hông nói gì, mẫu thân thấy ta quá im lặng, sau một lúc bỗng nhiên hỏi: “Thanh nhi, con cảm thấy dung mạo Diễm nhi như thế nào?”Ta thản nhiên nói: “Muội muội đoan trang sẵn có, người đời đều biết.”“Đó là bởi vì họ không biết có Trữ Vũ Khuynh.” Mẫu thân lắc đầu than nhẹ: “Trữ Vũ Khuynh là công chúa tiền triều, địa vị cao quý, người bình thường không cách nào nhìn thấy dung nhan của nàng, mà từ sau khi thiên hạ thay chủ, đối với việc có liên quan đến tiền triều có phần cấm kỵ, cho nên người trong thiên hạ không biết cũng không có gì là lạ.”Ta hơi ngẩn ra, nghe lời mẫu thân tiếp tục truyền đến: “Nhưng ta từng có một lần nhìn thấy nàng. Vào ngày đại thọ của Thái hậu tiền triều, ta cùng phụ thân con vào cung dự yến tiệc, vị công chúa này ca vũ mềm mại, uyển chuyển, thiên hạ vô song. Lúc bấy giờ có người từng phú thơ “Kinh hồng nhất khúc tuyệt, chiếu ảnh vũ động thiên hạ, nghiễm tụ khinh thư, duy lưu thanh ảnh lạc nhân gian”(1). Con có thể tưởng tượng nàng có bao nhiêu mỹ lệ. Không phải là ta tự ti, nhưng muội muội của con mà đứng trước mặt nàng, chẳng qua chỉ là người bình thường mà thôi. Mà Diễm nhi, được người đời ca tụng không phải vì tài hoa, nếu so sánh với nàng, thật không đáng nhắc đến.”“Mẫu thân nói với con những việc này chính là muốn con hiểu rõ, không nên hy vọng xa vời tình yêu của Tam điện hạ.” Qua thật lâu, ta nghe thấy giọng nói của mình vang lên, nhẹ, mà hơi mỉm cười.Ánh mắt mẫu thân mang theo thương tiếc, dịu dàng mở lời: “Con có thể nhìn thấu mọi chuyện hiển nhiên là rất tốt, nhưng ta nghĩ muốn nói cho con biết, tuy rằng bên người Tam điện hạ chưa bao giờ thiếu nhuyễn ngọc ôn hương, nhưng người sẽ không yêu bất kỳ một ai trong bọn họ. Người đã có thể trơ mắt đứng nhìn nữ tử duy nhất mà người yêu thương nhảy vực bỏ mình, như thế nào lại có tình cảm thật lòng một lần nữa, cho dù hiện giờ có biết bao nhiêu oanh oanh yến yến vờn quanh bên cạnh. Có lẽ con cũng không phải ngoại lệ, nhưng ít ra, con là Vương phi người cưới hỏi đàng hoàng, là hòn ngọc trên tay Mộ Dung gia, trừ ra Tam điện hạ, con không cần lo lắng bất kỳ kẻ nào, cũng không có bất cứ người nào có thể uỷ khuất con.”Mẫu thân nhìn ta, mang theo ngữ khí của người Mộ Dung gia bình tĩnh cùng kiêu ngạo, gằn từng tiếng: “Thanh nhi, con nhớ kỹ, bất cứ lúc nào, mặc kệ con muốn làm gì, Mộ Dung phủ Thừa Tướng, vĩnh viễn cũng sẽ là người che chở lớn nhất của con.”——————————————————————————————————————————————————————
(1) vì ko tìm dc bài dịch thơ, nên tạm edit thế nài: Một khúc Kinh Hồng vô song, điệu vũ Chiếu Ảnh động thiên hạ, váy dài nhẹ nhàng ưu nhã, thanh ảnh lưu lại ở nhân gian
“Tiểu thư, người còn chưa nghỉ?” Sơ Ảnh tự mình mang đến một chiếc áo choàng trắng tinh khoát lên vai ta, nhẹ giọng hỏi.Ta khẽ mỉm cười lắc lắc đầu, không biết có phải là vì lời của mẫu thân mang đến cho ta rất nhiều cảm xúc, từ sau lễ quy trữ trở về, suy nghĩ của ta luôn không kiềm được mà nhớ đến câu chuyện bí ẩn đó.Ngước mắt nhìn thoáng qua chân trời, lãnh nguyệt như câu. Nếu như đã không buồn ngủ, ta cũng không muốn cứ như vậy ở trong phòng, vì thế đứng dậy, cười khẽ với Sơ Ảnh: “Ta đi ra ngoài một lát, rất nhanh liền trở về.”Sơ Ảnh vốn là muốn đi cùng ta nhưng bị ta ngăn lại. Ban đêm gió lạnh, thân thể của nàng khi rớt xuống vực cũng bị hao tổn rất nhiều, kinh mạch không chịu được lạnh. Hơn nữa, ta cũng cần yên lặng một chút, đem những suy nghĩ mù mịt làm rõ.Bước chân vô định, bất tri bất giác, khi ngước lên, trước mắt xuất hiện “Phong Lâm Vãn”.Thời điểm ta mới vào Vương phủ, Tần An đã từng nói qua, nơi này, dường như là cấm khu trong Tam Vương phủ.Vành môi ta thản nhiên vẽ nên ý cười, cho dù thế nào, ít nhất tối nay, nơi này có thể cho ta sự yên lặng.Liễm từng nói qua, ta nhìn thì trông như hiền lương đoan trang, nhưng cuộc sống trời cao biển rộng thế nào cũng đã trải qua, nên tư tưởng tự do thoải mái, chịu không được gò bó. Ta có thể đem hết thảy mọi lễ nghi phiền phức hoàn thành trọn vẹn, nhưng lại không để những quy củ đó chân chính ràng buộc bản thân.Nếu như là lúc khác, cho dù có chuyện gì, ta cũng sẽ không bước vào một mảnh Phong Lâm này, bởi vì điều này có lẽ sẽ mang đến rất nhiều phiền toái không cần thiết.Chỉ là tối nay, sắc trời đã tối, Nam Thừa Diệu vẫn còn ở trong cung, hơn nữa cũng sẽ không có ai tuỳ tiện đi vào, tất cả chuyện này, không thể nghi ngờ đều tạo cho ta một nơi tuyệt diệu để lắng đọng tâm tình.Ta bước chậm vào bên trong “Phong Lâm Vãn”, gió đêm từ từ thổi tới. Nơi này bất đồng với những tinh xảo xa hoa trong Vương phủ, yên tĩnh mà cổ xưa, ta thật tình ưa thích.Nhưng mà, môi của ta chậm rãi gợi lên nét cười bất đắc dĩ, đúng thật người tính không bằng trời tính, tưởng có thể tìm được một nơi thanh tịnh, kết quả, sao lại vô duyên vô cớ để cho ta gặp phải chuyện rắc rối.Tiếng bước chân và giọng nói cách đó không xa đang tiến dần, mơ hồ có thể nhìn thấy bóng người làm ta không còn cách nào rời đi lặng lẽ. Cũng may là phong lâm rậm rạp, hơn nữa sắc ngày dần tàn, nếu tìm ra chỗ ẩn thân tương đối, sẽ không dễ bị người phát giác, như vậy, ta cứ