pacman, rainbows, and roller s
Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325644

Bình chọn: 7.00/10/564 lượt.

ạo, em có thể chỉ ở trên đảo một ngày thôi được không, tuần sau em muốn về thăm nhà.” Thước Tiểu Khả kéo sát vạt áo lại.

“Biết vì sao tôi đưa em về đảo không?” Vì anh ôm sát nên chỉ có vài lọn tóc của cô bay theo gió, lướt nhẹ qua mặt anh.

Thước Tiểu Khả lạnh lẽo cười: “Anh muốn cho em gặp ai sao?”

“Đến đó sẽ biết.” Lãnh Ngạo vuốt ve khuôn mặt kiều diễm của cô, “Em phải chuẩn bị tâm lý thật tốt, có khi gặp xong về sau em sẽ không muốn về nhà nữa.”

Thước Tiểu Khả nhíu mày suy nghĩ hồi lâu nhưng vẫn đoán không ra anh muốn cô gặp ai. Trong lòng cô đang có chút bất an thì nghe thấy Lãnh Ngạo nói: “Khả Nhi, tôi hỏi em một lần nữa, nếu em có cơ hội rời đi, em có rời khỏi tôi không?”

Anh đã lâu không hỏi vấn đề này rồi, Thước Tiểu Khả cảm thấy vô cùng buồn bực bất an, cô biết anh hẳn là không vô cớ hỏi như thế, chẳng lẽ lại có chuyện gì không hay xảy ra sao?

Gió sông thổi qua, vì đứng ngược gió, lại còn đứng đối diện anh, nên có vài sợi tóc chạm vào môi anh, hình ảnh có chút quỷ dị.

Thân thể càng ngày càng bị siết chặt, đôi mắt anh cũng ngày càng trầm, còn có sợi tóc vương trên môi kia, nhìn Lãnh Ngạo lúc này cực kỳ giống một Vampire xinh đẹp.

“Tôi hỏi lại lần nữa, em có rời đi không?”

Chính xác mà nói, cô không dám rời đi. Thử hỏi, đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, chết nhiều người như vậy, cô nếu còn có can đảm rời khỏi anh thì cô cũng quá máu lạnh rồi. Cô chịu tội không sao, nhưng nếu liên lụy người khác phải mất mạng thì tội của cô sẽ không thể tha thứ được nữa.

Lúc đến đảo đã là tám giờ. Sau khi đưa cô lên phòng, Lãnh Ngạo không biết bận việc gì đã đi đâu mất. Thước Tiểu Khả chẳng muốn đi hỏi, chỉ biết là anh vẫn ở trên đảo thôi, nhưng đảo rất lớn, anh rốt cuộc đang ở đâu cô cũng không biết rõ.

Một tuần không gặp quản gia Lãnh Bà, bà dường như lại càng già thêm.

Hôm nay là ngày “dì cả” của Thước Tiểu Khả đến thăm, bà dặn phòng bếp làm canh táo đỏ rồi tự mình mang lên cho cô.

Nhấp một ngụm canh, Thước Tiểu Khả nhớ đến lời Lãnh Ngạo nói trên thuyền, cô tò mò hỏi Lãnh Bà: “Lãnh Bà, mấy ngày nay trên đảo có chuyện kỳ quái hay việc lạ gì phát sinh hay không?”

Lãnh Bà cau mày suy nghĩ rồi đáp: “Mấy ngày nay trên đảo rất yên tĩnh, không có chuyện gì kỳ quái cả.”

Thước Tiểu Khả có chút thất vọng, cô cúi đầu tiếp tục uống canh. Vài phút sau cô đưa lại bát không cho Lãnh Bà, Lãnh Bà vừa dọn dẹp vừa hỏi: “Khả Nhi, một tuần này con nhất định rất vui vẻ đúng không ?”

“Rất vui”. Cô miễn cưỡng gật đầu, được gặp lại mẹ và các anh trai xa cách nhiều năm, được đi học, cô có thể không vui sao? Nếu không phải có sự xuất hiện của Hoắc Yêu, cô nhất định sẽ không miễn cưỡng trả lời như vậy.

“Vui là tốt rồi”. Tiểu Khả và Lãnh Ngạo đều là bà chứng kiến chúng lớn lên, bọn họ vui thì bà cũng vui. Lúc rời đi bà còn nói: “Khả Nhi, tuy thiếu chủ rất tàn nhẫn, nhưng người tuyệt đối là thật tâm, con phải sống tốt với cậu ấy”. Tuy bà biết Lãnh Ngạo gián tiếp hại chết mẹ ruột của mình, nhưng bà cũng hiểu rõ tình cảm của Lãnh Ngạo đối với Khả Nhi đã vượt qua mức bình thường. Khả Nhi là ánh sáng duy nhất trong tuổi thơ đen tối của cậu ấy, là ký thác duy nhất trong tâm hồn cậu.

Thước Tiểu Khả chỉ cười không đáp, nhìn Lãnh Bà đóng cửa phòng rời đi. Hôm nay là ngày đầu tiên cô bị hành kinh, mấy năm nay đã uống biết bao nhiêu thuốc Đông Y nhưng cũng không thấy khá hơn chút nào. Cũng may chỉ là bệnh vặt, mỗi lần đến ngày này, Lãnh Ngạo đều cho cô uống canh bổ máu. Đừng nhìn anh là đàn ông mà lầm, những chuyện khó nói của con gái anh vẫn chăm sóc cô vô cùng chu đáo.

Lúc nãy, cô không trả lời câu hỏi của Lãnh Bà mà chỉ cười, bởi vì cô hiểu rõ mạng sống của cô thuộc về anh. Mẹ từng nói với cô, từ khi cô sinh ra thầy bói đã xem cho cô, nói cô cả đời này chỉ có một người đàn ông mà thôi.

Thước Tiểu Khả vừa mới nằm xuống trùm chăn thì tay nắm cửa chuyển động, lúc này vào phòng chỉ có Lãnh Ngạo chứ không còn ai khác. Lãnh Ngạo cầm một túi chườm nóng màu hồng nhạt trong tay, anh cho là Thước Tiểu Khả đã ngủ nên bước nhẹ nhàng đi vào.

Thước Tiểu Khả chậm rãi nhắm mắt lại, tuy không nhìn thấy nhưng cô nghe được anh đang làm gì. Anh đi vào toilet, một phút sau lại đi ra, sau đó hơi thở quen thuộc phản phất ở đầu giường.

Chăn bị anh nhắc lên, bàn tay cô đặt trên bụng cũng bị anh lấy ra, sau đó dưới bụng cảm thấy ấm áp vô cùng.

Thước Tiểu Khả không có cách nào giả bộ ngủ được nữa, cô tỉnh táo mở mắt, ngáp một cái nói: “Ngạo, anh trở lại rồi, mau ngủ đi!” Sau đó rũ mắt xuống nhìn bụng dưới của mình, bên trên được đặt túi chườm, hèn gì lại ấm áp như vậy.

“Cảm thấy dễ chịu hơn không ?”, Lãnh Ngạo đắp lại chăn cho cô.

“Tốt hơn nhiều rồi.” Thước Tiểu Khả nghi hoặc, lẽ ra một người đàn ông như anh không thể nghĩ chu đáo như vậy mới đúng chứ, cô hỏi: “Sao anh biết đến những thứ này ?”

Lãnh Ngạo lạnh nhạt đáp: “Tháng nào em cũng bị đau khó chịu, uống canh bổ máu cũng không có hiệu quả, nửa năm trước tôi vô tình đọc được trong sách, nếu lúc con gái bị hành kinh được chườm nước nóng vào bụng thì sẽ bớt đau đi nhiều.”

Thước Tiểu Khả nghe thấy nửa n