tất yếu phải đi?!”
“Tôi có tư cách gì cự tuyệt ông ấy.” Chương Gia Phân
lãnh đạm trả lời hắn.
“Cho nên sao? Nếu ngày nào đó ông ấy gọi em đi bồi
người khác ngủ, em cũng sẽ ngu xuẩn đến mức đáp ứng sao? Thật là hồ đồ!”
“Vấn đề này tôi không biết, tôi có quyền làm chủ tự do
sao? Anh đừng gầm rú với tôi.”
“Tốt lắm, em luôn cùng anh giảng giải nói lý, em như thế
nào không cùng ba anh ầm ỹ? Giống như nói chuyện với anh, miệng của em không
phải thực độc sao?”
“Anh bất quá chỉ là thiếu gia dùng tiền của ba ba, tôi
coi anh không dậy nổi, đương nhiên dám với anh ầm ỹ, việc này với ba anh làm
sao có thể giống nhau?”
Cao Ân Dương sửng sốt.
Chương Gia Phân lãnh khốc nhìn hắn.
Cao Ân Dương nản lòng hướng lưng dựa vào ghế dựa, nhìn
về phía ngoài của sổ xe, hắn còn đang phát sốt, nhưng trong lòng làm sao có thể
cất giấu sự băng tuyết, lãnh khốc kia.
Mà người ban tặng hắn băng tuyết chính là Chương Gia
Phân, tiếp tục hung hăng giẫm lên hắn.“Anh chọc giận ba anh sẽ chỉ làm tôi càng
khó sống...... Tôi mệt chết đi, tôi nghĩ trở về.”
Cao Ân Dương đối Lí đại thúc phân phó:“Thả tôi xuống
phía trước, bác đưa cô ấy trở về.”
Đại thúc hỏi:“Không trước đưa cậu đi bệnh viện sao?”
Bệnh viện? Gia Phân buồn bực hỏi:“Làm chi đi bệnh
viện?”
Cao Ân Dương không trả lời, sợ tiếp tục cùng nữ nhân
này nói chuyện sẽ hộc máu, dù sao sống chết của hắn, nàng không quan tâm.
“Dừng ở nơi này.” Hắn vội vã xuống xe, nhưng là ở giữa
đường lớn một mảnh tối đen, các quán hàng đều đã đóng cửa.
“Lão bản......” Đại thúc do dự.
“Tôi nói là bác để cho tôi xuống xe!” Cao Ân Dương
rống.
Đại thúc nhanh chóng thả hắn xuống, lại nhìn qua hướng
Chương Gia Phân.
Chương Gia Phân cảm giác không thích hợp, nhìn lại Cao
Ân Dương, thấy hắn lẻ loi một mình, đi ở giữa màn đêm đen kịt.
Xe đi được một đoạn, Chương Gia Phân tâm thần không
yên, rốt cục nhịn không được hỏi:“Vì sao anh ấy muốn đi bệnh viện? Có người
sinh bệnh sao?”
Không nên nhiều lời đến việc tư của lão bản, nhưng Lí
đại thúc thực lo lắng tình trạng của lão bản.
“Chương tiểu thư, cái kia...... Lão bản của chúng ta
vừa nghe đến chuyện của cô, một chút cũng không do dự liền từ bệnh viện chạy đi
tìm cô.”
“Anh ấy làm sao vậy?”
“Lão bản buổi tối phát sốt, cho nên tôi mới đưa cậu ấy
đi bệnh viện khám gấp, tôi sợ nóng quá sẽ bị viêm phổi...... Nhưng là cậu ấy
không nghe y tá khuyên lại muốn ra ngoài...... Hiện tại lạnh như thế, cậu ấy
lại một người ở bên ngoài đường gió lớn, như vậy sẽ càng nghiêm trọng đi? Vạn
nhất té xỉu thì làm sao bây giờ......”
“Anh ấy cường tráng giống như trâu, anh ấy sẽ không té
xỉu.”
“Nha.” Nữ nhân này thật máu lạnh, trách không được có
người nói mỹ nữ tâm như rắn rết đâu.
Chương Gia Phân nghĩ, hắn mới không có việc gì, mặc kệ
nàng ác độc như thế nào mắng hắn trù úm hắn không tốt, Cao Ân Dương vẫn đều
không có việc gì......
Nhưng là......
Chương Gia Phân còn nói:“Bằng không bác đi nhanh một
chút, chờ sau khi tôi về nhà liền quay xe đi đón anh ấy a.”
“Nha.” Như vậy giống như có vẻ có lương tâm?.
Chương Gia Phân trầm mặc, lại phiền chán nói:“Là chính
anh ấy muốn xuống xe ......”
“Ân.” Lí đại thúc không dám phát biểu ý kiến.
Rốt cục nàng chịu không nổi, kêu to:“Quay lại!”
Nghe được! Xe lập tức quay lại, rốt cuộc nàng hảo tâm
cho xe quay trở lại tìm đại lão bản, nhưng là đường lớn đông nghìn nghịt, lại
nhìn không thấy thân ảnh của hắn.
Chương Gia Phân lo lắng tìm kiếm.“Anh ấy không phải đi
vào trong ngõ nhỏ đi?”
Xe chạy dọc theo hướng hắn vừa xuống xe, càng đi càng
xa, cũng không thấy hắn.
“Như vậy không được, bác để cho tôi xuống xe, anh ấy
có khả năng đi vào trong ngõ nhỏ, ở chỗ này chờ tôi.”
Chương Gia Phân vội vàng xuống xe, hướng chạy vào
trong ngõ nhỏ.
Lí đại thúc đứng chờ, nhìn bộ dáng lo lắng bộ của
nàng, ông nghĩ:“Cô ấy cũng không phải người máu lạnh như vậy.”
*****
May mắn các hàng quán đều đóng cửa, trên đướng cũng
không có nhiều người, Chương Gia Phân lợi dụng khăn lụa trên người lấy vây
quanh đầu cùng gáy, sợ bị người nào nhận ra. Nàng không dám lên tiếng kêu tên
hắn, chính là nóng vội tìm kiếm, mà giày cao gót rất vướng bận, nàng lại đi quá
nhanh, gót chân rất đau, liền xóc nảy như vậy, rốt cục ở chỗ sâu của một quán
nhỏ tìm được Cao Ân Dương.
Hắn ngồi ở bồn hoa của một hộ gia đình xa lạ, dựa vào
tường đá. Phía sau hắn có một lùm hoa quế và hoa tùng, ban đêm tản phát ra mùi
thơm.
Chương Gia Phân đi qua, liền kéo hắn đứng lên.“Đi, đi
bệnh viện.”
“Anh không sao......” Hắn vùng thoát khỏi tay nàng.
“Không phải đang sốt sao?” Chương Gia Phân sờ cái trán
của hắn, hắn né tránh. Nàng hai tay kết trụ mặt hắn, sờ cái trán của hắn:“Thực
nóng.”
“Không chết được.” Hắn trào phúng cười cười.
“Đúng, nhưng là sẽ đốt thành ngu ngốc, người đại diện
của tôi đã không đứng đắn, tôi không hy vọng đầu óc anh lại bị phá hư.” Nàng cố
ý kích hắn đi gặp bác sĩ.
Cao Ân Dương đương nhiên hiểu được đây là hảo ý của
nàng, nhưng hắn không có biện pháp cảm động.
“Làm chi đi tìm anh? Giống loại như anh là thiếu gi