Snack's 1967
Đợi Em Nói Yêu Anh

Đợi Em Nói Yêu Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326331

Bình chọn: 10.00/10/633 lượt.

g dám di chuyển đến nửa phần, chỉ sợ một khắc nào đó con dao kia sẽ không cẩn thận mà xẹt qua cổ lấy đi cái mạng nhỏ. Lâm Vũ nhìn thấy từng giọt mồ hôi như hạt đậu trên trán của người đối diện, ánh mắt thoáng qua tia khinh bỉ chán ghét, ai có thể ngờ được một vị phu nhân hàng ngày cao cao tại thượng là thế khi đối diện với cái chết cũng sẽ để lộ ra một mặt chật vật hèn nhát như vậy. Lưỡi dao như có như không nhẹ nhàng vẽ từng đường trên khuôn mặt được bảo dưỡng thực tốt, từ tốn phác họa từng đường nét trên khuôn mặt, lực đạo lại được kiểm soát dù không gây ra một vết xước nhỏ nhưng lại khiến cho khuôn mặt bà ta trong thoáng chốc tái xanh. Lâm Vũ cười cười, khẽ thì thào

" Bà có biết lúc này tôi thực muốn vẽ vài đường trên khuôn mặt này, mắt, mũi, tai, từng chỗ từng chỗ cắt xuống cho chó ăn" Nói rồi con dao nhỏ liền ấn xuống mộ chút, máu tươi chảy ra, cảm giác đau đớn truyền đến khiến Nghiêm Tố Thu sợ đến mức chảy cả nước mắt, lắp bắp cầu xin

"Đừng....Tôi xin cô.... Cô muốn cái gì tôi cũng có thể cho cô... tiền... tôi có tiền... cô muốn bao nhiêu cũng được. Đừng giết tôi... đừng"

Lâm Vũ nghe như vậy, bất ngờ cười phá lên, ánh mắt rét lạnh, con dao trên tay vẫn chuyển động không ngừng

"Tiền? Tiền có thể đổi được một mạng của mẹ tôi hay sao, có thể đem bà ấy từ địa ngục trở về hay sao?"

Giọng nói bỗng nâng cao lên, từng từ từng từ giống như từ kẽ răng bật ra, mang theo thù hận không thể che giấu. Càng nói, Lâm Vũ càng không kiểm soát được cảm xúc của mình. Chỉ cần nghĩ đến người mẹ dịu dàng của cô vì người đàn bà trước mặt mà mãi mãi nằm dưới lòng đất lạnh lẽo, cô lại không kìm lòng được muốn phân thây bà ta ra làm trăm mảnh.

"Bà có biết sai lầm của bà là gì không. Chính là năm đó không đem tôi giết chết. Haha, chết, yên tâm đi, tôi sẽ chưa giết bà ngay đâu. Những gì mẹ tôi phải chịu đựng, tôi sẽ lần lượt lần lượt trả đủ"

Nghiêm Tố Thu lúc này chỉ cảm thấy sống lưng mình lạnh buốt, bà ta biết Lâm Vũ là nói thật, xung quanh cô tỏa ra sát khí quá mức nồng đậm, rét lạnh đến thấu xương. Lâm Vũ nhìn Nghiêm Tố Thu bị Lâm Phong, Lâm Khải đưa đi, khuôn mặt trầm ngâm không biết đang nghĩ gì. Trình Hạo đi đến bên cạnh cô, lo lắng nắm lấy bàn tay của cô, lạnh toát giống như không có nhiệt độ. Lâm Vũ hướng anh mỉm cười trấn an, chỉ là nụ cười đó nhìn sao cũng có chút gượng gạo. Một màn cháy lớn năm đó, không phải cô chưa từng cho người điều tra, chỉ là theo tất cả dấu vết mà cô lần theo thì kẻ phóng hỏa cũng đã bị người ta giết hại từ lâu, một nhà 5 người đều bị giết không một ai sống sót. Kẻ chủ mưu đứng sau cũng vì thế mà tra không được, đây cũng là cái gai lớn nhức nhối bao nhiều năm trong lòng cô. Vốn dĩ kế hoạch hôm nay cũng chỉ để điều tra về chiếc hoa tai nhặt được ngày đó đó, thật không ngờ...

Lâm Vũ nắm chặt hai bàn tay, mặc cho con dao vẫn còn trong lòng bàn tay khiến cho cô bị thương, máu tươi không ngừng chảy ra, nhỏ từng giọt từng giọt xuống nền đất tạo thành những bông hoa yêu dị. Trình Hạo nhìn thấy máu tươi, sắc mặt liền đổi, muốn gỡ tay của cô ra lại bị cô đột ngột quay sang ôm chặt cứng không thể động đậy, chặt đến mức anh dường như cảm nhận được trái tim đang đập liên hồi và thân thể không ngừng run rẩy của cô. Lâm Vũ sợ. Thật sự rất sợ. Niềm hận thù đang không ngừng dâng lên cao khiến cho lý trí dường như cũng không còn tỉnh táo. Mặc dù lòng bàn tay đau buốt như thế, nhưng mà, Lâm Vũ cô thà rằng tự làm mình bị thương mà giữ sự thanh tỉnh, còn hơn là không kiểm chế được bản thân mà làm hại đến những người cô yêu thương. Cô rất sợ, sợ nếu như cô buông tay ra sẽ không nhịn được mà đại khai sát giới. Trình Hạo đương nhiên hiểu tâm tư của cô, nhưng vẫn dùng sức gỡ từng ngón tay lấy ra con dao nhỏ, lại ở bên áo sơ mi xé một đoạn vải băng bó cho cô, hai mày nhíu chặt lại. Làm xong mới ôm cô vào lòng, ở bên tai cô nửa đùa nửa thật nói

"Sao lại phải làm bản thân mình bị thương làm gì chứ. Không biết bạn trai là bao cát sao". Nói đoạn còn mở rộng cổ áo sơ mi của mình, vừa cười vừa nghiêng người nói với cô

"Đến. Muốn làm gì thì làm. Cả người anh không phải của em rồi sao"

Lâm Vũ nhìn da thịt màu đồng trước mặt, không hề do dự liền cắn xuống, lực rất mạnh, thậm chí sau một khắc cô còn cảm nhận chút vị máu tanh nhàn nhạt trong miệng. Trình Hạo để mặc cho cô cắn, ngay cả mày cũng không nhíu lại một chút, trong mắt tràn ngập ý cười. Kỳ lạ là, mùi máu nhàn nhạt ấy lại khiến tâm trạng cô bình ổn chút ít, cảm xúc đang không ngừng dao động cũng dần dần lắng xuống.

"Cô chủ, còn muốn cắn bên này không", Trình Hạo cười cười ôm lấy cô, nhìn thấy sắc đỏ trong mắt cô dần rút đi hết, trong lòng thở phào một hơi. Lâm Vũ bật cười, dịu dàng liếm liếm vết răng mình mới tạo ra, ở trên môi anh mổ một cái rồi bĩu bĩu đôi môi nhỏ nhắn hỏi ngược lại

"Anh từ lúc nào trở thành của em thế"

Trình Hạo nghe thế, cười mờ ám, ở bên tai cô mập mờ thổi khí nóng:" Được. Lúc về liền để em muốn ăn thế nào liền ăn thế đó, có được không"

Lâm Vũ bị anh đùa, cười đến sán lạn, trong một khắc dường như chuyện buồn liền quên đi hết, đỏ mặt c