Độc Vương Cốc

Độc Vương Cốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322935

Bình chọn: 8.5.00/10/293 lượt.

thiếu chủ không chú ý khi, vụng trộm giúp nàng một phen.

“Triệu gia gia, vì sao các ngươi mọi ngườ đều thích ở tại này Độc vương cốc, chẳng lẽ các ngươi cũng không nghĩ đi ra cốc sao?” Hồng Diệp nuốt vào trong miệng điểm tâm, uống ngụm trà hỏi nàng đã tò mò vấn đề này đã lâu .

“Ưhm ngươi không biết đâu , ngươi đừng xem mọi người đối với ngươi đều thương yêu liền đem chúng ta trở thành là người tốt , mỗi người ở đây đều có danh tánh xấu được gọi là những ma đầu làm người ta nghe đến sắc mặt biến hóa mọi người trên giang hồ chán ghét và truy giết , bọn ta lựa chon đi theo cha của thiếu chủ tức là cốc chủ trước đây cùng nhau thoái ẩn gian hồ và lưu lại tại đây không giao thiệp trên giang hồ và ân oán tình cừu nửa “

Nhớ lại năm đó, lão Triệu không còn quyến luyến chuyện giang hồ nửa bình thản tình nguyện với cuộc sống bình thường .

“Kia Mạc đại ca lại làm sao có thể ở đây ?”

“Hắn là do một lần cha của cốc chủ xuất cốc cứu mang về . Lúc ấy hắn mới tám tuổi, cùng tuổi với thiếu chủ , cha mẹ đều mất , một người lưu lạc đầu đường, đói khổ lạnh lẽo, cốc chủ đưa hắn dẫn theo trở về, muốn hắn sau này cùng thiếu chủ theo bên người “.

Lão Triệu ngửa đầu uống một ngụm rượu nghĩ đến tiểu tử Mạc Ngôn kia, cốc chủ đặt tên cho tiểu tử đó thật đúng với tính tình hắn .

“Thì ra là thế.” Hồng Diệp cuối cùng cũng đã hiểu được chuyện nàng tò mò muốn hiểu từ lâu . Nàng cắn miếng bánh hoa quế , bất động thanh sắc hỏi lại:“Triệu gia gia, vì sao mọi người kêu sợ rừng rậm kia vì có khói độc à ?Nó rốt cuộc có cái gì đáng sợ?”

“Nói đến khói độc rừng rậm, nó có ba cái trí mạng mấu chốt, thứ nhất là trong rừng rậm có khói độc và những hố sâu nếu vô ý rơi xuống sẽ không có cơ hội sống sót trở lên , cái thứ hai trong rừng có rất nhiều động vật độc sinh sống mặc dù không nhiều như trong cốc như số lượng cũng làm cho người ta kinh sợ , cuối cùng là rất âm u , ẩm thấp ánh nắng mặt trời ít khi có thể chiếu vào sương mù quanh năm không tiêu tan, cùng với độc khí, theo gió bốn phía, nếu là người nhiễm khí độc không kịp cứu sẽ mất mạng “.

Liền bởi vì như thế, ít có người có thể sống đi ra khói độc rừng rậm, đương nhiên càng không thể có thể đi vào Độc vương cốc, trong cốc mọi người cũng mới có thể qua cuộc sống bình dị này .

“Nếu như vậy thật đáng sợ, vậy khi mọi người muốn xuất cốc như thế nào đi ra khói độc rừng rậm?” Hồng Diệp hai tròng mắt to tròn tập trung nhìn vao ly trà , giống như quan tâm hỏi.

“Này đương nhiên là có phương pháp, chính là --” Lão Triệu nói đến một nửa, xoay mình dừng lại, dừng lại động tác uống rượu, một đôi lão mắt hồ nghi nheo lại nhìn người bên cạnh .

“Hồng Diệp nha đầu, vì sao ta cảm thấy ngươi tinh quái làm bộ hỏi ta, ngươi nên sẽ không lại muốn làm chủ ý quỷ gì chứ “

“A!” Hồng Diệp thở dài , buông trong tay cái ly, khuôn mặt nhỏ tỏa ra bất đắc dĩ. Nàng lắc lắc đầu, thương hại liếc mắt nhìn Triệu gia gia nói nhỏ:“Xem ra Kim bà bà nói được đúng vậy, Triệu gia gia ngươi quả thật là bệnh đa nghi quá nặng.

“Cái gì? Nha đầu, ngươi lặp lại lần nữa, Kim lão thái bà nói ta cái gì tới?”

Nghe vậy, lão Triệu tức giận đến giận sôi lên, phút chốc theo ghế trên nhảy dựng lên, chỉ vào cái mũi Hồng Điệp muốn nàng đem nói rõ ràng.

“Triệu gia gia, ngươi đừng kích động, lại hại đến sức khỏe không tốt . Kim bà bà là nói, Triệu gia gia thiên tính đa nghi, Kim bà bà lúc tuổi trẻ cũng vì không chịu nói tính thế cho nên mới liều chết cũng không chịu gả cho ngươi.” Hồng Diệp cười mị , mắt ôn tồn trấn an lão , giúp đỡ lão một lần nữa ngồi xuống.

Kim bà bà cùng Triệu gia gia xưa kia có xảy ra chuyện tình cảm , trong cốc không người không biết, Triệu gia gia cũng bởi vì Kim bà bà không chịu gả lão mà cả đời đến chết cũng chẳng chịu cưới ai .. Một người cả đời không cưới, một người cái cả đời không lấy chồng, lại cùng nhau sống ở Độc vương cốc, thường xuyên nghe thấy hai người khắc khẩu thanh cải vả nhau .

“Kim lão thái bà còn nói ta cái gì? Nha đầu ngươi đừng sợ, tất cả đều cho ta nói ra!”

Lão Triệu tức giận đến trừng mắt dựng thẳng mắt, một phen lửa giận bốc cháy . Kia lão thái bà dám sau lưng lão và chung quanh lão hủy hoại hắn thanh danh, muốn lão tại đây sống không yên à ?

“Kim bà bà còn nói, Triệu gia gia già đi, hơn nữa đã nhiều năm qua không xuất cốc nên sớm đã quên đi như thế nào ra khói độc rừng rậm, chỉ có thể cả đời ở trong cốc.”

Hồng Diệp ở trước mặt lão đi qua đi lại , khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra nét mặt đồng tình, cảm khái, thể hiện phong phú nói rất cao hứng sống động .

Trái lại lão Triệu, nghe được những lời đó thì cơn giận dữ theo đến trên nhảy dựng lên nghế , trực tiếp phóng đi tìm Kim bà bà nói cho ra lẻ. Hồng Diệp giữ chặt lão chạy nhanh ở bên cạnh lão lại hai tay ôm lão lại đưa cho lão bình rượu trấn an tức giận cũa lão.

Lão Triệu tức giận đến đổ rượu vào miệng , thô lỗ lau đi bên môi dính rượu , ngón tay chỉ phương hướng Kim bà bà ở kích động rống to:“Ai nói ta đã quên đi ra khói độc rừng rậm phương pháp? Kim lão bà chết tiệt kia ta nói cho người nghe rõ ràng, đi vào khói độc rừng


Duck hunt