ệc thần nữ trông nom a!”
“Hành quán do Tạ gia phụ trách,muỗi trong hành quán dĩ nhiên cũng nghe mệnh ngươi.”
“Theo ngài nói như vậy, thiên hạ là Thái Thượng Hoàng trông nom, cái
con muỗi trong này cũng nên nghe lệnh của ngài, ngài không đi ngăn lại
con muỗi chớ mạo phạm Long chân, lại đến trách phạt ta để mặc cho con
muỗi cắn người, cho nên ta mới nói, chuyện này bất công nói.”
Không ngờ tới có người cãi lại hắn, hắn không khỏi sửng sốt.”Ngươi bảo trẫm cũng trị tội của mình?”
Nàng lại dám gật đầu, hơn nữa trên mặt nụ cười kia giống như hắn rốt
cuộc nghe hiểu lời của nàng.”Nhưng nếu thần nữ có tội, Thái Thượng Hoàng cùng tội.”
Bên cạnh người nghe không khỏi thắt đầu lưỡi, con ngươi trừng lớn.
Lời nói đại nghịch bất đạo này mà nàng cũng dám nói
Cô gái này điên rồi phải không!
Nam Cung Sách hô hấp rõ ràng thêm nặng, sao đoán được đối phương còn
không biết chết sống nói tiếp: “Thái Thượng Hoàng, thôi đi, phạt bọn ta với ngài cũng muốn tự phạt, tội gì làm khổ mình. Lại nói,chuyện con
muỗi thần nữ sau cùng người toàn đập chết, tuyệt không nếu để cho long
thể của ngài bị ăn hiếp .”
Gương mặt tuấn tú của hắn từ từ lạnh như băng.
Lý Tam Trọng lắc đầu. Nhớ lại trước kia người duy nhất dám cùng Thái
Thượng Hoàng cãi chày cãi cối đã bị cắt đầu lưỡi, mà vậy đã là Thái
Thượng Hoàng căn cứ vào đối phương nói chính là quốc sự, “Thông cảm” đối phương vì nước nói thẳng, lúc này mới xuống tay lưu tình, chỉ là cắt
lưỡi mà không phải cắt đầu, nhưng hôm nay nữ nhân này nói chính là một
cái côn trùng ruồi muỗi nho nhỏ, nghĩ đến kết quả, chậc chậc, chỉ có thể dựa vào nàng tự cầu nhiều phúc.
“Được, trẫm nguyện ý tự phạt.” Hắn lại nói.
Nàng giật mình.”Ngài thật nguyện ý tự phạt?”
“Ngươi nói không sai, trẫm ngay cả con muỗi cũng không quản được,
khiến nó tạo phản khinh quân, ngươi nếu chém chân, trẫm cùng tội.”
Nàng thở hốc vì kinh ngạc.”Nhưng là, ngài Long chân ai dám chém a!” Đây không phải là nói chuyện cười sao?
“Đây không phải vấn đề của Trẫm chứ?” Nam Cung Sách cười lạnh.
“Vậy. . . . . . Vậy. . . . . .” Quả nhiên là lời hay!
“Người tới, trước chém chân của
nàng, chân trẫm sau đó ai dám chém, trẫm trọng thưởng!” Hắn ra lệnh một
tiếng, lập tức có người lần nữa nhấc nàng lên, đưa hình cụ chuẩn bị xong lên, kéo dài hai chân của nàng, một đao sẽ phải rơi xuống ——
“Thần nữ nuôi con sủng vật, hiện tại con mèo này. . . . . . Tặng cho ngài.”
“Tặng cho cho trẫm?”
“Ừ, mèo này theo ta hai năm rồi, tính tình của nó cùng ngài. . . . Rất giống. . . . .”
Sắc mặt hắn biến đổi.”Ngươi nói trẫm giống như mèo?
—————–****—————–
Trong phòng ngủ, Nam Cung Sách sắc mặt đen lại.
Thái y, thái giám, cung nữ đi theo tất cả chờ đợi ở ngoài phòng.
Mà một nữ tử váy hồng bị xách vào nhà.
Nàng bị áp quỳ trên mặt đất, người mang nàng vào thấy tình hình
nghiêm Trọng, một khắc không dám ở lâu, bỏ lại người nhấc chân liền
hướng bên ngoài lui, lưu lại hai người đơn độc đối mặt.
Trong phòng không khí âm trầm dọa người, Tạ Hoa Hồng lúc này giống
như đã có kinh nghiệm, càng giống như là rốt cuộc hiểu rõ nam nhân này
có nhiều kinh khủng, nàng câm như hến, cười không được được, chỉ chờ
chính hắn mở kim khẩu.
Nam Cung Sách hung hăng trừng mắt nhìn nàng, như thế nào cũng nghĩ
không thông, mới vừa rồi kia trong nháy mắt là chuyện gì xảy ra?
Khi đao kia muốn chặt xuống hai chân nàng thì trong lòng hắn không
hiểu nổi lên một hồi dời sông lấp biển, chuy tâm đau xót, hơn nữa lại
đau đến nỗi do tự chủ hô ngừng, khi đao bị đặt xuốngm phút chốc kia, đau lòng tự nhiên biến mất, hắn giận không thể đè nén bắt người động thủ
lần nữa, tê tâm liệt phế đau nhức lại lên, thử ba lượt, đều không ngoại
lệ.
Tại sao phải như vậy?
Nữ nhân này đối với hắn làm cái gì? !
“Ngươi lặp lại lần nữa tên của mình.” Hắn cáu kỉnh.
“Thần nữ Tạ Hoa Hồng. . . . . .” Tất cả mọi người nói người này sự
không lớn nhỏ, một ít tiền vu tâm, hơn nữa trí nhớ siêu cường, giỏi về
mang thù, làm sao có thể đảo mắt liền quên tên của nàng, đây là quý nhân hay quên sao?
“Hoa Hồng đủ tục, may nhờ họ Tạ, tạ thật tốt!” Hắn cười châm biếm.
Thì ra là không phải quên, mà là muốn lấy nàng tiêu khiển. Nàng chu
miệng lên, nếu là bình thường nàng chắc chắn cãi lại đôi câu, nhưng mới
vừa rồi hữu kinh vô hiểm bảo vệ hai chân trở về, lại không dám tùy tiện
mạnh miệng, chỉ có thể âm thầm bất mãn.
“Bởi vì tên là Hoa Hồng, cho nên mặc váy hồng?” Hắn quan sát nàng sau lại hỏi.
“Này. . . . . . Mặc váy hồng là ý tứ đại ca.” Trên thực tế, nàng
cũng không thích màu đỏ chót, nàng yêu là màu tím nhạt, đáng tiếc đời
này từ khi sinh ra, mình còn chưa có cơ hội gì mặc màu sắ khác.
“Tại sao biểu thúc muốn ngươi mặc như vậy?”
“Đó là bởi vì màu đỏ tránh họa.” Nàng gương mặt không thể làm gì.
“Tránh họa?”
“Hồng chúc huyết quang, lúc ta còn ở từ trong bụng mẹ thì có thuật sĩ nói ta có ác duyên quấn thâ, xiêm áo nếu là huyết sắc, có thể để cho ta xu cát tị hung*, tránh được huyết quang tai ương.” Nàng đơn giản giải
thích.
“Lời lẽ sai trái vô căn cứ!” Hắn phất tay áo lãnh cơ.
Giốn