Vương gia

chỉ là con gái của một tri phủ mà thôi, sinh ra ngũ Vương gia rồi mới

được phong Tần, hoàn toàn chẳng có địa vị gì trong cung cả. Cô được gia

đình dày công nuôi dưỡng hơn mười năm, suốt mười năm nay cô chịu bao

chịu khổ cực, cô quyết không cam tâm chôn chân mình với địa vị thấp hèn

này cả đời! (Tần cao hơn tú nữ, thấp hơn Phi)

Như nghĩ tới điều

gì đó, Quân Vô Nặc đột nhiên ngừng lại, âm trầm đáp lời, “À, phải rồi,

mấy lời lúc nãy cô nói với Tiểu Ngư, bổn Vương đều nhớ rất rõ. Khuyên cô một câu, an phận làm ngũ Vương phi của mình đi, nếu không bổn Vương sẽ

làm cô muốn hối hận cũng không kịp.”

Đây là lần đầu tiên Ngư Ấu

Trần thấy Quân Vô Nặc trực tiếp uy hiếp người khác, theo tác phong ngày

thường của hắn, không ra tay thì thôi, nhưng một khi đã ra tay thì không cần quá trình chỉ cần kết quả mà thôi. Hôm nay hắn đã thốt lên những

lời này, ý muốn kêu Thượng Quan Tình Thanh dù có nghĩ thì cũng đừng nghĩ tới, nếu không hậu quả khó lường.

Ngư Ấu Trần theo quán tính

quay đầu lại nhìn thì đã thấy sắc mặt Thượng Quan Tình Thanh trắng bệch

đứng bất động tại chỗ, đôi mắt rơm rớm lúc nãy giờ chỉ chứa đầy sự hận

thù nhìn cô trừng trừng, khiến cô chợt rùng mình lạnh cả xương sống.

Quân Vô Nặc mặc dù không quay đầu lại nhưng thấy mặt Ngư Ấu Trần tái mét,

liền nắm lấy tay cô, ôm cô dựa vào gần mình, dịu dàng nói, “Yên tâm,

việc này ta sẽ xử lý tốt, ta sẽ không để ai làm hại nàng đâu.”

Hơi ấm từ lòng bàn tay hắn khiến cô càng thêm an tâm vững vàng, bước chân

cũng không còn nặng nề nữa, cả người ung dung phiêu bồng hơn rất nhiều,

nhưng vẫn vờ lườm hắn, “Ta cũng không phải sợ nàng ấy, chỉ là không biết Vương gia đây còn có bao nhiêu diễm phúc như thế này nữa?”

“Mấy

chuyện thế này không phải phu nhân cũng đã từng gặp qua sao?” Hắn thật

sự rất thích bộ dạng ghen tuông này của cô, càng muốn trêu chọc cô hơn,

“Nhớ ngày đó, nàng bị người khác cướp đi, vi phu đã không màng nguy

hiểm, đánh cược cả sinh mạng mình để cứu phu nhân trở về. Hôm nay vi phu bị người khác dòm ngó, phu nhân cũng nên dốc lòng thay ta ngăn cản mới

phải.”

“Ừ, cũng có lý. Dẫu là vậy thì ta cũng không có bản lĩnh

như chàng, thôi thì chờ ta gả cho chàng rồi chàng từ từ dạy ta đi ?” Bản lĩnh “đục nước béo cò” của Ngư Ấu Trần thế mà chẳng hề thay đổi tí nào.

Không ngờ rằng Quân Vô Nặc lại thừa dịp bốn bề vắng lặng đặt một nụ hôn lên

môi cô, khẽ cắn vành tai cô, cười tình, “Được, nàng không cần phải lo,

ta sẽ dạy toàn bộ cho nàng.”

Đại hôn đã cận kề, 3 ngày trước đại hôn, Ngư Ấu Trần rốt cục có thể xuất

cung, đến ở biệt quán do Quân Vô Nặc an bài. Theo như tập tục, ba ngày

trước đại hôn cả hai không thể gặp mặt nhau, và trong vòng ba ngày này,

hàng trăm việc chuẩn bị cho ngày đại hôn khiến cô mệt bở hơi tai, không

có thời gian bận tâm đến chuyện đó.

Cũng may có Thần Sương và

Tiểu Mễ luôn túc trực bên cạnh giúp đỡ, khiến cô vơi đi cảm giác tủi

thân và dần cảm thấy thân thiết hơn với nơi kinh thành lạ lẫm. Có lẽ vì

xa quê nhà, cho nên thái độ của Thần Sương thay đổi rất nhiều.

Ngày xuất cung đến biệt quán, Thần Sương vừa nhìn thấy cô là chạy xộc tới

thân mật ôm chầm lấy cô, kéo cô ngồi xuống và ân cần hỏi han, khiến cô

ngạc nhiên đến sững sờ. Hơn nữa, mấy ngày kế tiếp, Thần Sương lại xung

phong cùng cô thử y phục, nào là giúp cô chọn đồ trang sức, lựa vải vóc, còn đưa ra không ít ý kiến, làm Ngư Ấu Trần cảm động không thôi.

Dù sao trong ngày đại hôn của mình, có người thân ân cần quan tâm thì hạnh phúc biết bao.Trước kia Thần Sương không thèm bầu bạn với cô, cô thừa

biết do muội muội mình tính khí trẻ con mà thôi, do đó, dù chung sống

dưới một mái nhà nhưng mạnh ai người nấy sống, ít khi nói chuyện tâm sự

với nhau, tình cảm giữa hai tỷ muội cũng không gắn bó mấy.

Chỉ có điều, nếu muội muội cô đã chủ động hàn gắn tình cảm, Ngư Ấu Trần lại là người phóng khoáng rộng lượng, tất nhiên cũng muốn gần gũi hơn với muội muội nhà mình. Cô tin rằng nếu như cha và Nhị nương biết được chuyến

lên kinh thành lần này có thể làm cho tỷ muội các cô hoà thuận với nhau, chắc hẳn họ sẽ vui mừng khôn siết.

Ba ngày nháy mắt đã trôi qua, ngày đại hôn rốt cục đã tới. Dựa theo tập tục của Hạ Thương, giờ lành

bái đường là vào buổi tối, nhưng suốt cả ngày cũng không thể tranh khỏi

nhiều nghi thức rườm rà, cho nên vừa qua giờ dần, Ngư Ấu Trần liền bị bà mai đánh thức, giục cô tắm rửa thay quần áo.

Vừa thay khăn

choàng vai xong thì hai cung nữ lập tức đến chải đầu búi tóc tân nương

cho cô. Nghe nói, kiểu búi tóc này cực kỳ phức tạp, bới xong thì cũng

mất một canh giờ. Ngư Ấu Trần ngồi ngay ngắn trên ghế mặ