pacman, rainbows, and roller s
Do Kí Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Do Kí Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210354

Bình chọn: 7.00/10/1035 lượt.

so với châu ngọc bình thường còn thêm phần linh khí cùng phiêu dật. Ta ngửi thấy hương hoa mai nhàn nhạt, dáng vẻ tao nhã nhẹ cúi mình, hai tay nâng lên chén rượu tiễn biệt, thành kính cầu chúc, “Ly rượu đầu tiên, cầu trời phù hộ Nam Triều, bách chiến bách thắng!”Ta đem ly rượu vẩy lên mặt đất. Tiếp tục rót đầy ly vàng, mỉm cười dâng cho Nam Thừa Diệu: “Ly rượu thứ hai, thần thiếp cung kính chúc Điện hạ kỳ khai đắc thắng!” *thắng ngay trận đầu*Hắn tiếp nhận, cười nhẹ, uống một hơi cạn sạch.Ta lại tiếp tục rót đầy ly thứ ba, dáng vẻ đoan trang nhìn về phía ba quân tướng sĩ đang chờ lệnh xuất phát ở phía sau Nam Thừa Diệu, giương giọng nói: “Ly rượu thứ ba, Mộ Dung Thanh kính tặng chư vị dũng sĩ của Nam Triều ta, ta cùng thê tử của các ngươi, tỷ muội chúng ta sẽ ở Nghiệp Thành chờ đợi các vị anh hùng chiến thắng trở về!”“Thệ phá Bắc Hồ! Thệ phá Bắc Hồ! Thệ phá Bắc Hồ…” Nhất thời, lòng hăng hái của tướng sĩ ba quân vang tận trời cao.Nam Thừa Diệu khẽ mỉm cười, tiếp nhận ly rượu từ trong tay ta. Chậm rãi nâng lên cao, ngay lập tức, vốn một bầu không khí ồn ào liền trở nên yên lặng không một người nói chuyện, chỉ nghe thấy giọng nói dứt khoát ung dung của hắn vang lên, “Chư vị dũng sĩ, ngày hôm nay, chúng ta là vì bảo vệ tổ quốc, bảo vệ phụ mẫu, thê tử, tỷ muội mà chiến đấu, hôm nay ta cùng với các vị uống ly rượu này, ngày sau nhất định sẽ gặp nhau trong phú quý!”Đem ly rượu trao lại cho ta, những ngón tay thon dài mạnh mẽ của hắn bao lấy bàn tay ta, vững vàng mà ấm áp. Trấn an lòng người.Hắn bình tĩnh nhìn vào mắt ta, rất nhẹ rất khẽ, lên tiếng nói từng câu từng chữ: “Chờ ta trở lại.”Ta sâu nặng nhìn hắn, nhẹ nhàng gật đầu.Hắn mỉm cười, buông lỏng bàn tay của ta, dáng vẻ tiêu sái xoay người phóng lên “Đạo Ly Thanh Thông”, bóng lưng áo giáp Bạch Vũ càng lúc càng xa, chỉ lưu lại cho thế nhân một dáng người phong tư kinh thế.Ta tìm thấy vị trí của Tần Chiêu ở trong tam quân, bóng lưng trầm mặc cứng rắn trên lưng ngựa, tựa như vĩnh viễn sẽ không gục ngã.Người này, ở trong suy nghĩ của tất cả dân chúng Mạc Bắc, chính là niềm hy vọng là vị thần của bọn họ.Ta không tìm được Liễm, hắn lẫn ở trong hàng vạn những binh lính bình thường, cho dù ta có dõi mắt tìm kiếm, cũng không thấy.Nhưng mà, lúc này ta có thể đoán được vẻ hăng hái ở trên gương mặt hắn, ngựa chiến áo giáp. Giết định đền ơn nước chính là niềm tin mà hắn luôn theo đuổi. Tiếc rằng phụ thân và mẫu thân không muốn ái tử duy nhất của mình phải chinh chiến trong nguy hiểm. Nên với cơ hội lần này, hắn sao có thể không hăng hái. Đã phấn khích đến không chịu nổi.Có lẽ đúng với câu “Bất đả bất tương thức” *không đánh không thành bạn*, ngày ấy sau khi Liễm so kiếm cùng Tần Chiêu, hai bên đều nảy sinh sự tương hợp xen lẫn với cảm giác tiếc nuối đã biết nhau quá muộn, trong thời gian chưa xuất chinh, mỗi ngày hắn đều đuổi theo Tần Chiêu. Hoặc là tỷ thí, hoặc là cùng thảo luận nghiên cứu binh pháp.Mà Tần Chiêu cũng vui vẻ giúp hắn. Tuy rằng Liễm thông minh học rộng, nhưng dù sao cũng thiếu kinh nghiệm thực tế, không bằng với Tần Chiêu từng trải. Cũng bởi vì vậy mà có rất nhiều điều muốn thỉnh giáo Tần Chiêu.Mỗi một lần, Tần Chiêu đều rất nhẫn nại giải thích tỉ mỉ cho hắn, mà Liễm ở bên cạnh thì chuyên chú lắng nghe.Đúng là không ngờ chuyện đời khó liệu, Liễm và Tần Chiêu, một động một tĩnh, tính tình thì kẻ trống đánh xuôi, người kèn thổi ngược, ngay đến nơi sinh sống của bọn họ cũng vậy, Thượng Kinh và Mạc Bắc, cách xa ngàn dặm.Nhưng mà, hai người này vô tình hay cố ý, dưới cơ duyên xảo hợp mà gặp nhau, vô cùng tương thích, hợp thành một đoạn tâm đầu ý hợp.Ta tìm không được Liễm, vì thế liền một lần nữa nhìn vào bóng lưng Tần Chiêu, ta biết, Liễm nhất định là ở vị trí gần hắn, mang theo nét mặt nóng lòng muốn tỷ thí.Thật ra thì ta cũng không phải không có một chút lo lắng, nhưng mà ta nguyện ý tin tưởng Liễm. Đệ đệ của ta là nam nhi ưu tú xuất sắc như vậy, tự mình bảo vệ mảnh đất rộng lớn mà xinh đẹp của Mạc Bắc, hào quang nở rộ. Trải qua chiến tranh, trải qua rèn luyện máu lửa, cuối cùng sẽ trở thành một nam nhi chân chính vĩ đại.Ta tin tưởng hắn nhất định làm được.Trở lại Nghiệp Thành, ta vẫn ở lại nha môn của Nghiệp Thành. Bởi vì đại đa số binh sĩ đều đi theo Nam Thừa Diệu ra trận. Những nhân thủ còn ở lại gác thành không còn nhiều. Vì vậy ta liền giảm đi một tầng bảo vệ ở nha môn. Cả ngày chờ đợi quân báo từ tiền tuyến truyền về.“Bẩm Vương Phi, tiền tuyến báo về. Quân ta cùng Bắc Hồ chiến đấu kịch liệt ở sa mạc Hàn Hải *sa mạc Gobi hiện nay*. Giết định vô số. Bắc Hồ lần thứ hai ra lệnh rút quân đi ba mươi dặm…”…“Bẩm Vương Phi, tiền tuyến báo về. Quân Bắc Hồ lợi dụng đêm khuya tập kích doanh trại của quân ta, ý định muốn thiêu đốt lương thực, may mắn là được một binh sĩ dưới trướng Long Phi tướng quân kịp thời phát hiện, không thể thực hiện được…”….“Bẩm Vương Phi, tiền tuyến báo về, quân ta lại cùng Bắc Hồ chiến đấu kịch liệt, giết được tám trăm quân địch, thu được vô số binh khí và ngựa…”….Quân tình khẩn cấp cách tám trăm dặm cứ ngày qua ngày từ giữa chiến trường