Độc Phi Khuynh Thành

Độc Phi Khuynh Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216875

Bình chọn: 9.5.00/10/1687 lượt.

qua là muốn làm cho chính mình vui vẻ, cho nên mới

sẽ không ngừng mà cứu người.

Thời điểm ta đi vào Ly thôn, thời điểm gặp được một người bệnh nặng, ta nghĩ tới những lời nói của đại phu kia, cho nên ta cứu hắn.

Ta vốn chỉ quen thuộc dùng độc, cũng không phối chế độc dược để giải dược, nhưng là ta lại phát hiện trong túi Mị đưa cho ta lại có một

quyển sách màu trắng trân quý rất mỏng, mặt trên ghi lại rất nhiều công

thức, đủ để cho ta học được tuyệt học của Mị .

Ở bên trong vô chừng tịch mịch, ta đã học xong quyển sách mà Mị lưu lại.

Cho nên ta mới có thể cứu người, mà không phải là giết người.

Chính là ta lại thủy chung không rõ Mị vì sao phải lưu lại cho ta quyển sách này?

Chẳng lẽ ngay từ đầu hắn đã biết tất cả mọi chuyện sẽ xảy ra hay sao?

Mà ta không nghĩ tới là, thời điểm ở Ly thôn có người giữ ta lại, ta thế nhưng lại lưu lại đó, mà ở lại đó đã mấy tháng, từ những ngày mùa

hè đến những ngày mùa thu, theo mây xanh tràn ý dạt dào, đến gió thu

thổi hiu hiu.

Một đường đi nhanh, ta theo Sở Ngọc đi tới phòng nhỏ của bọn họ.

“Nương, người cố gắng chống đỡ, nàng đã đến đây.” Sở Ngọc vẻ mặt bi

thương thảm thiết chạy tới bên giường, nói với nữ tử ôn nhu nằm ở trên

giường.

Nữ tử trên giường sắc mặt tái nhợt, đường chân lông mày ẩn ẩn lộ ra vài sát khí, đó chính là Sở Sở, nương của Sở Ngọc.

“Ngọc Nhi, con trước đi ra ngoài, nương có việc nói với Liễu Lăng cô nương.” Sở Sở vươn tay vuốt đầu Sở Ngọc, suy yếu nói.

Sở Ngọc nhu thuận gật đầu, sau đó vội vàng lui đi ra bên ngoài.

“Liễu Lăng cô nương, kỳ thật cô vẫn hiểu được có phải hay không?”

Chờ Sở Ngọc sau khi rời khỏi, Sở Sở mới đem ánh mắt nhìn chăm chú trên

người của ta.

Đúng vậy, ta là hiểu được.

Hiểu được Sở Sở cũng không phải là sinh bệnh, mà là trúng độc, trúng một loại độc tên là hồng nhan lầm.

Độc cũng như tên gọi, hồng nhan lầm, lầm hồng nhan, độc này chỉ có

hữu dụng đối với nữ tử, một khi trúng độc, liền nhất định hương tiêu

ngọc vẫn. (mất mạng)

Nếu ta gặp nàng sớm hơn một chút, có lẽ ta còn có thể cứu được nàng, nhưng là nay, độc tố sớm thẩm thấu đến tận lục phủ ngũ tạng, cho dù là

thần tiên cũng khó mà cứu được.

Mà mấy tháng này, ta cũng chỉ còn có cách dùng dược áp chế độc tố

trong cơ thể của nàng mà thôi, chính là đây chung quy vẫn không phải là

kế lâu dài, đợi cho thời điểm dược rốt cuộc áp chế không được độc tố,

nàng liền chỉ có thể hương tiêu ngọc vẫn. Trong thiên hạ có ba loại độc mạnh nhất, túy sinh mộng tử, sầu triền miên, hồng nhan lầm.

Túy sinh mộng tử, đến nay chưa có người nào có thể giải được, mà sầu triền miên cũng là loại độc mạnh thứ hai, một loại tên là triền

miên, đó là độc mà Mị hạ cho ta, độc này chỉ hữu hiệu đối với nữ tử, mà

một loại độc khác tên là đau khổ, là hạ ở trong cơ thể nam tử.

Sầu triền miên, là độc, lại có độc để hỗ trợ giải.

Cho nên nói, ta nghĩ muốn cởi bỏ triền miên, liền chỉ có thể cùng một nam tử trúng đau khổ đi gặp chu công.

Cho nên sầu triền miên lại được xưng là tình nhân chú.

Mà Sở Sở trúng hồng nhan lầm, sở dĩ có thể xếp hạng độc thứ

ba, không khó giải giống như sống mơ mơ màng màng, cũng không phải tàn

nhẫn như sầu triền miên, mà là độc, độc nhất phụ nhân tâm, hồng nhan lầm vốn không phải là độc, nhưng nếu ở bên trong hồng nhan lầm thêm một

giọt máu xử nữ, như vậy đó là thiên hạ kì độc, nó có thể làm cho người

bị trúng độc nhận hết tra tấn, mặc dù đến lúc đã chết, ngay cả di thể

đều không thể bảo tồn, chỉ có thể hóa thành một đoàn máu loãng.

Hồng nhan lầm, một sự sai lầm của phận hồng nhan.

Nó có thể giải, nhưng là thuốc giải lại là máu của rất nhiều người.

Mà máu kia, đều không phải là một giọt, mà cơ hồ muốn rất nhiều, đủ để cho một người trúng độc ngâm mình vào đó.

Cho nên mặc dù ta có giải, ta đáp ứng giúp nàng giải, nàng cũng sẽ không đáp ứng.

Ta nhìn nàng một lúc lâu, mới gật đầu nói: “Đúng vậy.”

Nàng sở dĩ muốn Sở Ngọc đi ra bên ngoài, nhất định là có điều muốn nói với ta.

Bọn họ đều không phải là người sinh trưởng ở Ly thôn này,

cũng bất quá là một năm trước mới đến đây, mà Sở Sở nếu nếu trúng hồng

nhan lầm, tất nhiên từng cuốn vào bên trong sự ân oán dây dưa lớn nào

đó.

Ta không nghĩ muốn trải qua thêm những ngày như vậy nữa, cho

nên bản thân không nghĩ muốn nhúng tay vào chuyện của bọn họ, nhưng là

lại bởi vì Sở Ngọc là một người quật cường mà mềm lòng.

Hắn rất giống ta, đều là tình nguyện chính mình ở dưới đáy lòng khóc, cũng muốn quật cường một mình đối mặt với thế nhân.

Mà hắn tựa hồ so với ta càng sâu, ít nhất ta là cười, nhưng

là hắn tuổi còn trẻ nhưng lại tạo ra bộ dạng thành thạo, thành thục hơn

tuổi của mình như vậy.

Hắn như vậy, làm cho ta nhịn không được muốn tiếp cận với

hắn, muốn cho hắn tìm về làm một đứa nhỏ luôn luôn vui vẻ, nhưng là kết

quả tiếp cận đó là hắn ngay cả tên của ta đều lười gọi, huống chi ta tự

phong cho mình danh hiệu tỷ tỷ, chỉ vì muốn dùng uy đến thay thế.

“Cô nương… Ta biết nói như vậy thực ích kỷ… Nhưng ta cầu xin

cô giúp ta một việc có được hay không?” Sở Sở rất đẹp, mặc dù giờ phút

này sắc m


Ring ring