ng đau kia đập mạnh xuống bàn, nói: “Nếu như em không có
khả năng đóng bộ phim này, vậy thì Thẩm Lâm Kỳ, chúng ta cũng không cần
tiếp tục nữa! Em muốn chia tay!”
Thôi xong rồi! Mạch Nhiên thật sự điên rồi!
Không đúng không đúng! Cô không phải điên! Mà chính là đần độn, là mất trí, là tâm thần! Đầu bị cánh cửa kẹp!
Cô vì cớ gì lại cùng Thẩm Lâm Kỳ nói chuyện chia tay chứ? Thôi xong rồi xong rồi….
Mấy ngày nay, Mạch Nhiên mỗi ngày đều ở nhà mà tự mắng chửi mình như vậy.
Thật đúng là ma quỷ xui khiến, cô lúc đó nhất định là bị ma nhập mới có
thể mở mồm ra nói như vậy với Thẩm Lâm Kỳ.
Một tuần, ròng rã cả một
tuần trời! Không có lấy một thông báo, không có lấy một kịch bản, không
có lấy một quảng cáo… Thậm chí ngay cả Linda cũng mai danh ẩn tích, mỗi
buổi sáng Linda cũng không còn mua cho cô bánh tráng trứng nữa!
Chuyện như vậy chỉ có thể nói, Mạch Nhiên đã bị vứt bỏ!
Mọi người đều nói cái gì mất đi rồi mới là cái tốt nhất! Mấy ngày này Mạch
Nhiên đã triệt để lĩnh hội được hàm ý của những lời này!
Thẩm Lâm Kỳ
đã khiến cô hiểu rõ không có anh cô cái gì cũng không phải. Không phải
là thanh thuần ngọc nữ mà các đạo diễn muốn tranh cướp, không phải đại
minh tinh mà các tờ báo truy lùng, ngay cả đại thúc bán bánh tráng trứng gà cũng không thèm liếc cô một cái! (T___T)
Giới giải trí đúng là
một chiến trường, mỗi ngày đều thay đổi một diện mạo khác. Mạch Nhiên
hiểu rõ nếu còn tiếp tục thế này, cô ngay cả tiền thuốc men chữa chạy
cho Bạch Triết cũng sẽ không ứng phó nổi.
“Chị…” A Triết chạm vào mặt Mạch Nhiên, ngây ngô nhìn cô, “Chị à…quả bóng…”
Mạch Nhiên lấy lại tinh thần, giờ mới phát hiện ra quả bóng trong tay A Triết từ khi nào đã lăn ra tận gốc cây phía xa.
“A Triết , em ngồi yên đây đừng đi đâu, chị giúp em đi lấy bóng, biết không?”
“Vâng!” A Triết láu lỉnh ngồi trên xe lăn gật đầu với chị gái. Thực ra chuyện
đi lại của A Triết không hề có vấn đề gì, nhưng bác sĩ vẫn đề nghị cho A Triết sử dụng xe lăn phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn.
Thế nhưng
chỉ sau vài giây, lúc Mạch Nhiên nhặt được quả bóng quay đầu lại đã thấy trên xe lăn trống trơn, A Triết cùng một người bệnh đang đánh nhau.
Mạch Nhiên chạy lại muốn ngăn cản bọn họ, nhưng lại bị A Triết dùng lực đẩy
mạnh ra, cô ngay ngốc té ngồi xuống đất không biết làm sao.
Sau đó có mấy người bảo vệ nghe tiếng liền chạy tới tách hai người ra, bác sĩ
tiêm cho bọn họ một liều thuốc an thần để trấn tính bọn họ. Nhưng trong
lòng Mạch Nhiên không có cách nào bình tĩnh.
Bác sĩ nói, Bạch Triết gần đây ngày càng khó kiểm soát, khuyên Mạch Nhiên đưa nó đi trung tâm Thu Sơn điều trị,
Mạch Nhiên hiểu rõ cái trung tâm kia căn bản không phải là nơi điều tri
bệnh, rõ ràng đó là một cái địa ngục. Bệnh nhân tâm thần vào đó đều là
đã hết hy vọng cứu chữa, đến đó sống những ngày cuối đời. Không được tùy tiện đi lại, không được gặp người thân, mỗi ngày đều phải uống thuốc an thần mà sống, đầu giường thậm chỉ toàn xiềng xích.
Mạch Nhiên tuyệt
đối sẽ không cho bọn họ làm như vậy với Bạch Triết! Sau khi từ chối đề
nghị của bác sĩ liền lập tức quay về công ty một chuyến. Cô muốn tìm
Thẩm Lâm Kỳ, hy vọng tất cả còn kịp thời cứu vãn.
♥.•°*”˜˜”*°•.♥
Tại tòa nhà ba mươi bảy tầng của công tý giải trí Tinh Thiên, phòng tổng giám đốc.
Lúc Mạch Nhiên vừa đến, cô thư ký nhìn cô có chút kỳ quái. Rõ ràng chuyện
Mạch Nhiên và Thẩm Lâm Kỳ cãi nhau cả công ty đều đã biết.
“Xin lỗi, Bạch tiểu thư, Thẩm tổng đang nghỉ ngơi, không có hẹn trước không thể vào gặp!”
Mạch Nhiên biết rõ hiện tại cô không có lấy một chỗ dựa vững chắc, nhưng
cũng không thể để một thư ký nhỏ này có thể khinh thường cô, lạc đà gầy
dù chết cũng không thể đem so với con ngựa lớn.
Mạch Nhiên kiên quyết: “Ngày hôm nay bất luận thế nào tôi cũng phải gặp Thẩm tổng, không hẹn trước thì giờ hẹn!”
Thư ký có một chút khó xử: “Có điều… Bạch tiểu thư, hẹn trước không phải
chị nói là được, trong lúc Thẩm tổng nghỉ ngơi không thích người khác
quấy rầy…”
“Lúc tôi tìm người cũng không thích người khác ngăn cản tôi”
“Cái này…” Cô thư ký vừa mới rồi còn tỏ vẻ khinh thường Mạch Nhiên, hẳn là
trong lòng rất muốn mời Mạch Nhiên đi ăn hoàng kim cua đấu.
Bất chợt, lúc này từ trong phòng vang ra tiếng Thẩm Lâm Kỳ: “Để cô ấy vào!” Trong phòng làm việc cũng không có người, nhưng trên ghế sô pha, có
tiếng nói vọng ra qua khe cánh cửa phòng Thẩm Lâm Kỳ khép hờ. Cô đứng ở
ngoài, chần chừ không biết có nên vào hay là cứ nên chờ anh đi ra.
Lúc này, Mạch Nhiên bỗng nghe được tiếng Thẩm Lâm Kỳ nói vọng ra, đúng hơn đó là thánh chỉ! “Tự mình vào đi!”
Mạch Nhiên có chút khẩn trương nhưng vẫn cắn răng đi vào trong. Cô phát hiện tấm rèm cửa sổ đang kéo kín, chiếc đèn nhỏ ở đầu giường phát ra chút
ánh sáng ít ỏi. Thẩm Lâm Kỳ ngồi trên chiếc ghế sô pha cạnh giường, mặc
một chiếc áo sơ mi trắng, cà vạt nới lỏng trên cổ, cúc áo cởi ra vài
chiếc, lộ ra khuôn ngực gầy gò.
Trên bàn có đặt một chai rượu đỏ, một chiếc hộp nhạc phát ra âm thanh du dương. Thẩm Lâm Kỳ kỳ thực là một
doanh nhân, nhưng lại rất biết h