Đêm Nay Bao Giờ Sáng

Đêm Nay Bao Giờ Sáng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326234

Bình chọn: 10.00/10/623 lượt.


Một thân thường phục sạch sẽ gọn gàng, kính râm màu cà phê, mái tóc hơi rối, nhưng vẫn không mất đi vẻ tuấn tú như xưa.

“Sao chậm thế hả.” Hạ Thiên Hiên tháo kính mắt xuống, giọng nói uể oải, có phần mệt mỏi.

Lạc Trăn nở

nụ cười rực rỡ, phủi cánh tay khoác lên vai cô xuống, “Em sai rồi, em

không nên chậm chạp như thế, em đúng là không nên tới.”

Hạ Thiên

Liên mỉm cười mơ hồ, biết cái gì gọi là một vừa hai phải, nhất là khi

đối phương lại là một đại tiểu thư, “Mời em ăn cơm, cảm ơn em đã vượt

ngàn dặm xa xôi đến đón anh, nhé?”

“Cảm ơn, hưởng thụ không nổi.” Cúi đầu nhìn thấy trong tay hắn chỉ mang theo một túi hành lý, “Anh có ngần này đồ đạc thôi à?”

Hạ Thiên Liên mỉm cười, “Nếu lần tới đi du lịch với em, anh sẽ cân nhắc mang nhiều hơn chút.”

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, “Được thôi, dạo chơi địa phủ một ngày.”

Hạ Thiên Liên gật đầu một cách nghiêm túc, “Anh thì không có ý kiến, thời gian em định lúc nào cũng được.”

Lạc Trăn

“xì” một tiếng, đột nhiên nhớ ra điều gì đó bèn nghiêng đầu nhìn hắn,

“Sao vậy, đi công tác mệt đến thế à? Thấy anh nói chuyện uể oải quá.”

Hạ Thiên

Liên ấn ấn giữa hai lông mày, “Phải nói là kỹ năng trộm cướp ở Hồng Kông còn cao hơn đại lục cả một bậc.” Chí ít hắn ở đây còn chưa từng bị

người ta móc đồ vật trên người như thế, nghĩ lại —- thật bực mình.

Lạc Trăn kinh ngạc, “Mất ở Hồng Kông rồi, vậy mà anh vẫn quay về được á?”

Hạ Thiên Liên nhíu mày, “Sơn nhân tự có diệu kế.” [2'>

Lạc Trăn không nhịn được bèn trêu chọc, “Nếu anh đã có tài cán như thế, sao còn phải gọi điện tìm em cầu cứu hả.”

Hạ Thiên Liên nhún vai, vẻ mặt vô tội, “Anh chỉ thuộc mỗi số của em, hơn nữa, anh cũng rất mệt.”

Lạc Trăn quay đầu, im lặng nhìn hắn, đưa tay xách hành lý.

Hạ Thiên Liên mỉm cười ngăn cô lại, “Tuy anh rất mệt, nhưng cũng không nên để phụ nữ xách hành lý cho mình.”

Lạc Trăn nhướng mày, không miễn cưỡng.

Hai người lên xe, Lạc Trăn lái xe, Hạ Thiên Liên ngồi ở ghế phụ nhắm mắt nghỉ ngơi, không nói năng gì.

Đến chỗ ở

của hắn, Lạc Trăn quay đầu nhìn người đang ngồi trên ghế phụ, dường như

đã chìm vào giấc ngủ, tiếng hít thở rất nhẹ, khuôn mặt với những đường

nét rõ ràng hiếm thấy được sắc tái nhợt.

Lạc Trăn ngồi tại chỗ khoảng mười phút mới đánh thức hắn dậy.

Hạ Thiên Liên day day huyệt thái dương, ưỡn thẳng người dậy, giọng nói khàn khàn, “Xin lỗi em, hình như anh ngủ quên mất.”

“Ngủ rất say.” Lạc Trăn bổ sung, sau đó lại nói đùa, “Có cần em dìu anh vào không?”

Hạ Thiên Liên chỉ cười không nói, nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của Lạc Trăn, khẽ lên tiếng, “Cảm ơn em, Lạc Trăn.”

Lạc Trăn hơi nhếch khóe miệng, “Đừng khách sáo, dù sao công việc tài xế này cũng

không phải là lần đầu tiên em làm, cũng quen rồi.”

Tiếng cười trầm thấp vang lên, “Lạc Trăn, em lúc nào cũng có thể làm anh rất vui.”

“Em cũng không ngại thế giới này nhờ em mà có thêm một nụ cười đâu.” Nói xong lại thản nhiên mỉm cười.

Hạ Thiên Liên đột nhiên cúi người qua in lên môi cô một nụ hôn.

Lạc Trăn giật mình, “Anh làm cái gì thế?”

“Nụ hôn đầu —-“ Hạ Thiên Liên bày ra một vẻ mặt cười như không cười, “Theo một ý nghĩa chính thức.”

Nhân lúc Lạc Trăn vẫn chưa kịp hiểu được thế nào mới là ý nghĩa chính thức, Hạ Thiên Liên đã xuống xe, sau đó, cúi người qua cửa xe nhìn cô, vẫn uể oải như

trước, “Cảm ơn em, Lạc Trăn, em đã làm cho ngày hôm nay của anh không

đến nỗi quá thảm hại.”

Lạc Trăn khựng lại một lát, cái gã này, phân tích theo một khía cạnh nào đó —- cực kỳ quái gở.

“Thà anh lấy mấy câu cảm ơn đầu lưỡi này quy ra nhân dân tệ còn hơn, nếu thế em

tuyệt đối sẽ không nói lời khách sáo với anh.” Lạc Trăn phì cười khoát

khoát tay, khởi động xe, “Ngày mai gặp ở công ty.”

Hạ Thiên Liên nở một nụ cười nhàn nhạt, “Mai gặp nhé.”

Chiếc xe quay đầu lại rời đi. Hạ Thiên Liên vẫn đứng dưới khu nhà một lúc, sau đó mới cất bước về phía cổng chính.

Lạc Trăn trở về nhà, vừa bước vào phòng khách đã thấy Lạc Lăng nhoài lên bàn ăn hí hoáy gì đó.

“Ái chà, đây chẳng phải Lạc công tử nhà chúng ta sao? Lại còn đang làm bài tập nữa

chứ.” Lạc Trăn vừa nói vừa đến gần, lúc ngang qua bàn trà tiện tay nhón

mấy hột ô mai lên ăn.

Lạc Lăng làm như không nghe thấy có người bước vào, vẫn cặm cụi viết bài.

“Này nhóc

con, nói với nhóc đấy.” Lạc Trăn lại không cho phép mình bị lơ đẹp, bèn

đi qua, cúi đầu nhìn, lập tức bật ra xa, “Nhóc đang học tiếng anh á?”

Lúc này Lạc Lăng mới ngẩng lên, ánh mắt nhìn Lạc Trăn đong đầy tình thân.

“Chị đây chỉ đến tìm Lạc phu nhân tán gẫu thôi, tán gẫu xong đi luôn, tán gẫu xong đi luôn.” Lạc Trăn vừa nói vừa lùi về sau.

“Chị…”

“Stop! Chị đang nhịn.”

Phản ứng này thực sự không phải là Lạc Trăn chuyện bé xé ra to.

Khung cảnh quay trở về lần đầu tiên Lạc Trăn phụ đạo tiếng anh cho Lạc Lăng.

Lạc Trăn

nói, “Đã học ba năm tiếng anh, dù là tiểu học, nhưng chắc hẳn cũng có

chút kết quả, trước khi dạy chị muốn thử kiểm tra trình độ của em đã.”

Lạc Lăng đáp, “Chị cứ việc.”

Lạc Trăn chỉ vào một câu, “Nào, đọc xem.”

Lạc Lăng, “Chị đợi tý.”

Lạc Trăn quả thật đã đợi rất lâu, hơi bực mìn


XtGem Forum catalog