đến bất kỳ
thương tổn nào. Nhưng bảo vệ được bụng lại không bảo vệ được đầu. Cái
trán của cô đập mạnh lên tay lái, một trận đau đớn đánh lập tức khiến cô lâm vào tình trạng gần hôn mê.
Kính Hoài cơ hồ cảm thấy được chính trái tim mình nhảy lên, anh đánh
tay lái về sát chiếc xe của Vũ Đồng, nhanh chóng xuống xe chạy vội tới
chỗ cô. Hai chân anh ấy như nhũn ra, phát run lên. Một mạt nguy hiểm vừa rồi như đánh bạt hồn phách anh đi. Trời ơi! nếu cô ấy có bất trắc gì
thì anh tuyệt sẽ không bao giờ tha thứ cho mình!
Kính Hoài mở cửa xe, chỉ thấy đầu của cô đang gục trên tay lái, hai
tay ôm chặt bụng. Anh thật cẩn thận nâng đầu của cô lên, trán cô trầy da thành một mảng, miệng vết thương đẫm máu.
Anh nhẹ nhàng ôm cô đem ra khỏi xe đặt trên thảm cỏ mềm mại, kiểm tra mạch cùng hô hấp của cô. Hô hấp của cô mong manh nhưng còn mạch lại
đang nhảy lên, khuôn mặt tái nhợt không còn giọt máu nào.
“Cảm tạ ông trời cô ấy còn sống, cô ấy không sao!”- Lần đầu tiên một
con người luôn không tin vào ông trời như Kính Hoài lại tràn ngập cảm
kích. Anh đứng lên, lảo đảo chạy về xe, cầm lấy điện thoại di động của
mình gọi xe cấp cứu của bệnh viện, sau đó lại quay về bên cô, anh quỳ
trên mặt đất bảo vệ cô không ngừng khẩn cầu : “chỉ cần cô bình yên vô
sự, cho dù anh sống ít vài năm cũng không sao!”
Đây là lần thứ hai Kính Hoài đứng ở ngoài cửa phòng cấp cứu chờ mà cả hai lần đích đầu sỏ gây nên họa đều là anh, anh không nhừng nắm lấy tóc mình mà xỉ vả. Vì cái gì mà anh phải cố chấp như vậy, không nghe lời
Ánh Thần cứ khư khư cố chấp để rồi kết quả lại làm cho Vũ Đồng chịu khổ!
“Diệp tiên sinh?”
Tiếng gọi của bác sĩ khiến anh thất kinh nhảy dựng lên.
“Thế nào? Cô ấy thế nào?”- Anh đầy lo lắng hỏi.
“À, cô ấy chấn thương sọ não nhẹ nhưng đại khái cơ thể hoàn toàn bình thường.”
“Cảm tạ ông trời!”- Lập tức chợt nhớ ra điều gì, anh cầm lấy tay bác sĩ kích động hỏi: “Dứa nhỏ trong bụngcô ấy thì sao?”
Bác sĩ lộ ra vẻ mặt tươi cười: “Cục cưng trong bụng cô ấy cũng không
có gì bất thường tuy nhiên tôi hy vọng cô ấy ở lại bệnh viện vài ngày để được tiếp tục theo dõi cho chắc chắn và đảm bảo an toàn.
Kính Hoài thở ra một hơi nhẹ nhõm “Không thành vấn đề, tôi lập tức đi làm thủ tục nhập viện.
Sau khi thủ tục nhập viện xong xuôi, Kính Hoài điện về nông trường
giải thích sơ qua cho Ánh Thần một chút về việc vừa phát sinh rồi dặn cô chăm sóc tốt Niệm Dư. Mọi việc ổn định anh sẽ cùng Vũ Đồng trở về.
Suốt hai ngày qua, Kính Hoài luôn canh giữ ở bên giường cô không
chông chừng cô. Suốt bốn mươi tám tiếng Anh không ngủ cũng không tắm
rửa, cạo râu. Áo sơmi sộc sệch , nhàu nhĩ hoàn toàn khác bộ dáng anh lúc bình thường.
Vũ Đồng mở mắt ngạc nhiện nhìn bộ dạng tiều tụy, lôi thôi tuyệt đối không giống vẻ đạo mạo bình thường của anh.
“Anh nên cạo râu đi.”- Nhìn mảng râu lỉa chỉa trên cằm anh, cô không
nghĩ ngợi gì thốt ra mà hoàn toàn quên mất là làm thế nào mà cô lại vào
nơi này.
Kính Hoài cố gắng đè nén sự vui mừng như điên xuống đáy lòng. Hai
ngày nay cô vẫn hôn mê, chỉ có thể dựa vào mấy chai truyền dịch dể duy
trì sinh mệnh mà nay rốt cục cô cũng đã hoàn hoàn tỉnh táo, lại còn
giương một đôi mắt to luôn luôn làm anh mê muội theo dõi anh nữa. Không
hề có sự báo trước, anh đem cô gắt gao ôm vào trong long ngực, như muốn
đem cô hòa nhập với chính cơ thể mình.
“Em cảm thấy thế nào có chỗ nào , có chỗ nào không thoải mái không?”- Anh cẩn thận hơn nữa lại cực kỳ dịu dàng gạt mấy lọn tóc trên trán Vũ
Đồng ra.
“Em thấy toàn thân hư nhuyễn vô lực, nơi này là bệnh viện sao?”- Cô
mờ mịt nhìn thấy Kính Hoài, nhất thời còn chưa nghĩ ra được mọi việc.
“Em đừng cử động.”- Kính Hoài đè lại thân hình định cử động của cô. “Để anh gọi bác sĩ lại đây xem đã.”
Giây lát sau, bác sĩ cùng y tá đi vào phòng bệnh, vẻ mặt hòa ái bộ dáng dễ gần khiến người khác cảm thấy an tâm.
“Xem ra sắc mặt nhìn cũng không tồi.”-Bác sĩ mỉm cười nói. Lập tức vị bác sĩ đó làm một số kiểm tra cho Vũ Đồng còn cẩn thận khám thai cho cô nữa.
“Tốt lắm, tình trạng vô cùng ổn định, cục cưng trong bụng cũng rất
khỏe tuy nhiên cơ thể người mẹ bị chấn thương, thể lực hơi suy yếu nên
từ nay về sau nên chịu khó tịnh dưỡng, giữ gìn bản thân mình.”
Bác sĩ tuyên bố làm cho cảm xúc lo lắng dồn nén hai ngày nay được tháo gỡ, Kính Hoài cũng trầm tĩnh lại.
“Cám ơn bác sĩ!”- Anh gật đầu nói với bác sĩ, ý bảo tặng bọn họ rời đi khỏi phòng bệnh.
Một lúc lâu sau… Anh thấy Vũ Đồng phẫn hận theo dõi anh.
“Tốt quá! Lúc này em đã nhớ lại tất cả, có muốn đánh anh một hồi trận cho bõ không.”- Kính Hoài tự giễu, nghĩ chuẩn bị tiếp đón những lời
công kích của cô.
“Anh…anh là tên lừa đảo siêu cấp, tôi…tôi không bao giờ muốn nhìn mặt anh nữa!”- Hai gò má cô hồng lên, ánh mắt vì tức giận mà sáng lên, cô
đang trong cơn thịnh nộ nhưng lại cũng đẹp mê hồn.
“Anh biết hiện tại em đang vô cùng phẫn nộ nhưng cơ thể của em chưa
khôi phục, không cần kích động quá mức. Từ nay về sau anh sẽ giải thích
rõ ràng cho em, đến lúc đó em muốn làm phát hỏa như thế nào thì phát.”-
Kính Hoà
