n nhướn mày: “Chị của tôi gần đây yêu thích tôi làm cháo
trứng muối, nếu là tôi làm chị ấy làm sao có thể không ăn?”
Bắc Diệc Uy nói thẳng: “Cháo cũng đã ăn, cậu có thể đi.”
Tầm Tân Đồng hừ nhẹ một tiếng, sau đó xoay người rời đi, Bắc Diệc Uy nhìn
thoáng qua bóng dáng của hắn, mở ra cửa phòng, nhẹ nhàng đi vào, Tầm Tân Đồng lúc này quay lại nhìn thấy cửa phòng bị Bắc Diệc Uy đóng, trong
nội tâm không biết nổi lên tư vị gì......
Nếu có một ngày, tại
trong phòng của cô ấy, chỉ xuất hiện một người đàn ông là hắn, như vậy
hắn còn không phải người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới sao?
Nhưng là bây giờ hắn làm không được, như thế nào cũng làm không được, vấn đề
rất rõ ràng, trong người của hắn và cô chảy cùng một dòng máu......
Bắc Diệc Uy nhẹ nhàng đóng cửa phòng, trong phòng đèn tắt, ánh trăng mơ hồ
theo cửa sổ trong suốt xuyên vào phòng ngủ tăng thêm cảm giác mông lung
mà mập mờ......
Bắc Diệc Uy kiềm chế cho bước chân nhẹ nhàng tiến về phía bên giường, nhìn âu yếm người nằm trên giường nhắm mắt lại, hô
hấp lại tựa có điểm không đều, khi nặng khi nhẹ......
Bắc Diệc Uy cúi người nhẹ nhàng ở trên trán cô hôn, sau đó liên tiếp theo cái trán
hôn đến mắt, lại từ mắt hôn đến chóp mũi, môi......
Tầm Thiên
Hoan âm thầm cắn răng, đáng chết, vừa mới mừng rỡ hắn chỉ là hôn vài cái rồi rời đi, như thế nào không đến năm phút đồng hồ lại chạy đến? Nhẫn,
nhịn nữa......
Bắc Diệc Uy càng không ngừng hôn da thịt của cô,
tay phải rơi xuống cái hông của cô, nhẹ nhàng kéo ra, đại chưởng thuận
lợi trượt đến, tiếp xúc giác da thịt của cô......
Tầm Thiên Hoan
lập tức kinh hãi, vội vã di động cơ thể, hy vọng có thể đem cái tay kia
trật ra khỏi cơ thể, nói: “Tân Đồng. Đừng mà!!”
Bắc Diệc Uy nhíu mày: “Em vừa rồi gọi anh là gì?”
Tầm Tân Đồng? Sớm biết là cô vẫn còn tỉnh táo, bất quá hắn tuyệt đối không
nghĩ tới cô rõ ràng nghĩ hắn là em trai của cô? Như vậy, cô cho rằng hắn là em trai của cô mà để hắn tùy ý hắn đụng chạm người cô? Tùy ý em trai của mình đụng chạm chính mình ư?
Tầm Thiên Hoan động tác cứng đờ, kinh ngạc: “Là anh?”
Bắc Diệc Uy tà ác nhếch môi, đại thủ tiếp tục tại trên người của cô di
động, ý vị thâm trường nói: “Trong cái nhà này không phải anh còn có ai? Ngoại trừ anh, còn có ai dám đụng em?”
Tầm Thiên Hoan không trả lời hắn, khinh thường nói: “Khuya hôm nay anh muốn ở trong phòng của tôi sao?“
Bắc Diệc Uy hôn đến bờ tai của cô: “Không được sao?”
“Đương nhiên không được” Tầm Thiên Hoan nhanh nhảu đáp: “Tôi hôm nay bị thương, không thể làm......”
Bắc Diệc Uy cắn tai của cô nói: “Đêm nay, anh phải ngủ cùng em, bằng không
em trai của em có cơ hội sinh nghi, chúng ta chính là vợ chồng mới cưới, sao có thể phân phòng ngủ?”
Tầm Thiên Hoan trầm mặc, Bắc Diệc Uy nói xác thực hữu lý, như vậy, khuya hôm nay là tránh không được ngủ
chung một phòng, nhưng mà, ngủ chung phòng lại tránh không được......
Bắc Diệc Uy hai tay lặng yên dời lên, bắt lấy nơi đẫy đà của cô, nói: “Đã
ngủ chung phòng, muốn anh nhìn mà không đụng đến em, cái này so với giết anh càng khổ sở hơn, em biết không?”
Tầm Thiên Hoan không chịu được nữa: “Chẳng lẽ đàn ông các anh trong đầu cũng chỉ nghĩ những việc này sao?”
Bắc Diệc Uy mút gặm vành tai của cô, nhẹ tay xoa nắn ngực cô, cả giận: “Em
không biết thân thể của em làm cho người mê muội đến cỡ nào sao?”
Trước ngực truyền đến khoái cảm gần như làm cô choáng váng, cô nhíu chặt lông mày nói: “Bất kể như thế nào, hôm nay là không được, chân của tôi bị
thương, anh sẽ không thể vì vậy mà nhịn một chút sao?”
Thân thể
Bắc Diệc Uy đè lên trên người của cô, đem lớp chăn ngăn cách hai người
xốc lên ném đi, hôn xuống, thô âm thanh nói: “Nhưng, anh nhịn không
được!”
Tầm Thiên Hoan hai tay cố gắng chống đỡ bộ ngực của hắn
nói: “Anh nếu nhịn không được, thì đi tìm những người phụ nữ khác, các
cô ấy so với tôi càng có thể thỏa mãn anh!”
Bắc Diệc Uy lông mày
khóa căng, trong đêm tối hiện lên tia u ám, đáy lòng nói không nên lời
là loại cảm giác bực bội gì, hắn đột nhiên hôn đến càng điên cuồng, trên tay độ mạnh yếu cũng tăng thêm, “Em rõ ràng muốn giao anh cho những
người phụ nữ khác, em ước gì anh ngay lập tức đi tìm những người phụ nữ
khác có phải không?”
Tầm Thiên Hoan cắn môi. Đáy lòng cứng rắn nói: “Đúng vậy”
Bắc Diệc Uy chợt cười lạnh: “Anh không muốn người phụ nữ khác, anh muốn em.”
Bắc Diệc Uy cởi bỏ áo ngủ của cô, nhẹ nhàng đem chính chân bị thương nâng
lên, nhanh chóng rút ra áo ngủ, sau đó lại đem chân nhẹ nhàng buông
xuống, động tác thật là ôn nhu, không có làm đau chân của cô, đợi áo ngủ thật to trên người của hắn cũng được cởi ra, trên người của cô chỉ còn
lại có nội y cùng quần lót......
“Em yên tâm, đêm nay anh chắc chắn sẽ rất ôn nhu.”
Bắc Diệc Uy gấp gáp hôn dần xuống dưới, hôn trên ngực mềm mại, hai tay chen đến sau lưng của cô kéo ra khóa áo ngực, nội y quăng ra, nhũ hoa xinh
đẹp bày biện ra trước mặt, Bắc Diệc Uy một tay nắm bắt bên phải tiểu đậu đậu, trong miệng ngậm lấy bên trái tiểu đậu đậu, đồng thời tiến công,
một cổ dòng điện kích thí