Disneyland 1972 Love the old s
Độc Dược Phòng Bán Vé

Độc Dược Phòng Bán Vé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325300

Bình chọn: 7.00/10/530 lượt.

n ra xe của Mạch Nhiên, bắt đầu vây quanh chụp ảnh chiếc xe.

Mạch Nhiên lo lắng vạn phần, trách móc Kiều Minh Dương đã mang đến một đống phiền phức.

“Tôi làm sao biết cô ở đây chứ?” Kiều Minh Dương vẻ mặt ủy khuất, hai

tay khoanh trước ngực: “Tôi cũng là người bị hại chứ bộ! Mấy ngày nay bị mụ điên kia dày vò đến mức tim cũng muốn vỡ ra như bánh sủi cảo rồi!”

“Đừng có xạo nữa đi, buồn nôn quá.” Mạch Nhiên nói.

“Ai xạo cô chứ, đây là sự thực!”

“Đừng nói nữa! Có chuyện rồi!”

Tiểu Kim cắt đứt cuộc cãi vã của hai người bọn họ. Mạch Nhiên vội vàng

đến bên cửa sổ nhìn xuống. Một chiếc xe đen lao đến khu nhà, dừng giữa

đám phóng viên. Cửa xe mở, Thẩm Lâm Kỳ bước xuống.

Dưới lầu thoáng cái sôi động hẳn lên, ánh đèn flash loang loáng một vùng.

Ở phía sau, di động của Mạch Nhiên cũng vang lên, tất nhiên là Thẩm công tử gọi đến.

“Không cần anh đi lên đó đón em chứ?” Giọng nói anh có phần tức giận.

Mạch Nhiên trán đầy mồ hôi: “Dưới lầu hình như có rất nhiều phóng viên, em cứ như vậy xuống có được không?”

“Lẽ nào em còn muốn trang điểm thật đẹp rồi xuống?”

“. . .” Mạch Nhiên vẻ mặt cầu xin, “Em xuống liền.”

Mạch Nhiên còn cho rằng Thẩm Lâm Kỳ sẽ nghĩ ra biện pháp gì để hóa giải nguy cơ lần này, vậy mà anh cao ngạo như vậy, còn bắt cô trực tiếp đi

xuống theo anh. Chẳng phải rõ ràng là muốn để cho đám phóng viên kia

chụp được ảnh hay sao? Mạch Nhiên buồn bực nhưng cũng vẫn phải đi xuống.

Cũng may Tiểu Kim coi như có dũng khí, xung phong nhận việc đưa Mạch

Nhiên xuống, chen chúc đẩy đám phóng viên ra ngoài. Nhưng mà Tiểu Kim có thể đám phóng viên chứ không giải quyết được vấn đề:

“Cô Bạch, cô giải thích thế nào về chuyện lần này?”

“Cô Bạch, cô và Kiều Minh Dương hẹn nhau ở đây sao?”

“Cô Bạch. . .”

Mạch Nhiên cúi đầu, bị mấy câu hỏi này làm cho thống khổ không nói nổi, hoàn toàn không biết nên làm sao để giải thích sự kiện ô long lần này.

Nhưng lúc này, Thẩm Lâm Kỳ đi qua đoàn người, hướng về phía Mạch Nhiên,

đồng thời còn ôm lấy cánh tay cô.

“Đi thôi.” Anh nhàn nhạt nói, xoay người bước đi, phá tan vòng vây của phóng viên.

Mạch Nhiên cứ như con gà con cúi đầu lon ton đi theo Thẩm Lâm Kỳ. Bên

cạnh, đám cẩu tử kia vẫn đuổi theo, đưa ra rất nhiều câu hỏi.

“Anh Thẩm, bạn gái anh ngang nhiên bên ngoài…, anh không ngại sao?”

” Anh Thẩm, việc này sẽ ảnh hưởng đến hôn sự của hai người chứ?”

” Anh Thẩm, bạn gái anh. . .”

Thẩm Lâm Kỳ ngừng lại, quay đầu nhìn thẳng về phía đám phóng viên, nói một câu trấn động toàn bộ.

“Xin lỗi, cô ấy không phải bạn gái của tôi. Cô lấy là vợ tôi.”

ʚɞ

ngọt ngào là đây :X Một câu của Thẩm Lâm Kỳ không chỉ có công khai quan hệ giữa hai người,

mà còn khiến Mạch Nhiên từ cô Bạch trở thành Thẩm phu nhân, địa vị lên

hẳn một đẳng cấp mới, điều này thực khiến cho Mạch Nhiên cảm thấy áp lực rất lớn.

Thế nhưng, lúc này thân phận chuyển biến cũng khiến cho cô rất sầu tâm, điều cô sầu tâm chính là, cô gạt Thẩm Lâm Kỳ trốn đi gây

ra chuyện lớn như vậy, làm sao để giải thích đây?

Việc đã đến nước

này, Mạch Nhiên cuối cùng cũng không biết phải nói rõ hay che giấu cảm

xúc. Kỳ thực cô đâu có làm cái gì. Tất cả đều là hiểu lầm!

“Đây là hiểu lầm.” Trên xe, Mạch Nhiên chính thức nói với Thẩm Lâm Kỳ.

“Sau đó? Em muốn giải thích cái gì?” Thẩm Lâm Kỳ vẫn lái xe, không thèm liếc nhìn Mạch Nhiên lấy một cái.

Cảm giác bị người khác coi thường thật không tốt chút nào. Nhưng Mạch

Nhiên cũng không vì vậy mà kháng nghị, đành phải tiếp tục giải thích,

đem chuyện vì sao cô ở nhà Tiểu Kim rồi ngẫu nhiên gặp Kiều Minh Dương

ra kể hết cho Thẩm Lâm Kỳ, đầu đuôi không thiếu một chữ. Nói xong, Mạch

Nhiên hận không thể tát cho mình một cái, tại sao phải khúm núm như vậy

chứ? Cần lắm sao? Có sao? Thật đúng là cái gene chân chó trong người cô

đang phát sinh mà!

“Giải thích xong rồi?” Thẩm Lâm Kỳ nghe Mạch

Nhiên nói xong, buông ra một câu, giọng điệu khinh miệt, coi thường,

khiến cho người ta nghe được cảm thấy một trận kích động.

Mạch Nhiên tự nhủ lòng mình, nhẫn nại, phải nhẫn nại!

“Đúng vậy.” Mạch Nhiên gật đầu.

“Ừm.” Anh ừ hứ một tiếng, không nói ra thành lời.

Mạch Nhiên không nhịn được nữa. Cuối cùng cô cũng không bình tĩnh được

mà nói: “Anh không có gì để nói sao?” Cho dù là mắng mỏ, cô cũng cảm

thấy còn tốt hơn bầu không khí quỷ dị này.

“Anh không có lời nào để nói.” Thẩm Lâm Kỳ trả lời.

Mạch Nhiên bỗng cảm thấy thất bại.

Thế nhưng, anh đột ngột dừng xe, nói tiếp một câu: “Có điều anh có thể dùng hành động để thể hiện thái độ.”

Cái gì? Mạch Nhiên ngẩng đầu, không hiểu lời anh nói. Thẩm Lâm Kỳ xuống xe, đi vòng bên ngoài sang cửa bên này rồi mở cửa xe ra.

Mạch Nhiên còn chưa kịp nói cái gì, người đã bị anh bế lên.

“Anh muốn làm gì?” Mạch Nhiên khẩn trương hỏi.

Anh trả lời, lời ít ý nhiều: “Ăn.”

Mạch Nhiên: “…”

Mạch Nhiên bị ăn.

Những lời này nghe thực sự rất dâm tà, vô cùng dâm tà. Đặc biệt là lúc

anh đẩy cửa nhà, nhét Mạch Nhiên lên giường, tâm tình cô thật muốn sụp

đổ.

Giờ khắc này, tạm thời nên gác bất mãn sang một bên, bản vệ tính mạng quan trọng hơn.

Mạch