của Đường gia, con không giúp được gì …”
“Ngoài ra, con rất lo lắng về anh, anh ấy làm việc quá dứt khoát, dễ
đắc tội với nhiều người, con sợ sau này anh ấy gặp chuyện không may…”
“Còn nữa, bố cảm ơn anh ấy giúp con, cảm ơn anh ấy năm đó đã chấp
nhận sự tồn tại của con và mẹ con, cũng cảm ơn tất cả những gì anh ấy đã làm cho con bây giờ…”
Hết hình ảnh trong cuốn băng.
Người xem những hình ảnh đó rơi lệ đầy mặt.
**** **** ****
Ổn định lại tâm tình, ông cầm chiếc điều khiển từ xa trên tay, tắt
màn hình. Sau đó đứng dậy, chậm rãi đi ra khỏi phòng. Giương mắt liền
thấy trên hành lang có một thân ảnh đang đứng lặng lẽ một mình, Đường
gia mỉm cười hiểu ý.
Anh quả nhiên không rời đi, anh biết khi bố mình xem xong nhất định sẽ có việc cần nhờ.
Đường Dịch, quá thông minh, cũng làm người ta quá lo lắng.
Thong thả đi đến gần anh, ông chậm rãi mở miệng: “Đường gia giao cho con, ta cũng rất yên tâm.”
Đường Dịch không nói gì thêm, trong tay cầm cốc nước tinh khiết,
chiếc cốc thủy tinh hình lục giác, ánh trăng chiếu đến chiếc cốc, nước
trong cốc có hình ảnh vô cùng tuấn mỹ của anh.
Đường gia đứng cạnh anh, giọng nói trầm ổn: “Sau này, nếu con có
việc, nhớ hãy bảo Đường Kính trở về giúp. Chỉ cần con mở miệng, nó sẽ
không từ chối.”
Bất kỳ ai, khi anh ta đi đến cuối con đường, đứng ở nơi cao nhất, đều là ma quỷ hay thần tiên, rất nguy hiểm, nhưng cũng không phải không cô
đơn.
Đường Dịch là một người như vậy.
Người này, sáu tuổi đã được học cách giết người, sau đó “ngủ đông”
bốn năm, mười tuổi chỉ huy một cuộc giết chóc, từ đó về sau làm cho mọi
người biết đến thủ đoạn ngoan độc của mình.
Đôi khi, chuyện giết người, thật ra chính là một loại tuyệt đối với chính mình.
Rất cô đơn.
Người khác không giúp được anh, thậm chí đều không biết anh đã đi đến đâu, anh cũng không biết mình đang ở cảnh giới gì, có gọi, cũng không
có trả lời.
Trong hoàn cảnh này, mới chính thức là, cuộc đời không gặp nhau, như hai sao sáng tối Sâm Thương.
Sâm và Thương: Theo nhận
thức của người xưa, thì sao Sâm ở phương tây sao Thương ở phương đông,
sao này lặn sao kia mới mọc. Hai sao này không bao giờ gặp nhau, nên
người ta dùng để chỉ cảnh xa cách mỗi người một nơi. Đối chiếu thiên văn học hiện nay đó là hai sao Orion và Scorpion.
Hai câu thơ trong bài “Tặng Vệ bát xử sĩ” của Đỗ Phủ.
Nhìn Đường Dịch như vậy, người làm cha khó tránh khỏi động tâm, không nhịn được mở miệng: “Con có thể nhận Đường Kính, ta thực vui mừng…”
“Bố không cần nói cảm ơn con,” anh bỗng ngắt lời bố mình, âm thanh
hay nhưng lại mang theo sự lạnh lùng: “Sự tồi tại của Đường Kính và mẹ
mình, không ảnh hưởng gì đến mẹ con khi còn sống, khi còn sống mẹ con
rất vui vẻ. Con biết ai hại chết mẹ, năm con mười tuổi đã báo thù cho mẹ rồi. Cho nên, con không cần xuống tay với Đường Kính.”
Nói xong, anh ngẩng đầu uống nốt nước trong cốc, tư thế uống nước, cũng làm say lòng người.
Đường gia gọi anh lại: “… Dịch, tất cả mọi chuyện sau này, ta đều
giao cho con, để con lo liệu. Còn nữa, Đường Kính rất dễ mềm lòng, không nỡ ra tay, vì vậy có một số việc, hãy tha thứ cho nó…”
Cũng có một số việc, không cần nói ra, trong lòng mỗi người hiểu rõ là đủ.
Vì thế, thiếu chủ đương nhiệm của Đường gia xoay bước rời đi, để lại một câu hứa hẹn làm người ta yên tâm.
“… Con hiểu.”
**** **** ****
Một Đường Kính, một Đường Dịch. Một người bình thản, một người tàn nhẫn.
Hai người hoàn toàn khác nhau, nhưng họ có một đặc điểm chung.
Đối với những người họ coi là người nhà, họ có thể dùng toàn tâm huyết thậm chí sinh mệnh để yêu thương, để bảo vệ.
Giờ phút này, Đường gia nghĩ, ông nhất định phải sống khỏe mạnh, không phụ tình cảm của hai người con trai đối với mình.
Nhưng cố tình, mọi chuyện lại không như mong muốn.
Vào một buổi chạng vạng mùa đông, Đường Kính vừa nói chuyện điện
thoại với Tô Tiểu Miêu xong, cô nói với anh tối nay có tiệc, bảo anh về
nhà sớm một chút. Anh cười nói được, sau đó treo điện thoại.
Đi ra cửa công ty, Đường Kính bỗng nhận được một cuộc điện thoại khác.
Là giọng của Đường Dịch.
Không có lời dạo đầu, không có câu nào vô nghĩa, giọng nói của Đường Dịch ở đầu dây bên kia vô cùng lạnh lùng.
“Em lập tức đến bệnh viện của Đường gia, bố xảy ra chuyện.”
Đường Kính ngây người ra một lúc, cảm thấy tim mình như ngừng đập.
Sắc trời đã nhập vào đêm tối.
Ánh đèn được bật sáng trưng trong bệnh viện của Đường gia, bác sĩ và
các y tá đều đang vội vàng bận rộn, đơn giản là một giờ trước có một
bệnh nhân đặc biệt tới đây.
Đặc biệt đến mức độ nào? Nhìn đống người vây kín bệnh viện sẽ biết.
Tất cả đều mặc tây trang đen, họ đều đang dùng tai nghe để duy trì trạng thái trò chuyện, phong cách chuyên nghiệp, thái độ hờ hững, còn nữa,
sát khí bao quanh bốn phía.
Sát khí là chức vụ và nghề nghiệp, ngay cả không khí cũng lan đậm mùi máu.
Bỗng nhiên, có một chiếc Rolls-Royce màu đen lao ra từ trong bóng
tối. Hai người đàn ông đeo kính đen đứng đợi sẵn ở cổng bệnh viện, rất
nhanh đã nhận ra chiếc xe và chủ nhân của nó, đi nhanh ra đón.
Xe dừng, l