trên mặt anh ta càng rõ ràng hơn.
“Xem ra cô thực hưởng thụ để tôi ôm cô nói chuyện như
vậy.” Trong miệng anh mặc dù là trêu chọc cô như vậy, nhưng từ đáy lòng
đã có chút kinh ngạc, kỳ quái…… cảm giác ôm cô ta dường như cũng không
phải quá tệ……“Tôi không có!” Nghe vậy, cô liền phản xạ nảy người lên,
khuôn mặt nhỏ nhắn vừa nóng vừa hồng, thậm chí cô không dám ngẩng đầu
nhìn anh,“Chỉ là tôi không cẩn thận trượt chân, cho nên mới…… Ai nha,
nói tóm lại cảm ơn anh đã ôm lấy tôi……”
Di, người bị sỗ sàng là cô nha, thế mà cô còn nói lời
cảm tạ với người ta! Thật sự là một kẻ ngốc bị người ta bán còn giúp
người ta đếm tiền mà.
Cô khốn quẫn không thôi chật vật xoay người, hướng phía
cửa lùi đi ra,“Đột nhiên tôi nhớ tới tôi còn có việc, không quấy rầy,
tạm biệt!”
“Phanh!” Khi cô đang như một con ruồi lùi ra cửa thì bởi vì quá khẩn trương, ót không cẩn thận đụng vào vách tường cạnh cửa.
Âu Cánh Thần thật sự không biết nên mắng cô hay là cười
cô, vừa muốn mở miệng hỏi cô có bị gì hay không thì thấy cô đang qua loa xoa xoa cái trán đau,“Thực xin lỗi, thực xin lỗi!” Người phụ nữ này cư
nhiên còn cúi đầu với vách tường, sau đó mới bay nhanh chạy trốn ra bên
ngoài.
Anh nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, không khỏi lâm vào suy
nghĩ sâu xa. Cô ấy, thật sự không phải Angel…… Cầm lấy bức vẽ thiết kế,
bỗng dưng nhớ tới một ít ý kiến vừa rồi mà Thu Thủy Tâm nói, dẫn linh
cảm anh phát ra, anh suy nghĩ một chút, tùy tay cầm lấy bút thử sửa chữa — “Chín giờ đến mười giờ viết chữ bằng bút lông, mười giờ đến mười hai
giờ đánh đàn dương cầm, buổi chiều một giờ đến hai giờ là giờ học tiếng
Anh, hai giờ rưỡi đến bốn giờ là giờ học tiếng Pháp……”
Thu Thủy Tâm đi qua cửa phòng học của Âu Quân Thiên,
nhìn thấy một nữ giáo sư trung niên đeo mắt kính viền vàng mặt không
chút thay đổi tuyên bố thời khoá biểu hôm nay của cậu bé.
Âu Quân Thiên quy củ ngồi trên ghế vô tình gật gật đầu,“Vâng, cô giáo.”
Cô giáo Lưu nâng cổ tay lên nhìn thời gian,“Hiện tại là
tám giờ bốn mươi lăm phút, còn mười lăm phút, tôi muốn khảo em bài tập
đã cho em ngày hôm qua một chút, cho em thời gian mười phút, ngâm bài [
Tiến Học Giải '> qua một lần cho tôi.”
Âu Quân Thiên cúi mí mắt không quá tình nguyện đứng
lên,“Quốc tử tiên sinh, thần nhập thái học, triệu chư sinh lập hạ, Hối
Chi viết: ‘Nghiệp tinh vu cần, hoang vu hy. Hành thành vu tư, bị hủy bởi Tùy……’” (TNV: bài Tiến Học Giải của Hàn Dũ – cảm ơn Đông Đông tỷ giúp đỡ )
Cô giáo Lưu nghe thấy giọng cậu bé có khí không lực, cầm một cây côn gõ thật mạnh vài cái lên bàn học,“Em chưa ăn sáng sao? Lớn
tiếng một chút!”
Cậu bé sợ tới mức rụt lui bả vai,“…… Ngày nay Thánh hiền tương phùng, trị cụ tất trương, bạt khứ hung tà……”
Giọng cậu hơi hơi khàn khàn, gương mặt tái nhợt, lúc ăn
bữa sáng Thu Thủy Tâm đã nhìn thấy sắc mặt đứa bé này không tốt lắm, lúc ấy còn tưởng rằng vì nó ngủ không ngon, nhưng bây giờ xem ra, không
phải là sinh bệnh rồi chứ?
“Âu Quân Thiên, em cố ý phải không, bảo em lớn tiếng một chút thì giọng của em ngược lại càng ngày càng nhỏ, có phải muốn tôi
nói tình trạng của em cho ba em biết hay không?”
“Thực xin lỗi cô giáo.” Cậu ngập ngừng nói:“Em…… Em có thể đọc lớn hơn……”
“Đủ rồi!” Rốt cuộc Thu Thủy Tâm nhìn không được nữa,
không nghĩ nhiều mà lập tức xông vào phòng,“Tiểu Thiên, giờ học hôm nay
dừng tại đây, đi thôi !”
Âu Quân Thiên ngẩng đầu mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn cô, trong mắt lóe lên vài tia hoảng sợ.
Cô giáo Lưu mặt không chút thay đổi trừng mắt cô,“Âu phu nhân, hy vọng cô đừng can thiệp vào việc dạy học của tôi.”
“Vị giáo viên này, chẳng lẽ cô không thấy sắc mặt đứa bé rất khó coi sao?” Cô không tha nhìn Âu Quân Thiên.
Cô giáo Lưu đẩy mắt kính lên,“Hôm nay Âu tiên sinh không dặn dò nghỉ học, tôi nghĩ cậu bé hẳn là không có việc gì.”
“Âu tiên sinh mệnh lệnh cho cô để cho con anh ta dù đang bị bệnh cũng phải kiên trì học sao?” Thu Thủy Tâm kéo Âu Quân Thiên đến trước mặt mình,“Ai có mắt cũng đều nhìn thấy được, nó không chỉ có sắc
mặt không tốt, trạng thái tinh thần cũng rất kém cỏi, tôi không cho rằng một người dưới tình huống như vậy còn có biện pháp học.”
Cô giáo Lưu phức tạp nhíu mày,“Âu phu nhân, tôi nói lại lần nữa, hy vọng cô đừng tới quấy rầy chúng tôi –”
“Tóm lại, tôi kiên trì đứa bé hôm nay nghỉ ngơi một ngày.”
Biểu tình của cô giáo Lưu nghiêm khắc lên, ánh mắt đằng
sau mắt cũng âm trầm đáng sợ, cô thập phần không hờn giận nhìn hai mẹ
con trước mắt này.
Âu Quân Thiên bị ánh mắt của cô giáo làm sợ tới mức trốn phía sau Thu Thủy Tâm, một đôi tay nhỏ bé cầm lấy vạt áo của cô không
buông.
Thấy cậu bé bị cô giáo này dọa thành như vậy, Thu Thủy
Tâm tức giận không khỏi tăng vọt,“Tôi nói không học thì là không học,
nếu không có việc gì khác, có thể mời cô giáotrở về.”
“Âu phu nhân, việc này tôi không thể tự làm chủ, trước hết để tôi gọi điện thoại cho Âu tiên sinh –”
“Được, nếu cô muốn cáo trạng thì cứ việc, nhưng mà tôi
cũng không ngại nói cho cô biết, con là của tôi, tôi nghĩ tôi có tư cách quyết định con tôi nên làm cái gì, không nên là
