XtGem Forum catalog
Địa Ngục Sâu Thẳm

Địa Ngục Sâu Thẳm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325763

Bình chọn: 7.00/10/576 lượt.

ống một ngụm trong cái chén, cúi đầu, đút cho ta.

Đến khi chiếc lưỡi man mát của hắn truyền lại, đôi môi của ta ẩm ướt, ta tham lam rút làn nước ngọt lành trong miệng hắn, hoàn toàn không ngờ đã cùng hắn dây dưa lưỡi cùng nhau!

Thẳng đến hắn lưu luyến liếm lấy khóe miệng còn sót lại mấy giọt nước của ta, môi ta mới dời hắn.

“Không được!” Họng của ta giống như bị xé rách, ồm ồm, khàn giọng khó nghe: “Không được đối đãi với ta như vậy!”

Ta khó khăn nói: “Ta không cần sự thương hại của ngươi! Xin ngươi tránh ra!”

Vẻ mặt ca ca phức tạp nhìn ta, trong chốc lát mới nói: “Ngươi không cần ta? Vậy ngươi muốn ai tới cùng ngươi?”

Ánh mắt hắn lập tức lạnh như băng, trong mắt có bão động lại: “Ngươi còn đang suy nghĩ về hắn?”

“Ta không hiểu ngươi đang nói cái gì? Khụ khụ ~~ Oanh Nhi ở chỗ nào,

nàng theo giúp ta là được rồi ~~~ khụ khụ ~~ ngươi giơ cao đánh khẽ,

buông tha ta lúc này đây đi!”

Ta cười khổ mà nói: “Dù sao mệnh ta cũng sắp không xong rồi!”

“Ngươi đang nói vớ nói vẩn cái gì?” Hắn bỗng nhiên rống lên: “Chết tiệt! Ngươi thiếu nợ ta còn chưa có đòi đủ, ta sẽ không cho ngươi chết !”

“Đã nói với ngươi rồi mà, đừng để nàng kích động ! Làm ơn, Nhan lão đại, nàng khó khăn lắm mới tỉnh, ngươi muốn mắng nàng thì để sau mắng tiếp

cũng không muộn đâu!” Thanh không biết khi nào cũng đã đi tới.

Hắn đẩy ca ca ra, cầm lấy tay của ta bắt mạch, thở dài một hơi: “Tốt lắm, lần này xem như thoát nạn đi! À, có việc này ~~”

Hắn quay đầu, nhìn ca ca, ấp a ấp úng nói: “Minh Ám kia đến đây, hắn muốn gặp Tử Sa!”

“Để hắn vào đi!” Ta không đợi ca ca mở miệng liền vội vàng ra lệnh: “Ta muốn gặp hắn.”

“Không cho phép!” – Ca ca lạnh lùng – “Ngươi vừa mới tỉnh lại, không thể gặp khách.”

“Ám không phải người ngoài, hắn là biểu ca của ta đó!” Ta nói ẩn ý: “Ta còn có một số việc muốn hỏi hắn, cho ta gặp hắn đi!”

“Căn cứ vào tình trạng bây giờ của Tử Nhi, vẫn cần hỏa hạt sen ở U Minh

Ám phủ để trị liệu, hiện giờ chỉ có thể nhờ cậy Minh Ám hỗ trợ mới có

được thôi. Ta thấy hắn đối xử với Tử Nhi rất tốt, so với người nào đó mà nói thì hắn còn giống ca ca của nàng hơn. Đừng có trừng mắt nhìn ta,

dựa vào tình nghĩa huynh đệ nhiều năm của chúng ta, ta rất hiểu tính

tình của ngươi. Ngươi cứ chờ xem, một ngày nào đó ngươi nhất định sẽ hối hận.” Thanh lẩm bẩm xong xoay người đi ra ngoài.

Ca ca chỉ vô cùng kinh ngạc đứng im tại chỗ, tự dưng không có phản ứng gì.

Ta khẽ thở dài, giãy dụa muốn ngồi lên.

“Chẳng phải nói không có khí lực sao? Tại sao còn muốn cử động!” Ca ca

hờn giận nói, khẩu khí tuy nghiêm khắc nhưng rốt cuộc vẫn đi tới, cẩn

thận nâng ta dậy, để ta tựa vào người hắn.

Mặt ta đỏ lên, vội nói: “Không cần như vậy, lấy cái gối đầu cho ta dựa vào là được rồi.”

“Như thế nào, sợ hắn thấy thế này sẽ khó chịu sao?” Ca ca cúi đầu nhìn ta.

“Ta thật không thể hiểu nổi” Ta nhìn hắn, nói: “Nếu ngươi thật sự hận

ta, vì sao còn chiếu cố ta như thế, cứu ta tỉnh lại. Dù sao ta chết đi

chẳng phải là mọi chuyện sẽ chấm dứt sao? Ngươi sẽ khỏi phải nhìn thấy

ta, khỏi phải nhớ lại cái chết của phụ thân.”

“Mạng ngươi là của ta, không có sự cho phép của ta, ngươi không được chết!” Hắn chậm rãi nói, chăm chú nhìn ta.

“Sao?” Ta cười khổ: “Ngay cả chết cũng không được ư? Cơ thể của ta, có lẽ cũng chẳng chống đỡ được bao lâu đâu…”

“Lại nói bậy bạ gì đó? Chẳng phải ta đã nói không cho phép nàng suy nghĩ vớ vẩn ư, ta chẳng phải đang đi tìm biện pháp sao?” Ám vừa nói vừa tiến vào.

Ở đằng sau hắn còn có một ông lão dáng vẻ vô cùng cung kính.

“Vì sao mỗi lần ta gặp nàng, nàng đều đang mắc bệnh như vậy?” Hắn thầm thở dài, giọng nói tràn đầy đau thương nhìn ta.

“Ta cũng không muốn thế đâu.” Ta không khỏi cười khổ, không kìm được mà

thân mật hỏi han “Đúng rồi, Minh Ngự có gây khó dễ cho ngươi không?”.

“Không đâu. Nàng không cần lo lắng.” Ám nhẹ nhàng nói: “Ta đem theo hỏa hạt sen cùng hỏa liên tới đây giao cho Mộng công tử.”

Đột nhiên Ám quay sang nói với ông lão đứng cạnh: “Phiền ngài xem qua

tình trạng của Tử Nhi, rốt cuộc có phải do nguyên nhân kia gây ra hay

không?”

“Vâng thưa tiểu thiếu gia.” Ông già tiến tới muốn bắt mạch cho ta.

“Đợi đã, ông ta là ai?” Ca ca vươn tay ngăn cản, hỏi.

« Ta là lão đại phu hầu hạ trong U Minh Ám Phủ, ngay từ đầu đã theo hầu

hạ cho Minh gia. ».” Ông lão mỉm cười nói: “Bệnh của cô nương đây lão

phu đã từng biết qua. Cho nên lần này Ám thiếu gia mang ta đến chính là

để muốn ta chuẩn bệnh rồi tìm cách chữa trị cho nàng.”

“Không biết phải gọi lão nhân gia là gì?” Ta mỉm cười nói.

“Cô nương có thể gọi ta Long Khâu.” Ông lão mỉm cười hiền lành nói.

“Hóa ra là Long đại phu. Chỉ vì ta mà khiến ngài phải vất vả đường xa tới đây.”

“Cô nương không cần khách khí. Nếu như Ám thiếu gia không nói, nếu ta biết cũng sẽ liều mạng cứu giúp”

“Ca ca.” Ta ngẩng đầu nhìn thấy sắc mặt Nhan Ngạo Hành ngày càng xấu đi: “Hãy để Long đại phu xem mạch cho ta đi!”

Hắn thu hồi tay, coi như đã ngầm đồng ý .

Long lão nhân khẽ cười, cũng không kiêng kị gì nữa, cầm tay ta lên tỉ mỉ xem mạch.

Sau một lúc lâu, ông lão