ai của mình, người mà mình vừa tận tâm tận lực bảo
vệ, có cùng dòng máu huyết thống với mình, lại trong mê muội hôn mình,
không nói đến tâm lý thế nào, chỉ một khắc hai môi chạm nhau này, nên
làm thế nào?
Mấy cô bé kia kinh ngạc mở to mắt, nín thở xem cảnh
này……. Một lát sau, thậm chí có thể lờ mờ nghe được tiếng nức nở nghẹn
ngào, có cô bé vì hắn mà khóc.
Tầm Thiên Hoan lông mi run rẩy,
ánh mắt khôi phục lại, bờ môi có cảm giác……ấm áp, mềm mại…….đang hôn Tầm Thiên Hoan, lại như ngâm độc…..
Ông trời ơi, thế này có phải
điên rồi không? Hắn sao có thể làm như vậy? Hắn không biết hắn là em
trai cô sao? Cứ coi như để tránh né mấy cô bé kia, cũng không cần
phải……..làm ra chuyện đồi phong bại tục này chứ. Loạn rồi, loạn hết
rồi……
Tầm Tân Đồng cánh tay ôm chặt eo cô, giữ chặt thân thể cô,
một tay chống sau gáy cô, nhắm mắt lại, thật sâu hôn cô, mút lấy chất
mật trong miệng cô, lưỡi mềm mại linh động tìm cái lưỡi cứng nhắc của cô trêu đùa…….
Tầm Thiên Hoan một tay chống đỡ trước ngực hắn, gắt
gao muốn đẩy hắn ra, nhưng thân thể hắn lại như một pho tượng điêu khắc, không nhúc nhích. Không thể làm gì, cô liền dùng ánh mắt lo lắng trừng
lên cảnh cáo hắn, dần dần chuyển từ cảnh cáo thành cầu khẩn…. Nhưng hắn
vẫn như cũ, nhắm hai mắt, từ từ hôn cô……..
Mấy cô bé lúc này bất đắc dĩ thương tâm mà dời đi……..
Bầu trời thành phố lúc này, đã không còn màu xanh cao vút, mà phảng phát
như bao phủ một tầng tối tăm…….. Thật lâu thật lâu cũng không tản đi.
Kỹ thuật hôn của Tầm Tân Đồng thần kỳ cao siêu, bất luận thế nào cũng
không cho cô cơ hội hô hấp, chỉ có thể cùng hắn mút lấy khí tức đối
phương thở ra……
Người người đi trên phố, thường xuyên quăng đến đôi nam nữ đang ôm ấp nhau này cái nhìn không thể tưởng tượng nổi…..
Người Tầm Thiên Hoan ngày càng mềm, toàn bộ đều là nhờ Tầm Tân Đồng ôm eo của cô mới có thể đứng vững. Cô có cảm giác chỉ sau một khắc nữa chính mình sẽ hít thở không thông……. Hít thở không thông, hít thở không thông cũng tốt, sẽ không phải tỉnh lại để đối mặt với chuyện tiếp theo….
Chính là, Tầm Tân Đồng thả cô, vẫn chưa thỏa mãn lại cúi xuống môi cô mút,
cuối cùng mới luyến tiếc rời khỏi môi cô, dần dần đứng thẳng lên, nhưng
cánh tay vẫn tiếp tục ôm cô.
Tầm Thiên Hoan thần trí dần dần
thanh tỉnh, trên gương mặt bị hôn ửng lên hai đám mây hồng, lông mi run
rẩy, ánh mắt nhìn Tầm Tân Đồng: “Buông ra.”
Tầm Tân Đồng mỉm cười: “Không.”
Tầm Thiên Hoan khí lực thoáng khôi phục, kiên quyết nói: “Mau buông ra.”
Tầm Tân Đồng càng ôm sát eo cô, ôn nhu nói: “Được rồi, chị cũng đừng động,
hiện tại chẳng còn sức, em buông ra, chị sẽ lập tức ngã xuống.”
“Ta thà ngã xuống…” Tầm Thiên Hoan nhìn chằm chằm vào em trai nói: “Ngươi biết ngươi vừa làm cái gì không?”
Tầm Tân Đồng cười cười: “Hôn chị nha.”
“Tân Đồng!” Tầm Thiên Hoan nghiêm nghị, ngực kích động phập phồng: “Ta là chị của ngươi.”
Tầm Tân Đồng nhíu mày một cái, rất nhanh lại giãn ra, cười nhạt: “Chị thị không thể hôn sao?”
Tầm Tân Đồng cười cười: “Hôn chị nha.”
“Tân Đồng!” Tầm Thiên Hoan nghiêm nghị, ngực kích động phập phồng: “Ta là chị của ngươi.”
Tầm Tân Đồng nhíu mày một cái, rất nhanh dãn ra, cười nhạt: “Chị thì không thể không sao?”
Tầm Thiên Hoan khóe môi run rẩy, ánh mắt tựa hồ đều bất động: “Ngươi nói cái gì?”
Tầm Tân Đồng trên khuôn mặt tuần tú gầy gầy hiện ra ánh chờ mong, đáy mắt
nóng rực xúc động: “Chị, không, Thiên Hoan, bởi vì thích chị, nên em vẫn luôn nghĩ đến chị, nụ hôn này em đã mong đợi từ lâu.”
Khuôn mặt
Tầm Thiên Hoan tức khắc tái nhợt, đáy lòng vạn phần đau đớn, hốc mắt đỏ
bừng, liều lĩnh kêu to: “Tầm Tân Đồng, ngươi rốt cuộc đang nói cái gì
vậy? Ngươi điên rồi sao?”
Tầm Tân Đồng chăm chú ôm thân thể của
cô, nói: “Tin em đi, em thật sự thích chị, không phải là loại tình cảm
chị em, mà là tình yêu nam nữ.”
Tầm Thiên Hoan thân thể trong
nháy mắt cứng ngắc, trong đầu tựa hồ vừa đút vào một khối nước đá, từ
đầu óc tràn ra hơi lạnh lẽo đến từng tế bào…..
Chính tai nghe
được những lời từ miệng hắn nói ra, giống như ma âm địa ngục, lọt vào
xương tủy cô…… Khiến cô không thể lại lừa mình dối người. Trước kia nghĩ bất quá là tự an ủi chính mình thôi, việc đã đến nước này, nên làm thế
nào? Ông trời, ngài nhân ái như vậy mà lại đùa bỡn với cô sao? Nếu đùa,
thì cũng đùa chuyện khác được không?
Tầm Thiên Hoan khống chế sợ hãi trong lòng quát: “Điên rồi, ngươi điên rồi.”
“Em không điên.” Tầm Tân Đồng cũng quát lớn, đột nhiên ôm chặt Tầm Thiên
Hoan, cúi xuống môi Tầm Thiên Hoan, mãnh liệt chứng minh tình cảm của
mình.
“Ưm…ưm….” Tầm Thiên Hoan hai tay dùng sức đánh vào lồng
ngực hắn, giãy giụa thoát khỏi nụ hôn. Chỉ là, càng giãy, càng đánh,
thân thể cứng nhắc thờ ơ của hắn càng ép sát……
Một giọt nước mắt
óng ánh theo khóe mặt trượt xuống, chảy tràn xuống khuôn mặt…… Một giọt
nước mắt trong suốt mang theo vô số tâm tình…..
Tầm Tân Đồng lặng yên hôn khô lệ trên mắt cô…… Cuối cùng thì cũng đến một ngày hắn có thể hôn cô, có thể lau khô lệ của cô, cho dù lệ này là vì hắn mà chảy…..
Tầm Tân Đồ
