khởi kiện, cô nhất định là một luật sư chuyện nghiệp.
Chỉ tiếc, Mạch Nhiên không thể thay đổi được chuyện gì, đành phải tiếp tục chịu số phận đùa giỡn mình.
Linda nói, bên ngoài bệnh viện bọn cẩu tử đã đến rất đông, suốt
ba tầng bệnh viện ngay cả một con ruồi cũng khó lọt qua được mắt phóng
viên. Linda khuyên Mạch Nhiên tốt nhất đừng nên đi ra ngoài để tránh
kinh động tới bọn chúng. Chưa cần Linda nói, chỉ cần nghĩ tới hành vi
của mình ở lễ trao giải Kim Linh thôi là Mạch Nhiên đã biết mình đã gây
ra chuyện lớn đến mức nào. Giới truyền thông chắc chắn sẽ đưa tin về cô, mắng chửi cô.
Nếu như mọi ngày, cô nhất định sẽ lên mạng xem bọn họ mắng chửi mình
thế nào, nhân tiện có thể rèn đúc ý chí quật cường của mình. Nhưng hiện
tại tất cả đối với cô đều không còn quan trong nữa.
Cô cảm thấy những lời công kích, chửi bới, vũ nhục của bọn họ
cũng không có lực sát thương lớn bằng một một lời nói dối của Thẩm Lâm
Kỳ. Cô đột nhiên nghĩ mình sống rất không có ý nghĩa, anh đúng là đối xử với cô rất tốt, nhưng như vậy thì có ích lợi gì? Cái tình yêu được sinh ra từ lời nói dối có thể được coi là tình yêu thật sự sao? Cái hạnh
phúc có được từ lời nói dối có thể được coi là hạnh phúc chân chính sao?
Không! Hoá ra trong lúc cô tưởng mình đã sở hữu tất cả trong tay lại là lúc cô biết tất cả chẳng qua chỉ là ảo tưởng.
Cô đột nhiên rất sợ nhìn thấy Thẩm Lâm Kỳ, sợ mỗi lần thấy anh
sẽ lại biết anh còn nắm giữ một bí mật. Mà những bí mật đó chỉ làm cho
khoảng cách giữa cô và anh ngày càng xa nhau.
Nhưng mà trong bụng cô là đứa trẻ thật sự. Sự tồn tại của đứa bé khiến cô không thể hận được cha của nó. Thực ra mấy ngày nay ở bệnh
viện, cô đã nghĩ rất nhiều, cô không hận anh, bởi vì anh đã làm cho cô
rất nhiều chuyện, như vậy cũng đã đủ bù đắp lại thương tổn anh gây ra
cho cô.
Thế nhưng, A Triết thì sao? Ai tới bù đắp thương tổn của A
Triết? Nếu như A Triết có thể được sống trong một gia đình tốt thì đâu
cần phải vì ước mơ mà phải đi diễn, cũng đâu cần phải vác trên vai chiếc đàn ghi-ta nặng như vậy mà đi bộ hàng kilomet, càng không bị xe đụng,
đến nỗi giờ không thể chữa trị được.
Tất cả những thương tổn này ai sẽ gánh chịu? Cô nghĩ cô gánh không nổi, Thẩm Lâm Kỳ cũng không thể.
Trong lúc mọi chuyện đang hỗn loạn thế này, chí ít vẫn có điều đáng ăn mừng nhất.
A Triết khôi phục rất tốt. Mạch Nhiên mỗi ngày đều đi thăm A
Triết, xem A Triết dần dần bình phục ý thức. Tuy rằng thân thể vẫn còn
khá yếu nhưng tốc độ nhận thức mọi vật nhanh hơn trước khá nhiều. Có khi chuyện gì Mạch Nhiên giải thích hôm trước rồi hôm sau A Triết vẫn nhớ
rất kỹ từng chi tiết. Bác sĩ điều trị cho A Triết nói cú ngã khiến cho
não bộ của A Triết có chút thay đổi, chỉ số thông minh hiện tại khá cao, một số vấn đề đã có thể tự nhận thức, thậm chí đã đạt được khả năng của đứa trẻ mười tuổi, nếu như diễn biến cứ như vậy thì khả năng khôi phục
bình thường là rất lớn.
Mạch Nhiên không hề kỳ vọng vào cái chuyện mà dường như chỉ xảy
ra trên TV như vậy, diễn viễn bị đụng xe rồi sau khi khôi phục còn tốt
hơn bình thường. Thế nhưng A Triết đã có tiễn triển tốt như vậy thật là
khiến người khác mừng điên lên. Cô nghĩ đây cũng coi như trong họa có
phúc, mong rằng cha mẹ cô dưới suối vàng biết được cũng có thể phù hộ
cho A Triết sớm bình phục.
Cùng với chuyện A Triết từ từ có chuyển biến tốt đẹp, Mạch Nhiên xuất hiện ý tưởng muốn bỏ trốn ra ngoài.
Không muốn nói là đi một chút, thực ra là cô ôm tâm tình muốn bỏ nhà trốn đi. Bởi vì cô vẫn không có cách nào có thể đối mặt được với
Thẩm Lâm Kỳ. Mỗi lần anh xuất hiện cô lại phải chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn không biết phải nói gì với anh. Chính là như cô đã nói, là do anh có
quá nhiều bí mật khiến cô không thể nào chấp nhận được. Cô muốn có thời
gian riêng của mình để suy nghĩ lại về con đường sắp tới của hai người.
Suy nghĩ ấy vẫn ấp ủ trong đầu cô, cô cuối cùng quyết định mùa xuân sẽ đi.
Mạch Nhiên gửi một bức thư ngắn cho để lại cho Thẩm Lâm Kỳ, nói
rằng cô muốn đi ra ngoài cho đỡ buồn chán, nghĩ thông suốt sẽ tự trở về, bảo anh không đi tìm cô. Sau đó cô đặt thư ở dưới gối đầu rồi đến gặp A Triết lần cuối trước khi đi.
A Triết đã có nhận thức hơn trước rất nhiều. Mạch Nhiên không
nói cho A Triết biết để trách nó ngăn cản mình. Thế nhưng, A Triết lại
dường như cảm nhận được điều gì khác lạ từ lời nói và cử chỉ của cô.
“Chị ngày hôm nay làm sao vậy? Hình như hơi lạ.”
“Đâu có.” Mạch Nhiên cố gắng cười.
“Thế nhưng bình thường chị đâu có đến thăm em giờ này.”
“Bởi vì hôm nay đột nhiên chị rất nhớ A Triết, cho nên đến gặp em.
“Vậy ngày mai chị có đến thăm A Triết nữa không?”
Mạch Nhiên cứng đờ: “Có chứ.”
“Nếu như chị không đến thăm A Triết, A Triết có thể đến thăm chị không?”
Mạch Nhiên thực sự chột dạ, không thể làm gì khác hơn ngoài việc nói: “Nếu như chị không đến thăm A Triết được, thì sẽ có anh rể đến
thăm A Triết được không?”
“Vâng”. A Triết rất nhanh chóng đáp ứng, xem ra nó hẳn là thích Thẩm
Lâm Kỳ, điều này khiến cho Mạch Nhiên cảm thấy an tâm, nhưng lại có một
c