ì tộc nhân của Vân Thư phát hiện ra đầu tiên, lập tức truyền tín hiệu đi, cho nên khi Tuyết Kiều và Minh Nhân vừa đến Dao Quang tiểu trúc thì Như Mặc đã vọt ra.
” Tuyết Kiều?” ngạc nhiên đến mức không tin được vào mắt mình, tìm kiếm lâu như vậy, thậm chí đã có lúc tuyệt vọng, không ngờ nàng đã trở lại, còn mang theo khuôn mặt tươi cười.
” Ca ca, Tuyết Kiều đã trở lại!” Vốn quyết định không khóc nhưng nhìn thấy ánh mắt kinh hỉ của mọi người thì Tuyết Kiều lại nhịn không được mà rơi lệ, liền buông tay Minh Nhân, chạy nhanh về phía bọn họ.
Như Mặc cùng Bắc Dao Quang cùng tiến lên ôm nàng “ Tuyết Kiều, rốt cuộc ngươi đã đi đâu? Ngươi có biết mọi người đều tìm ngươi không?”
Bắc Dao Quang cũng nhịn không được mà rơi nước mắt, ôm lấy Tuyết Kiều khóc lớn “ Tuyết Kiều ngốc, đã nói với ngươi nhiều lần rồi, nếu bị Địch Tu Tư khi dễ thì phải trở về tìm ta, Dao Quang tỷ tỷ sẽ giúp ngươi trút giận, thế nhưng ngươi lại trốn mất hai năm, thời gian quan ta đều ăn không ngon, ngủ không yên, nghĩ tới nha đầu đơn thuần ngươi ở ngoài bị người ta khi dễ thì lại đau lòng. Thật xấu a, sao có thể như vậy? sao không quay về tìm chúng ta?”
Tuyết Kiều gắt gao ôm Bắc Dao Quang, nghe nàng khóc còn lớn tiếng hơn mình thì trong lòng càng thêm chua sót “ Dao Quang tỷ tỷ, đều do Tuyết Kiều không tốt, Tuyết Kiều không nên lang thang bên ngoài, Tuyết Kiều đã trở về, sau này đều ở cùng tỷ tỷ và ca ca, có được không?”
“Được, đương nhiên được, mau để ta nhìn xem hai năm nay có chịu khổ gì không, mau nói đi, ngươi đã làm gì mà chúng ta tìm kiếm khắp nơi cũng không thấy ngươi?” Bắc Dao Quang vội đẩy Tuyết Kiều ra, xem xét cao thấp, hoàn hảo, chỉ tiều tụy một chút chứ không có thay đổi gì nhiều.
“Hai năm? Sao lại hai năm? Ta và Minh Nhân ở trong sơn cốc kia chỉ có hai mươi mấy ngày, sau đó thì đi tìm ca ca và tỷ tỷ, sao lại tới hai năm?” lúc này Tuyết Kiều mới chú ý những lời Bắc Dao Quang nói, rất lấy làm ngạc nhiên.
” Sơn cốc? sơn cốc nào? đây là Minh Nhân sao?” Như Mặc cau mày, rốt cuộc là sai lệch ở chỗ nào? vừa suy nghĩ, ánh mắt cũng dừng lại trên người tiểu hài tử đáng yêu đang lo lắng, bất an bên cạnh Tuyết Kiều.
Bắc Dao Quang cũng lập tức đưa mắt nhìn sang “ nha, đứa nhỏ này thật đáng yêu” rồi nhịn không được quay sang hỏi Như Mặc “ cái tên Địch Tu Tư ngu ngốc kia lại ăn dấm chua với một đứa nhỏ đáng yêu như vậy sao? Đúng là không có đầu óc mà, đứa nhỏ này nhiều lắm cũng chỉ năm, sáu tuổi thôi, còn chưa trưởng thành, hắn có khả năng gì chưa? Thế mà lại ghen với một đứa nhỏ”
Những lời này của nàng làm mọi người toát mồ hôi trán cũng cố gắng nín cười, mà Minh Nhân thì xấu hổ không thôi. Hắn mà chưa trưởng thành, không có khả năng gì sao? Hắn chính là một giống đực trưởng thành và hoàn toàn khỏe mạnh nha, chẳng qua bộ dáng của hắn như một tiểu hài tử mà thôi, sớm biết vậy thì hắn đã biến hình thành một nam nhân tiêu sái anh tuấn để xuất hiện trước mặt bọn họ rồi.
Vì nghĩ đến người hắn phải đối mặt là một Nhân Ngư hóa thân thành Xà quân nên hắn mới lấy bộ dáng một đứa nhỏ để Xà quân đại nhân không vì mất hứng mà lấy đi cái mạng nhỏ của hắn.
Đáng thương cho Như Mặc không biết rằng mình trong mắt của Minh Nhân là một Nhân Ngư lợi hại, là ca ca của Tuyết Kiều.
” Dao Quang, không phải đã nói với ngươi phán đoán tuổi của một yêu tinh không phải nhìn bề ngoài là đủ sao?” Như Mặc cũng có chút ngượng ngùng, yêu tinh đều không lấy bề ngoài làm chuẩn mà nàng đã gả cho hắn nhiều năm như vậy cũng không ý thức được chuyện này.
“Nhưng mà chẳng phải yêu tinh cũng phải trải qua thời kỳ thơ ấu sao? Ngươi thấy Minh Nhân có phải là như vậy không? mau tới đây cho ta nhìn rõ xem, ta gọi là Bắc Dao Quang, đây là trượng phu Như Mặc của ta, ngươi có thể giống như Tuyết Kiều gọi ta là Dao Quang tỷ tỷ hoặc là a di cũng được, dù sao thì ngươi vẫn chỉ là một loài bò sát nhỏ” Bắc Dao Quang luôn nhiệt tình yêu thích những con vật nhỏ, tật xấu này bao nhiêu năm cũng không bỏ.
Minh Nhân quy củ hành đại lễ với Như Mặc và Bắc Dao Quang “ Minh Nhân gặp qua Xà quân đại nhân và phu nhân”
“Đã nói ngươi gọi là tỷ tỷ rồi mà, sao còn kêu phu nhân? Không ngoan” Bắc Dao Quang có chút mất hứng, ánh mắt nhìn hắn ẩn chứa ý muốn xông lên xoa bóp cái mặt nhỏ nhắn của hắn.
Minh Nhân như cảm nhận được cái nhìn nghiêm khắc của Như Mặc, nhưng Dao Quang lại rất thân thiết, lập tức nhu thuận nói “ Dao Quang tỷ tỷ”
” Ân, ngoan, mau tới đây!” rồi không kịp chờ Minh Nhân đi tới, Bắc Dao Quang đã bước lên ôm lấy hắn, một tay còn lại vẫn nắm lấy Tuyết Kiều “ mau nói đi, các ngươi đã đi tới đâu?”
“Là một sơn cốc có rất nhiều hoa đào, thực sự là không có đi nơi nào khác, chỉ ở lại chỗ đó thôi, ta không có nói dối” Tuyết Kiều vội vàng khai báo, sợ Bắc Dao Quang không tin nàng.
Thấy vậy Minh Nhân cũng góp lời “ là thật, sơn cốc kia rất đẹp, còn có một cái hồ nước rất lớn, sau khi Tuyết Kiều rời khỏi Huyễn Điệp tộc thì rất thương tâm, cho nên suốt thời gian qua chúng ta đều ở đây, là do ta không tốt, vốn Tuyết Kiều tỷ tỷ muốn sớ trở về gặp Xà quân đại nhân và Dao Quang tỷ tỷ nhưng vì ta