, thịt thừa hai bên gò má cũng run lên…..
Năm trăm ngàn…….
Bắc Khả Uy nhíu mày,khóe môi giật giật, như là rất không nguyện ý nói nhưng lại không thể không nói: “ Còn có, trong một tháng này, thân phận của
tôi là Bắc Khả Hâm, chồng của cô.”
Có trời biết, nói ra những lời này, hắn là mất bao nhiêu nước miếng, phải biết rằng, chỉ cần nhìn
khuôn mặt bí đỏ của cô, hắn đã thấy buồn nôn rồi…..
Tầm Thiên Hoan kinh hãi mở to hai mắt: “ Anh nói cái gì?” Đèn đuốc sáng trưng trong phòng, cửa phòng ngủ cũng không đóng chặt, để lại một khe hở nhỏ, lại từ khe cửa lộ ra………
Vốn đã tràn ngập không khí thần bí, mập mờ trong phòng, trước hết lọt vào
tai chính là từng đợt rên rỉ mất hồn kiều mị, còn vấn vương cả thanh âm
gầm nhẹ nam tính. Nghe qua liền biết rõ người ở bên trong đang làm cái
gì, chính là, theo lẽ thường tình, bình thường lúc này hẳn là chỉ mở đèn mờ ảo, kiến tạo không gian lãng mạn, nhưng mà, trong căn phòng này,
ngọn đèn lại sáng quắc, chủ nhân dường như cố ý đem tất cả đèn đều bật
lên, vì vậy, trên giường, hai thân thể trần trụi dây dưa thình lình lọt
vào tầm mắt…….
Tầm Thiên Hoan nhắm hai mắt, trong miệng không
ngừng bật ra những thanh âm rên rỉ khoái hoạt, khuôn mặt kiều mị nhìn
đến người đàn ông đang luật động mãnh liệt trên thân mình, tấm lưng mềm
mại dán trên giường cũng bởi vậy mà lúc lên lúc xuống, một luồng sóng
khoái cảm lan khắp toàn cơ thể cô, đùi theo chiều đẩy đưa mà có chút
cong lên, đến cuối cùng dần dần ôm lấy phần eo cùng đường cong khiêu
gợi…….. Cùng với những cú thúc quá mức mãnh liệt, mỗi một cái cơ hồ đều
muốn đem cô đánh bại, thống khổ mang theo khoái cảm cùng song hành tồn
tại khiến cô kìm lòng không được ưỡn cong người, hai bàn tay xâm nhập
mái tóc của anh………
Nghênh đón một hồi cao trào, người đàn ông
phía trên thế nhưng lại không có muốn rời khỏi cơ thể cô, chỉ là trần
trụi nằm trên người cô, có chút hưởng thụ tàn dư của khoái cảm vừa rồi,
nam căn cũng chỉ so với lúc đầu mềm hơn một chút, Tầm Thiên Hoan thật
hoài nghi, vừa rồi động tác kích động như vậy, đến cùng có phải hay
không do anh tại động? Như thế nào cảm giác anh lúc nào cũng không chút
mệt mỏi? Vấn đề này…… cô suy nghĩ kĩ đã vài năm.
Cao trào qua đi, thân thể Tầm Thiên Hoan mềm nhũn, liếc qua người đàn ông nằm trên nói: “ Anh còn nằm trên này làm gì nữa chứ?”
Anh chậm rãi ngẩng đầu, hé ra khuôn mặt tuấn mĩ hổn hển hít thở không thông khắc sâu trong mắt cô. Anh nhìn cô cười cười, nụ cười này đẹp đến
nghiêng nước nghiêng thành, Tầm Thiên Hoan không khỏi ngẩn người, ngẫm
lại chính mình khuôn mặt như bí đỏ, thật hổ thẹn a!
u Dương Tịch tà tà môi, nói: “ Anh còn muốn.”
Tầm Thiên Hoan kích tình qua đi, ngả đầu xuống gối, mục quang chiếu thẳng lên trần nhà: “ Em từ bỏ.”
u Dương Tịch giọng điệu có chút quái dị, đôi bàn tay lặng yên không nặng không nhẹ xoa nắn bầu ngực no đủ của cô: “ Thật sự?”
Tầm Thiên Hoan làm sao không rõ ý tứ trong lời nói, ý tứ chính là cho dù cô không cần, anh cũng sẽ khiêu khích đến khi cô nói muốn mới thôi!
Tầm Thiên Hoan nháy mắt mấy cái, duỗi ra một đầu ngón tay: “ Một lần cuối cùng…”
Ngụ ý, cô hay là cho anh muốn làm gì thì làm một lần nữa…
u Dương Tịch mân môi mỏng, ngay sau đó vui vẻ, đột nhiên rời khỏi cô, hạ
thể bỗng nhiên trống rỗng làm Tầm Thiên Hoan không khỏi cau mày, đã thấy u Dương Tịch cúi người, ánh mắt chăm chú dừng lại ở hoa viên thần bí
của cô, lúc này còn rõ ràng dấu vết hoan ái vừa rồi, thân thể nghiêng
xuống, đầu lưỡi tham tiến trong sâu kín hoa viên ẩm ướt, dùng kỹ xảo
liếm láp hoa tâm…..
Tầm Thiên Hoan nhịn không được lại rên rỉ: “ n a ……”
Kĩ xảo khiêu khích của u Dương Tịch, Tầm Thiên Hoan cũng không phải lần
đầu tiên lĩnh giáo, có thể nói là vô số lần, nhưng là, mỗi một lần, cô
dường như muốn quên hết tất cả, ngoan ngoãn mặc anh dẫn dắt kiềm chế lấy dục vọng của mình. Vì vậy, dần dần cô cũng lười cự tuyệt anh, chỉ cần
một đêm anh không đòi hỏi làm quá mức, cô liền chiều theo anh đi, anh
muốn gì liền mặc anh muốn, dù sao sung sướng cũng là chính mình…..
Lại là sau một hồi mãnh liệt, thẳng đến khi một cỗ chất lỏng ấm áp dũng
mãnh bắn vào trong cơ thể, mang đến một luồng sóng khoái cảm như bay vào đám mây………….
Cao trào lại một lần nữa qua…… Tình cảm mãnh liệt cũng dần dần tan…….
Liếc ánh mắt đặt trên người u Dương Tịch, cô dứt khoát hạ giọng trục xuất: “ Uy, anh sẽ không còn muốn chơi xấu trên người em a?”
u Dương
Tịch bĩu môi, trên mặt có vài phần bất mãn, nhưng vẫn là bất đắc dĩ rút
ra khỏi thân thể cô. Sau đó xoay người một cái nằm bên cạnh cô, cùng cô
nhìn trần nhà trắng tinh. Trần nhà hôm nay anh và cô đã nhìn nhiều năm,
mỗi lần tình cảm mãnh liệt qua đi cũng vẫn xem, hiện tại vẫn vậy.
u Dương Tịch hai tay gối ra sau đầu, khóe mắt dư quang xem xét cô: “ Thiệt là, mỗi lần đều không thỏa mãn anh.”
Anh hiện tại cũng không dám dừng lại ánh mắt quá lâu trên cơ thể cô, sợ là nếu không ngừng, sẽ lại khiến……
Tầm Thiên Hoan trợn mắt nhìn anh: “ Em van anh, cái gì gọi là mỗi lần đều
không thỏa mãn anh? Nào có ai như anh tinh l
