Duck hunt
Độc Dược Phòng Bán Vé

Độc Dược Phòng Bán Vé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328972

Bình chọn: 7.5.00/10/897 lượt.

i ăn lẩu đi!”

Sau đó, điều Mạch Nhiên không tưởng được chính là, Thẩm Lâm Kỳ ĐỒNG-Ý!!!

Mạch Nhiên vẫn nghĩ văn hóa ẩm thực Trung Quốc và phương Đông khác biệt

không chỉ có nguyên liệu nấu ăn cùng cách thức nấu nướng, mà quan trọng

là ở phương thức ăn cơm.

Ví dụ như khi ăn cơm Tây, thông thường hai

người một bàn dài, mỗi người một đầu. Dù có muốn nói gì cũng phải cân

nhắc xem có thích hợp hay không? Có nên nói hay không? Nhưng ăn cơm theo kiểu Trung Hoa không có như vậy, một đám người, ngồi quanh nồi lẩu,

người này cho rau vào nồi, người kia cho thịt cừu vào nồi, người kia nữa cho thịt bò vào nồi, tuy rằng vị không nhất định là ngon hơn cơm Tây,

nhưng bầu không khí tuyệt đối tốt hơn nhiều. Nếu như có thêm hai bình

rượu xái, cho dù co thù hận lớn bằng trời cũng sẽ không còn tính toán.

Giống như hiện tại, cách một nồi lẩu nóng hôi hổi, Mạch Nhiên nghĩ lúc này

Thẩm công tử nhìn qua, so với quá khứ bất luận cái gì cũng thấy ôn nhu

hơn rất nhiều.

Trong bầu không khí này, Mạch Nhiên rất ủ rũ mà gắp cho Thẩm công tử một miếng lá sách bò.

“Anh không ăn nội tạng.” Thẩm Lâm Kỳ bình tĩnh nói.

Anh không ăn cô ăn, Mạch Nhiên gắp miếng lá sách bỏ lại vào bát mình.

Một lúc sau thịt dê chín, Mạch Nhiên lại gắp cho Thẩm Lâm Kỳ một miếng thịt dê.

Thẩm Lâm Kỳ nói: “Anh không ăn thịt dê.”

Đúng là sách mé, Mạch Nhiên chề môi, lại tiếp tục gắp miếng thịt dê trở về bát.

Lại một lúc nữa, thịt bò chín, không đợi Mạch Nhiên nhấc đũa, Thẩm Lâm Kỳ nói: “Em đừng bận tâm anh, cứ ăn đi!”

Ách. Anh không ăn sao? Là anh tự mình nói đấy nhé, chờ lát bắt đầu ăn, anh

vẫn không nhúc nhích, chê bai cái này không thể ăn, cái kia không nên

ăn, cho dù vậy cũng nên nể mặt mũi em mà ăn chút rau xà lách này chứ?

“Được”, Mạch Nhiên nói, “Vậy anh đừng ăn, em ăn!”

Sau đó, nhân viên phục vụ kinh ngạc nhìn Mạch Nhiên hùng dũng ăn hết toàn bộ nổi lẩu, còn nhân tiện uống hết ba cốc rượu xái.

Cuối cùng, giống như tất cả những nhân vật nữ chính trong các tác phẩm văn học, Mạch Nhiên say.

Thế nhưng thực sự không nên kích động, điểm khác nhau giữa Mạch Nhiên với

các vị thiếu nữ kia chính là Mạch Nhiên không sợ say. Bởi vì khi Mạch

Nhiên uống say so với khi không say vẫn còn rất tỉnh táo, không mượn

rượu làm càn, không nói mê sảng, lưng ngồi thẳng tắp, nói tiếng phổ

thông so với bình thường đều chuẩn hơn. Mạch Nhiên nghe mẹ cô nói, cô

khi uống say đều phân nửa thời gian rất hiểu chuyện, cho nên Mạch Nhiên

thật sự không lo lắng, đáng tiếc hiện tại Mạch Nhiên muốn cho bà bớt lo

nhưng cũng không còn cơ hội nữa.

Trên đường về nhà, Mạch Nhiên ngồi ở ghế phụ lái, mắt nhìn thẳng trước, không hé răng nói nửa lời. Trong xe

bản nhạc lạ lẫm vang lên khe khẽ, Thẩm Lâm Kỳ chuyên tâm lái xe, cũng

không có mở miệng.

Ngoài ánh đèn đi lững lờ từ bên ngoài chiếu vào cửa kính, phảng phất lờ mờ, không rõ ràng.

Sau đó không biết qua bao lâu, cũng có thể là do Mạch Nhiên tưởng tượng ra, Thẩm Lâm Kỳ dừng xe lại, cúi đầu giúp Mạch Nhiên tháo dây an toàn.

Mạch Nhiên ngơ ngác nhìn anh, thấy những ngón tay thon dài kia linh hoạt mà

cởi nút thắt dây an toàn, lại dùng ngón tay, nhanh chóng luồn dây ra

khỏi y phục của cô, động tác ưu nhã mà thuần thục, thật là khiến người

ta mở mang tầm mắt.

Ngay sau đó, có một chiếc xe khác lướt qua xe bọn họ, đèn xe chiếu vào mặt Thẩm Lâm Kỳ, anh bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn cô.

Mạch Nhiên cũng nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau, cô hỏi: “Thẩm Lâm Kỳ, có phải anh thích em?” (ố ồ ^^)

Thẩm Lâm Kỳ hỏi lại: “Em uống say rồi?”

“Ừm.” Mạch Nhiên gật đầu.

“Ngày mai tỉnh lại, có phải sẽ quên lời nói của anh đi không?”

“Ừm.” Mạch Nhiên tiếp tục gật đầu như một con rối.

Thẩm Lâm Kỳ khẽ cười nói: “Anh rất thích em!”

Hậu quả của việc say rượu là, ngày hôm sau tỉnh dậy, đầu Mạch Nhiên đau

như búa bổ, mắt mũi lờ đờ, thật vất vả mới có thể trở mình mà bò dậy

xuống giường, ngay sau đó Mạch Nhiên phát hiện Linda đã tới từ lúc nào,

trong tay mang theo một đĩa bánh kem cùng một chiếc bánh tráng trứng gà.

Mạch Nhiên cảm động nói: “Chị Linda, chị thực là hiểu em, nếu có kiếp sau, em nhất định tiếp tục tìm chị làm người đại diện.”

“Thôi đi!” Linda trợn mắt lườm Mạch Nhiên “Kiếp sau em còn gây tai họa cho

chị, ngay cả cửa cũng chẳng có! Ngày hôm nay nếu không phải Thẩm tổng

đích thân giao phó, chị còn lâu mới mang điểm tâm đến cho em, cho em

chết ở nhà đi!”

Thật đúng là nữ nhân hung ác! Mạch Nhiên trong lòng thầm cảm thán, bỗng nhiên cả kinh, hỏi lại: “Thẩm Lâm Kỳ sai chị tới?”

“Không phải sao, Thẩm tổng đặc biệt căn dặn nói em hôm qua uống nhiều, bảo chị tới chăm sóc em” Linda nói xong, bỗng nhiên nháy mắt với Mạch Nhiên:

“Không phải ngày hôm qua em uống say mà quá nhiệt tình khiến Thẩm tổng

sợ đấy chứ?”

Linda vừa nói, miếng bánh kem trong miệng Mạch Nhiên phun ra.

Mạch Nhiên nói: “Chị mới nhiệt tình, cả nhà chị nhiệt tình! Chị đừng có mà

cho rằng em vì chuyện tối qua xảy ra không dậy nổi mà có thể nói xấu em. Em xin thề, em lúc uống say so với bình thường tỉnh táo hơn gấp vạn

lần.”

“Ồ” Linda đáp lại, gật đầu một cái, l