ời con lớn của ông.
Nguyễn Đại năm nay hai
mươi tám tuổi, là người thừa hưởng nhiều nhất ngoại hình cũng như tính
cách của ông Phương. Đứa con lớn này của ông có một niềm đam mê kinh
doanh vô cùng lớn, nên sau những bài răn dạy của ông về đạo đức kinh
doanh thì hai cha con thường cãi nhau rất lớn. Nó lại giống ông, cứng
đầu và đã muốn thì sẽ làm cho bằng được nên càng ở gần lại càng xung
khắc. Hơn nữa, trong chuyện tình cảm, Đại lại nghĩ rất thoáng. Mặc cho
ông nói rằng như thế là mất dạy, là vô đạo đức, nó vẫn sống theo ý mình, thậm chí còn chuyển ra ở riêng một chỗ cho thoải mái, đỡ làm ông chướng mắt.
Đứa con trai thứ hai là Nguyễn Lâm. Nếu anh trai của nó
chọn nghề kinh doanh, dù đôi khi bị ông coi là nghề lừa lọc nhưng vẫn
còn đỡ hơn cái nghề mà ông cho là chỉ toàn tai tiếng – ca sĩ. Hồi còn
trẻ, bà Nguyệt cũng là cây văn nghệ của cơ quan, có lẽ Lâm được thừa
hưởng tài năng từ bà. Nhưng nếu chọn ca hát làm một nghề thì ông cực lực phản đối. Mỗi ngày xem thời sự hay đọc những bài báo chướng tai gai mắt về giới nghệ sĩ là ông lại liên tưởng tới con trai mình. Cứ nghĩ tới có ngày người khác đọc bài báo về nó rồi cũng có cảm giác chướng tai gai
mắt như ông là ông lại khó chịu. Con trai ông không phải để người ta
nhìn vào rồi bàn tán, chỉ trỏ, thế thì có khác nào họ đang dè bỉu, chê
bai thẳng vào mặt ông không?!
Đó là lý do Lâm cũng dọn ra khỏi nhà.
Đứa con trai út của ông bà là Trường Minh, hiện đang là sinh viên năm cuối trường Kiến trúc.
Đứa trẻ mà ông mang về năm xưa hiện tại là chị cả trong nhà, luôn ngoan
ngoãn khiến ông rất hài lòng. Tâm đã lấy chồng và có một đứa con trai.
Hai vợ chồng cô đều đang tu nghiệp ở nước ngoài, để con lại nhờ ông bà
chăm giúp. Thằng cháu ngoại được cả nhà gọi là Tin, cũng sắp được hai
tuổi, đang bập bẹ học nói.
Nếu chỉ có hai vợ chồng ông với đứa
con trai út thì ông bà đã không thuê người giúp việc. Nhưng chăm sóc
thằng cu Tin quá vất vả, một mình bà Nguyệt không xong. Bận bịu với nó
mà bà không có thời gian chăm lo nhà cửa và cơm nước cho bố con ông nữa. Thuê người giúp việc cũng là để bà có người nói chuyện hàng ngày cho đỡ buồn.
Hai ông bà Phương vừa ăn sáng vừa bàn xem hôm nay mấy đứa con trai về sẽ làm món gì cho chúng ăn. Bàn một thôi một hồi, cuối cùng lại dẫn tới tận chuyện bây giờ đã là mùa thu rồi, đang là mùa cưới,
cũng nên giục thằng lớn lấy vợ đi là vừa. Có vợ con rồi chắc nó mới tu
chí làm ăn, không suốt ngày lang thang, nhậu nhẹt, gái mú nữa.
- Tôi nhắm kỹ đứa thứ hai nhà anh Học rồi, hôm nào mời nhà nó sang đây ăn một bữa cơm, gọi cả thằng Đại về xem ý kiến nó thế nào – Bà Nguyệt vừa
ăn vừa nói với chồng.
- Cần ý kiến của nó làm gì! Chắc chắn là
con gái nhà người ta hơn hẳn với đám bạn bè ăn chơi của nó rồi – Ông
Phương đặt đũa xuống rồi nói tiếp – Cái lũ con gái ấy chỉ giỏi suốt ngày bôi son trát phấn, quần quần áo áo. Bà cứ gọi nó về đây, bắt nó lấy vợ, xem nó có dám cãi lời không?
- Ừ, mà con bé Huyền nhà anh Học
khôn ngoan và giỏi chắn vén lắm, phải tay nó mới trị được thằng Đại nhà
mình – Bà Nguyệt gật đầu đồng tình với chồng, nhưng rồi như sực nhớ ra
gì đó, bà hỏi tiếp – Nhưng mà lần trước tới nhà hàng của nó, tôi nghe
nhân viên kháo nhau là nó đang theo đuổi cái cô đầu bếp làm ở đó cơ mà,
chắc lại thôi rồi à?
- Con bé Nhật Lệ tôi gặp rồi, cao ráo, xinh đẹp lại có nết, thằng con nhà mình nằm mơ mới lấy được nó – Ông Phương
chép chép miệng.
- Sao nghe nói nó bỏ nhà hàng của thằng Đại để sang nhà hàng khác trả lắm tiền hơn mà? – Bà Nguyệt ngẩn ra hỏi lại.
- Bà nghe ai nói? Nó đi chữa bệnh rồi. Nhà nó ở quê, nhưng mà nó mua một
căn hộ ở ngay bên cạnh căn hộ của thằng Đại. Dạo đó thằng Đại đi công
tác nước ngoài, tôi phải tới trông nhà cho nó mấy bữa còn gì. Khi đi con bé còn sang chào cả tôi, rồi còn gửi con chó ở chỗ thằng Đại, sẽ quay
lại lấy sau mà.
- À, ra thế. Thế mà tôi cứ tưởng… – Bà Nguyệt
nói thêm – Mà thôi, cứ lấy con gái thành phố cho gần nhà. Lấy gái quê,
Tết nhất chạy đi chạy lại hết nhà mình tới nhà vợ, vừa khổ vừa mệt.
- Bà chỉ được cái nghĩ ngắn. Con gái quê thì càng ngoan chứ sao. Tôi là
tôi chỉ thích nó lấy con gái quê. Con gái thành phố, nhiều đứa về làm
dâu đã cãi bố mẹ chồng như chém chả.
Ông Phương nói xong thủng thẳng đứng dậy, đi ra bàn uống nước, nói với Linh:
- Cháu lên gọi thằng Minh dậy đi. Con trai gì mà sáng cứ nằm ườn ra,
không chịu dậy tập thể dục gì cả. Chắc nửa cái ba lô của bộ đội ngày xưa nó cũng chẳng đeo nổi. Gọi nó dậy bằng được cho bác.
- Thời mình đói khổ quen rồi mà ông.
- Thời nào chả có người khổ – Ông Phương nghe thấy vợ bênh con thì quát
lại – Cứ sướng quen rồi hư cả người, đến lúc đói rách thì khổ nó chứ khổ ai. Bà toàn bênh con những cái không đâu. Còn thằng Lâm nữa, nó về thì
bảo nó học lấy cái nghề khác tử tế hơn đi, tôi không cấm nó đam mê hát
hò, nhưng chọn đó làm nghề mưu sinh là không được. Nó đi hát mãi được à, bốn năm chục tuổi đầu thì ai người ta mướn nó hát mấy cái bài vớ vẩn,
anh anh em em não ruột nữa.
Biết tính chồng nên bà Nguyệt