iều đó khiến anh ta rất ít khi biểu lộ nỗi lòng.
Thế nhưng anh ta lại nói, anh ta yêu cô.
An An dám la lối tranh cãi trước mặt anh ta, một phần do cô không thèm kiêng nể, phần còn lại bởi cô biết, anh ta có tình cảm với mình.
Nhưng đây là lần đầu tiên anh ta thẳng thắn khẳng định.
An An không tránh khỏi ngập ngừng do dự.
Đúng lúc bọn họ đang trầm ngâm yên lặng, sau lưng Lương Cảnh Phàm vọng tới giọng nói run run: "Anh..."
Nghe thấy tiếng người ngoài, An An lập tức đẩy anh ta ra, sau đó ngước mắt nhìn, hoá ra là Lương Viễn với vẻ mặt hoang mang cứng ngắc.
Chứng kiến cảnh này, Lương Viễn đau khổ lắp bắp: "An An, em... tôi..."
An An lạnh nhạt liếc nhìn hai anh em họ Lương, rồi bước trở về trường phim.
Lương đại thiếu, Lương nhị thiếu bị bỏ lại trầm mặc đối diện nhau, cuối cùng Lương Viễn không nhịn nổi, tức tối hỏi: "Anh, đây là lý do anh phản đối?"
Lương Cảnh Phàm gằn giọng: "Cô ấy không thích hợp với cậu." "Không hợp với em chả lẽ lại hợp với anh?"
Lương Viễn hừng hực sức trẻ: "Anh, anh có thể cưới cô ấy sao? Anh định ở bên cô ấy cả đời ư?"
Lương Cảnh Phàm bực bội: "Đây là chuyện của tôi, cậu lo cho thân mình đi, đừng cứ quấn lấy cô ấy."
Lương Viễn hừ lạnh: "Dựa vào đâu? Anh à, chúng ta tự dựa vào bản lĩnh đi!"
"Lương Viễn!" Lương Cảnh Phàm đanh giọng quát.
Lương Viễn tựa hồ không nghe thấy, nhanh chóng đuổi theo An An. Đã đến giờ nghỉ trưa, mọi người đang dùng bữa. Tiểu Như thấy An An trở về, bèn mang hộp cơm tới: "Chị đi đâu đấy? Mới nãy bác sỹ Tập tìm chị đấy! Không nhanh thì cơm nguội mất!"
An An không đáp, cầm hộp cơm ngồi xuống ghế Tiểu Như đặt sẵn. Lương Viễn theo gót cô, điệu bộ muốn nói lại thôi, An An ngẩng đầu trừng anh ta, mắt lạnh băng, Lương Viễn hít sâu một hơi liền bỏ đi.
Đoàn làm phim đang đẩy nhanh tiến độ, sắp tới giai đoạn hậu kỳ, đạo diễn và giám chế lo mọi người mệt mỏi, hơn nữa còn có cả anh em họ Lương ở đây, còn phải tiếp đãi, bèn cho mọi người nghỉ sớm.
Hòn đảo Thái Lan này khá nhỏ, phương tiện giao thông nhanh nhất của dân bản địa là xe máy. Đi bộ từ trường quay tới khách sạn mất khoảng một tiếng, cho nên đa phần người của đoàn làm phim đều tự lái xe máy hoặc xe đạp trở về.
Hôm nay An An không vui, Tiểu Như thu dọn xong đồ đạc, cô bèn bảo cô bé đi nhờ xe người khác về trước, còn mình thong thả tản bộ xuyên rừng.
Cả buổi chiều Lương Viễn đều dán chặt mắt vào cô, có điều xung quanh đông người, cô lại luôn lạnh lùng, nên hắn không có cơ hội bắt chuyện. Thấy cô đi bộ về, hắn cũng bỏ xe, đuổi theo.
Hắn nhanh chóng cất bước, An An không thèm liếc, bỏ lại một câu: "Tránh xa tôi ra."
Lương Viễn lúng túng, đành im lặng theo đuôi, lát sau tự dưng nói: "An An... Anh thấy em và anh trai anh không hợp."
An An bước liên tục, lát sau trả lời: "Lương Viễn, dù anh nhìn thấy gì, chuyện này cũng chẳng liên quan tới anh, anh đi đường anh, tôi đi đường tôi."
Lương Viễn trầm mặc giây lát, bất thần phập phồng lo sợ, hít sâu một hơi, nói: "Nhưng tôi thích em."
"Tôi không thích anh." Lương Viễn dừng chân, nghe An An tiếp lời: "Giờ anh có thể biến được rồi chứ."
An An không ngoảnh lại, cũng chẳng nói gì thêm, hờ hững bước tiếp. Lương Viễn phiền lòng, lặng ngắm gương mặt lãnh đạm, sa sầm của cô dưới ánh chiều tà, đấu tranh mãi mới thốt: "An An à, anh tôi... Anh tôi định kết hôn với Đào Duyệt Hàm..."
Trích dẫn: An An không ngoảnh lại, cũng chẳng nói gì thêm, hờ hững bước tiếp. Lương Viễn phiền lòng, lặng ngắm gương mặt lãnh đạm, sa sầm của cô dưới ánh chiều tà, đấu tranh mãi mới thốt: "An An à, anh tôi... Anh tôi định kết hôn với Đào Duyệt Hàm..."
Dứt lời chừng như sợ An An không tin, bèn to gan tiếp thêm một câu: "Hai người họ sắp đính hôn rồi."
An An cuối cùng cũng dừng lại.
Cô bình thản ngắm nhìn mặt trời đang dần lặn, Lương Viễn không nhìn thấu được tâm tình cô, lòng hơi bất an. Cứ tưởng cô sẽ cất giọng truy hỏi, nào ngờ chốc lát sau, cô nhoẻn cười nói: "Thảo nào."
Thảo nào Đào Duyệt Hàm muốn gì được nấy.
Lương Viễn nghe vậy, càng thêm mông lung, hắn ta e dè gọi: "...An An."
An An quay lại, nụ cười vẫn giữ trên môi: "Cảm ơn anh, Lương Viễn, bây giờ anh biến được rồi đó."
"..." Lương Viễn sửng sốt, không ngờ cô lại qua cầu rút ván như thế!
"An An, tôi..."
"Tôi biết anh định nói gì." An An giơ tay cắt ngang, đáy mắt hàm ẩn ý chân thành: "Lương Viễn, tôi và anh không thể đến với nhau. Anh rất tốt, nhưng tôi không thích anh, chúng ta chỉ nên làm bạn thôi."
"Em không thích tôi, sao lại biết tôi tốt?" Lương Viễn kích động gấp gáp: "Em chưa đến với tôi, sao biết sẽ không thích? Em hãy..."
"Khỏi cần." An An hiển nhiên chẳng còn lòng dạ nào muốn tranh cãi tiếp: "Lương Viễn, bây giờ tôi không muốn nhắc đến chuyện này nữa. Vả lại tôi đã nói rất rõ ràng rồi, nếu anh không hiểu được, tôi cũng chịu. Tôi đi đây."
Tuy cô nói vậy, nhưng chân vẫn đứng im. Lương Viễn bị cô từ chối thẳng thừng, lòng vô cùng đau xót. Song thấy cô lộ vẻ mệt mỏi, hắn cũng không muốn chọc giận thêm, bèn vò đầu bứt tóc vọt lên trước.
*
Về đến khách sạn đã tới giờ cơm chiều.
Mấ
