Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Do Kí Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Do Kí Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325385

Bình chọn: 8.5.00/10/538 lượt.

a ta dừng trên bộ đồ tang của nàng, nàng hơi cụp mắt giải thích: “Hoàng thượng băng hà, theo như lệ thường, điện hạ phải ở lại trong cung, túc trực bên linh cữu suốt mười lăm ngày.”

Dù rằng lời nói của nàng rất bình thản, nhưng ta lại thấy trong đôi mắt đang cúi thấp đó lộ rõ vẻ oán hận.

“Vương phi nên uống thuốc trước, nếu không một lát thuốc liền nguội.”

Nàng cầm chén thuốc đưa đến cho ta, ta đưa tay đón lấy, vốn không có việc gì nhưng khi dòng chất lỏng đen kịt đó vừa chạm vào đầu lưỡi, ta ảm đạm cười, buông chén thuốc xuống, ta nhìn Tầm Vân khẽ nói: “Quy Tâm Tán, ta muốn biết từ lúc nào thì cô nương bắt đầu hận ta như vậy?”

Vẻ khiếp sợ trong ánh mắt nàng chợt lóe lên rồi biến mất, lập tức mỉm cười, song vẫn bình tĩnh nói: “Quả nhiên Vương phi đã biết, một khi đã như vậy, cần gì phải hỏi ta. Nếu không có ‘Quy Tâm Tán’, ‘Thiên nhật túy lan’ cũng không có khả năng đả thương người, thật ra Tầm Vân từng nghĩ sẽ có lúc dùng đến thứ này trên người Tang cô nương, chỉ là một cách phòng hờ vạn nhất, ta vẫn luôn hy vọng vĩnh viễn không có một ngày phải dùng đến ‘Quy Tâm tán’ để kích hoạt độc tính, nhưng hiện giờ, Vương phi người lại tổn thương điện hạ như vậy, đau dài không bằng đau ngắn, chuyện ‘Ngọc Câu công chúa’ năm đó, điện hạ cũng có thể vượt qua, vậy hiện tại cũng có thể. Cho dù cả đời này không thể tiếp tục yêu một ai khác, còn hơn để điện hạ phải chịu dày vò như bây giờ, ta thật sự rất muốn hỏi một câu, đến cùng thì tim Vương phi làm bằng gì? Cho đến bây giờ, Vương phi hoàn toàn không nhìn thấy những điều điện hạ làm cho người hay sao? Một người cao ngạo như vậy, nhưng hiện tại lại…”

Ta lẳng lặng cắt ngang lời nàng: “Đến bây giờ ta vẫn không nhận ra, khi nào thì mình lại trúng độc?”

Tầm Vân ngẩn ra, sau đó mới mở miệng nói tiếp: “Có lẽ trước giờ ta chưa từng nói với Vương phi, đôi mắt của Vương phi rất giống với một người, là Ngọc Câu công chúa ngày trước, chuyện tình nàng và điện hạ ắt hẳn người cũng biết, cho nên ta nghĩ không cần phải giải thích nhiều, lần đó điện hạ bị thương nhưng lại không muốn mời Thuần tiên sinh, ngược lại còn bắt ta đến Mặc Các tìm Vương phi, tuy nói rằng do thời gian cấp bách, nhưng đến cùng vẫn là chứng tỏ điện hạ không hề ghét bỏ Vương phi, cho đến ngày hôm sau, ta tận tai nghe thấy tiếng đàn ‘Kinh Hồng’ trên Thanh Hòa Điện, có lẽ chính từ lúc đó, ta mới nghĩ sẽ dùng đến ‘Thiên nhật túy lan’ với Vương phi, chính là nhờ vào một bát ‘Tứ Hỉ canh’ sau khi hai người viên phòng. Bởi vì ta biết, nếu có một ngày giữa Vương phi và điện hạ có xảy ra vấn đề gì, Vương phi nhất định sẽ khiến điện hạ bị thương rất nặng, cũng giống như hiện giờ —dù thế nào thì người vẫn là nữ nhân của Mộ Dung gia.”

Sắc mặt của nàng bỗng nhiên buồn bã: “Có lẽ, ta đã dùng ‘Quy Tâm Tán’ quá muộn, chỉ vì ta nhìn thấy thái độ của Vương phi, ta nghĩ sẽ có một ngày các người hòa thuận với nhau, ta luôn nghĩ đến kết thúc viên mãn đó, nhưng không ngờ, tim của Vương phi lại làm bằng sắt.”

Ta lắc đầu: “Không phải ta hỏi chuyện trước đây, khi ở Mạc Bắc, ‘Thiên nhật túy lan’ trong người ta đã được giải, thế nhưng lúc này cô nương lại bưng một bát ‘Quy Tâm tán’ đến cho ta, hiển nhiên phải là xuống tay một lần nữa sau khi ta trở về, nhưng từ sau khi quay về Thượng Kinh, thức ăn hằng ngày của ta đều có người kiểm tra, không chỉ có Sơ Ảnh mà ngay cả ta cũng tự mình lưu tâm, nhưng vẫn không hề phát hiện cô nương lại hạ thủ lúc nào.”

“Cái gì? Vương phi nói ‘Thiên nhật túy lan’ đã được giải? Chẳng thể trách vừa rồi Vương phi lại dùng từ ‘lại’…”Sắc mặt Tầm Vân khẽ dao động, sau đó nàng buồn bã cười: “Điện hạ chỉ nói Vương phi trúng độc, muốn chúng ta nhanh chóng tìm ra nội gián, dù là với chúng ta thì điện hạ cũng chưa từng một lần nói qua độc trong người Vương phi đã được giải…Điện hạ đối với Vương phi như vậy, còn Vương phi đã làm được gì đây? Ngoại trừ tổn thương, ngoại trừ oán trách, người đã cho điện hạ được cái gì?”

Ta khẽ hạ tầm mắt, không nói gì, trong lúc đó, ánh mắt Tầm Vân lại trở nên sâu hút, hiện ra mấy phần thù hằn, mấy phần đoạn tuyệt, nàng nhìn vào ta, gằn từng tiếng một: “Nếu Vương phi có gan gây chuyện ở trên Thanh Hòa Điện, có phải đã có ý định không muốn tiếp tục sống, nếu đã như vậy, sao không nhanh gọn chết đi, ta mặc kệ Vương phi có phải là Ngọc Câu công chúa thật hay không, hay là đang giả thần giả quỷ, hiện tại điện hạ không có ở đây, chủy thủ, bạch lăng *tấm vải trắng*, ‘Thiên nhật túy lan’, hay là thứ nào khác? Vương phi tự mình chọn đi…”

“Tầm Vân!”

Ta chưa mở miệng, Tần An đứng bên ngoài đã nghiêm khắc quát lên, ánh mắt nặng nề.

Sắc mặt Tầm Vân khẽ biến, hơi cúi đầu, nhưng sau đó lại ngang bướng ngước lên.

“Chả trách ngươi không cho gọi bọn nha đầu, nếu không phải ta vừa gặp Họa Ý, hỏi nàng vài câu liền phát hiện có điều kỳ lạ nên mới đi qua xem thế nào, không biết ngươi còn làm ra chuyện tài đình gì nữa!” Lời nói của Tần An chậm rãi: “Từ trước đến giờ ngươi không phải là đứa trẻ không biết suy nghĩ, tại sao hôm nay lại hồ đồ như vậy, còn không mau quỳ xuống tạ tội với Thái tử phi!”

“Th