Old school Easter eggs.
Đêm Mất Hồn Của Tổng Giám Đốc

Đêm Mất Hồn Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322825

Bình chọn: 9.5.00/10/282 lượt.

iêu quan sát vẻ mặt phấn khởi

của hắn ta. “Có một chuyện riêng tôi muốn hỏi anh, anh hãy trả lời tôi

một cách thành thật.”

“Đừng nói chi một chuyện, trăm chuyện tôi cũng đồng ý!”

“Anh thực lòng muốn kết hôn với Thanh Nhu à?” Nhắc tới Thanh Nhu, nét mặt Nghiêm Tiêu không tự chủ mà giãn ra.

Tân Khắc Lực kinh ngạc ngó sự dịu dàng

không hề che giấu của Nghiêm Tiêu, trong lòng thầm chắc mẩm anh hỏi như

thế có nghĩa là tình cảm của anh dành cho Thanh Nhu không phải đùa. Vì

công ty, Tân Khắc Lực chẳng thể làm gì khác hơn ngoài tuỳ cơ ứng biến,

phủi sạch mọi quan hệ với Thanh Nhu.

“Tổng giám đốc Nghiêm, trước kia đúng là tôi có nghĩ tới chuyện này, nhưng đó là bởi cô Quan trông có vẻ vui

tươi lại duyên dáng nên tôi mới cực lực theo đuổi cô ấy. Tuy nhiên mấy

năm qua, chỉ có mỗi mình tôi là nhiệt tình với mối tình này thôi, còn cô ấy thì mãi mãi lạnh nhạt.”

“Cô Quan? Lúc ở nhà hàng, tôi nhớ anh gọi cô ấy là Nhu Nhu mà?”

Bây giờ thì Tân Khắc Lực gọi Thanh Nhu là cô Quan, đúng là tên lòng dạ hai mặt!

“À… Có lúc chúng tôi sẽ gọi tên nhau một cách thân mật như thế… Nhưng tôi có thể thề với anh, tôi theo đuổi cô

ấy lâu cỡ đó mà trên thực tế nửa năm nay chúng tôi mới thoáng có chút

tiến triển. Tôi thậm chí chỉ mới hôn má cô ấy, chúng tôi vẫn chỉ là bạn

bè bình thường.”

“Ý anh là… giữa hai người hoàn toàn

trong sáng?” Nghiêm Tiêu cố ý vặn hỏi. Dĩ nhiên anh biết, lần đầu tiên

của Thanh Nhu là dành cho mình.

“Tôi có thể dùng tính mạnh của mình bảo

đảm, chẳng qua cô Quan chỉ có mỗi lòng biết ơn với tôi nên mới không cự

tuyệt tôi. Tôi nói đùa muốn hai tháng sau đính hôn với cô ấy, cô ấy liền buồn bực không vui. Điều đó chứng minh cô ấy hoàn toàn chẳng yêu tôi,

mà tôi ngắm trúng cô ấy cũng chỉ bởi cô ấy trong sáng mà thôi.”

Nghiêm Tiêu thực muốn một đấm đánh bay tên khốn này!

“Đùa thì đùa nhưng… nếu cô ấy quả thực không còn trong sáng nữa thì sao?”

“Nếu cô ấy không còn trong sáng nữa thì

tôi mặc, bỏ quách luôn!” Phát hiện cằm Nghiêm Tiêu nghiến kèn kẹt, dường như đang vô cùng tức giận, Tân Khắc Lực thấy khó hiểu quá. Hắn ta nói

sai điều gì rồi ư? “Tổng giám đốc Nghiêm, anh có ý với cô Quan đúng

không?”

“Phải.” Anh thản nhiên thừa nhận. “Hơn nữa tôi rất thực lòng, không hề đùa giỡn với cô ấy.”

“Vậy tôi sẽ nhường cô ấy cho anh.” Tân

Khắc Lực nghĩ mình hành động như vậy, Nghiêm Tiêu sẽ rất biết ơn mình,

nhưng không nghĩ tới lại đổi lấy tác dụng ngược.

“Nhường?” Nghiêm Tiêu lạnh lùng phun ra từ này giữa kẽ răng.

Tên khốn này dám đối xử với Thanh Nhu hèn hạ như vậy!

“Vâng, nếu cô Quan không yêu tôi, không bằng tôi nhường cô ấy cho tổng giám đốc Nghiêm.” Tân Khắc Lực nịnh nọt nói.

“Anh có thể biến!” Ánh mắt Nghiêm Tiêu càng thêm lạnh lẽo. “Cút!”

“À… Vâng…” Tân Khắc Lực luống cuống tay chân cầm lấy hợp đồng, vội vã rời khỏi phòng làm việc của tổng giám đốc.

Nghiêm Tiêu nheo mắt, vung tay lên, xe đồ chơi màu vàng lập tức văng xuống dưới đất, tan tành nát vụn.

Anh vào phòng nghỉ, thấy Thanh Nhu vẫn

còn đang ngủ. Anh vuốt ve sợi tóc mềm mại của cô. May là cô không nghe

thấy những lời cặn bã của tên khốn Tân Khắc Lực kia, nếu nghe được thì

chắc chắn cô sẽ rất đau lòng.

Nhưng thật ra, Thanh Nhu đã tỉnh từ lâu, cô nghe thấy hết thảy. Tuy nhiên cô cũng không cảm thấy tổn thương lắm, bởi vì Nghiêm Tiêu nói anh không hề đùa giỡn với cô, anh rất thực lòng.

Điều này khiến cho cô vô cùng vui sướng.

“Nhu Nhu, cạn chén, chúc mừng anh ký

được hợp đồng nào! Mọi chuyện đều thuận lợi cũng nhờ có công em trong

đó. Về sau anh nhất định sẽ không để em thiệt thòi nữa.”

Tân Khắc Lực rủ cô ra ngoài ăn mừng. Thanh Nhu vờ vịt hứng thú, để hắn ta lái xe đến nhà đón, đưa mình đi.

“Thiệt thòi? Ý anh là sao?” Thanh Nhu giả ngốc hỏi lại.

“Thực ra thì… Nghiêm Tiêu có ý với em đấy.” Tân Khắc Lực cảm thấy buồn cười.

“Thật á?” Thanh Nhu muốn thử nghiệm xem hắn ta sẽ nói cái gì.

“Chính miệng anh ta nói cho anh biết mà. Nhưng anh thẳng thừng trả lời anh ta, em là người phụ nữ của anh. Dù gì thì chúng ta cũng sắp đính rồi, đúng không?”

Thanh Nhu không thèm vạch trần bộ mặt thật của hắn ta.

“Nghiêm Tiêu trả lời thế nào?”

“Anh ta muốn anh nhường em cho anh ta,

dĩ nhiên anh không đồng ý! Em không phải đồ vật, sao có thể nói nhường

là nhường? Vậy mà anh ta vẫn không chịu buông tay, bảo anh suy nghĩ thật kỹ, đảm bảo chỉ cần anh đồng ý thì sẽ cho anh món lời khổng lồ.” Tân

Khắc Lực chém gió thành bão.

Thanh Nhu cảm thấy lồng ngực buồn bã, bữa cơm này cô ăn không vào nổi nữa.

“Đúng rồi, hai người về sau có gặp lại nhau nữa không?” Tân Khắc Lực để ý nhất là điểm này.

“Có!” Đột nhiên cô lớn tiếng hô, không hề sợ hãi hay rụt rè nữa.

“Vậy hai người…” Tân Khắc Lực cả kinh.

“Nếu em nói em và anh ấy đã làm rồi thì sao?” Thanh Nhu nghiêm túc hỏi.

Tân Khắc Lực trợn tròn mắt. “Hai… hai người…”

“Anh sẽ vứt bỏ em chứ?” Cô không còn trong sáng nữa đâu!

Tân Khắc Lực do dự. Hắn ta thừa nhận

mình ngắm trúng Thanh Nhu là vì dáng vẻ ngọt ngào của cô, nhưng hắn còn

thèm khát sự trong trắng của cô hơn nữa kìa. Nếu cô đã không còn