Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Đoạt Vợ Cô Gái Yêu Phải Em Rồi

Đoạt Vợ Cô Gái Yêu Phải Em Rồi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327872

Bình chọn: 8.5.00/10/787 lượt.

hật sâu, hỏi dò: "Nếu em nói, em không giúp anh."

Nguỵ Thu Hàn đột nhiên ngẩng đầu, trong đôi mắt phượng hẹp dài lóe lên một

chút tàn nhẫn: "Em nhất định phải giúp anh, mấy năm qua, anh tạo điều

kiện cho em ra nước ngoài du học, mua nhà cửa cho em, chẳng lẽ em thật

sự nhẫn tâm trơ mắt nhìn Nguỵ thị bị sụp đổ sao? Nếu em thật lòng yêu

anh, em nhất định phải giúp anh, xem như là trả nợ cho bản thân."

"Trả nợ!" Giống như một tảng đá khổng lồ từ trên cao rớt xuống, cô đã bị đập tan từng mảnh, Mặc Tiểu Tịch ngẩn người ngồi đó, vốn muốn đánh anh,

muốn hỏi ngược lại anh, anh có thật lòng yêu cô hay không, nhưng lúc này điều đó đã không còn tác dụng nữa, khi tình yêu trở thành một món nợ

cần phải trả, thì cô còn gì để nói.

Cô nghĩ đến ngày mai cô sẽ

kết hôn với anh, nghĩ đến chiếc áo cô dâu trắng như tuyết đang treo ở

trong phòng ngủ, phía trên phủ đầy ren mà cô hằng mơ mộng, còn có tình

yêu.

Không khí xung quanh trở nên mỏng manh, hô hấp có chút khó khăn.

"Tiểu Tịch..." Nguỵ Thu Hàn cẩn thận gọi tên cô, bởi vì cô trong suốt giống

như sắp biến mất, anh muốn bắt lấy, lại sợ sau khi đụng vào, cô sẽ giống như bọt biển tan đi.

Thật lâu sau đó...

"Bao nhiêu tiền?" Mặc Tiểu Tịch đột nhiên nở nụ cười, vẻ thuần khiết đẹp đẽ làm cho người ta sợ hãi.

"..."

"Nói, là buôn bán cơ mật, không thể tiết lộ sao? Nhưng, tôi muốn biết Mặc

Tiểu Tịch tôi rốt cuộc có thể đáng giá bao nhiêu tiền, 100 vạn? 1000

vạn? hay 1 tỷ?".

"Anh xin em đừng nói nữa." Nguỵ Thu Hàn khổ sở nắm lấy tóc, giống như muốn kéo xuống cả da đầu.

"Đã coi tôi giống như một kỹ nữ để cho người đàn ông khác mua, anh cần gì

phải khó mở miệng." Giọng của Mặc Tiểu Tịch đột nhiên cao lên, trở nên

sắc bén mà thê lương, người so với bất kỳ ai còn khát vọng đạt được hạnh phúc và ấm áp hơn, tại sao ở lúc có thể đụng đến, lại thu tay về.

Hóa ra, đây cũng chỉ là ảo ảnh, giống như hút đi hết hơi sức toàn thân,

trong giây lát, cô từ trong tức giận tột cùng mất đi sinh mạng, khô héo

thành tro bụi.

Nguỵ Thu Hàn từ đầu đến cuối đều không lên tiếng, hai mắt nhắm lại, thậm chí so với cô còn im lặng hơn.

Sau 10 phút, Mặc Tiểu Tịch cảm thấy đầu có chút choáng váng, cảnh vật trước mắt cũng xoay vòng vòng, tại sao lại như vậy, cô nhìn về phía ly nước

trái cây trên bàn, nhớ đến vừa rồi anh cho cô uống, anh hạ dược!

"Anh thật bỉ ổi."Cô kinh sợ nhìn anh, ngay sau đó, vòng xoáy màu đen xanh chóng bao phủ hết ánh sáng.

Nhìn cô gái ngã trên xô pha, Nguỵ Thu Hàn nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, cô luôn thuần khiết như vậy, không nhiễm một hạt bụi nào, cô vô cùng hoàn

mỹ, vốn nên thuộc về anh.

Trong một khắc, anh đã bị dao động, anh muốn buông xuống mọi thứ, vứt bỏ tất cả, chỉ cần có thể nắm chặt tay cô.

Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, đánh tan sự dao động của anh, anh biết

là ai gọi đến, nhấc máy lên, đặt ở bên tai, trong ống nghe truyền đến

giọng nói từ tính mà lạnh lùng của một người đàn ông: "Nguỵ tổng, quá

thời hạn là không tiếp..."

Nguỵ Thu Hàn chịu đựng khổ sở, cúp điện thoại, cuối cùng thứ anh không thể mất, vẫn là sự nghiệp. Mặc Tiểu Tịch mông lung tỉnh lại, ánh mắt mờ mịt nhìn trần nhà, đầu nặng trĩu, cô đang ở đâu?

Muốn dùng khuỷ tay chống đỡ cơ thể, đột nhiên có người đi tới, ánh sáng

trước mắt yếu đi, bị một bóng người cao lớn che khuất, mùi thuốc lá phả

vào mặt, trong đó pha lẫn với một mùi hương thơm mát.

Trong đầu

thoáng qua một nỗi sợ hãi, cô vội vàng lấy tay đẩy ra, đôi môi lạnh như

băng đã bao phủ lên môi cô, bá đạo cạy mở, thúc ép cô phải dây dưa với

anh ta, cơ thể cũng bị áp chế, hơi thở nam tính dày đặc trong nháy mắt

bao phủ các giác quan của cô, mạnh mẽ và hiên ngang.

Cô vặn vẹo, quẫy đạp đôi chân, dùng móng tay ra sức cào lên lưng anh ta.

Hai tay bị kiềm chế, đầu gối bị bắp đùi khỏe mạnh áp trụ, áo ngủ bị thô lỗ xé rách biến thành từng mảnh vụn, ném trên mặt đất.

Cảm nhận được quần bị kéo xuống, Mặc Tiểu Tịch vô cùng sợ hãi, càng vùng

vẫy kịch liệt hơn: "Ư..." Cô dùng hết sức lực muốn tránh khỏi môi anh

ta, tay anh ta, nhưng sức lực của anh ta quá lớn, cô không có cơ hội

chiến thắng.

Da thịt giống như gốm sứ trơn bóng lộ ra ngoài không khí, trước ngực nở rộ giống như đóa hoa anh đào.

Tại lúc cô đang thiếu không khí, đôi môi đã được giải thoát, nhưng chuyện xảy ra một giây sau đó càng đáng sợ hơn.

Cô bị dọa đến ngây người, cô chưa từng trải qua chuyện như vậy, sợ hãi lùi về phía sau: "Không..., không cần."

Anh ta nắm lấy eo cô, dùng sức đi vào nơi chật hẹp của cô.

"A..." Cơ thể giống như liên tiếp bị chặt đi chân tay, đau đớn làm cô suýt

ngất đi, tiếng thét chói tai cuối cùng cũng thay dần thành tiếng nỉ non

vô lực, tay siết chặt drap trải giường, cả người run lẩy bẩy giống như

tơ liễu.

Anh ta không quan tâm đến sự đau đớn của cô, ở trong cơ

thể cô điên cuồng chạy nước rút, cả người cô chỉ có thể ở trong trạng

thái thụ động bị kích thích, mãi đến khi ngất đi.

Anh ta không vì vậy mà buông tha cho cô, vẫn ở trong cơ thể cô tuỳ ý rong ruổi, cho đến lúc này, ngay cả mặt anh ta cô cũng không thấy r