80s toys - Atari. I still have
Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329205

Bình chọn: 8.5.00/10/920 lượt.

ết Giai, thấp

giọng nói : “Đa tạ muội muội trượng nghĩa thông báo, thực ra ta mất thể

diện cũng chẳng sao, chỉ mong công chúa vui vẻ.”

Tiết Giai cười hì hì đáp lời : “ Muội biết, tỷ có say cũng chẳng xấu, chẳng

qua là muội sợ trong lúc say tỷ lại nói những lời hàm hồ, xảy ra chuyện

gì thì phiền phức. ”

“ Vậy thì ta giả vờ say, để công chúa nhìn thấy vui vẻ là được. ”

Tiết Giai cười phì : “Tỷ tỷ ý kiến hay. ”

Cung Khanh cũng cười : “Nhưng ta chưa từng bị say bao giờ, nên không biết lúc giả vờ nhìn có giống hay không ? ”

“Công chúa không phát hiện ra là thành công. Đúng rồi, mấy đóa giấy màu đỏ,

tỷ tỷ nhớ về đến phòng thì đốt đi nhé, nhỡ để người khác nhìn thấy sẽ

biết ngay là đóa giấy màu ở trong Ngự hoa viên không phải là do tỷ tỷ

treo. ”

“Đa tạ muội muội nhắc nhở, ta lập tức đi đốt.”

Tiết Giai le lưỡi cười hì hì rồi lỉnh đi.

Cung Khanh về đến phòng thấy Hướng Uyển Ngọc vẫn còn đang ngủ, nàng lấy

những đóa giấy màu trong giỏ xách ra dùng nến châm lửa đốt từng đóa từng đóa một, nhìn những tàn lửa nhảy nhót dập dờn, trước mắt nàng lại hiện

ra từng đóa từng đóa hoa treo trên cành cây trong Ngự hoa viên, thật là

cảnh đẹp say lòng người. Đáng tiếc, cuối cùng chỉ là giả tạo.

Thảo nào hắn lại đến Ngự hoa viên giúp mình treo thưởng hồng, thì ra là Tiết Giai đã nói với hắn. Nhưng vì sao Tiết Giai lại giúp mình nhỉ ? Là

nhiệt tâm chính trực, không thuận mắt với việc A Cửu bắt nạt người khác, hay là còn có dụng tâm khác ? Nàng ấy với A Cửu mới là thân thiết, còn

mình chỉ là người ngoài, theo lý mà nói thì phải nghiêng về phía A Cửu

mới đúng. Vì sao nàng ấy lại dám đương đầu gánh lấy nguy hiểm nếu bị A

Cửu phát hiện mà đến báo Mộ Trầm Hoằng giúp đỡ mình ?

Nàng lắc lắc đầu, cảm thấy tiểu cô nương Tiết Giai này, tuy còn kém A Cửu nửa tuổi, nhưng rất tinh quái và khó nắm bắt.

Nhưng bất luận thế nào thì cũng phải cảm tạ nàng ấy vì đã nhờ Mộ Trầm Hoằng

đến giúp nàng treo thưởng hồng, cũng cảm tạ nàng ấy đã báo cho mình biết trong rượu thưởng của hoa thần có bỏ thuốc.

Nửa giờ nữa đã trôi qua, các giai nhân trong Minh Hoa cung lục tục thức

dậy, cả không gian bỗng trở nên náo nhiệt, các cung nữ qua lại không

ngớt giúp các tiểu thư múc nước rửa mặt, cung nữ hầu hạ Cung Khanh và

Hướng Uyển Ngọc cũng bưng nước ấm đến, đứng bên ngoài cửa khe khẽ gọi

hai người.

Hướng Uyển Ngọc tỉnh dậy, thấy Cung Khanh ngồi ngay trước mặt, sợ đến giật mình.

“Sao muội về nhanh vậy? Đã treo thưởng hồng xong hết rồi ư ?”

Cung Khanh khẽ mỉm cười gật đầu.

Hướng Uyển Ngọc nửa tin nửa ngờ : “Muội làm thế nào vậy?”

“Muội dậy sớm, từ canh ba đã đi rồi.”

Hướng Uyển Ngọc há hốc miệng ngạc nhiên, đồng tình vỗ vỗ lên mu bàn tay của

nàng : “Cũng may hôm nay sau khi chúc mừng hoa thần xong, chúng ta có

thể về nhà rồi. Không phải chịu nỗi uất ức do A Cửu gây ra nữa.”

“Phải, hôm nay cuối cùng cũng được trở về nhà.” Cung Khanh mím môi cười, đúng

là mặt mày tươi tắn, nhan sắc rực rỡ, đến cả Hướng Uyển Ngọc cũng thấy

rung động.

Tuyệt sắc như vậy còn không được A Cửu tiếp nạp huống chi là mình, lần đầu

tiên Hướng Uyển Ngọc tự hiểu chuyện, trong lòng thầm toan tính tìm cơ

hội trả thù A Cửu.

Sau khi các vị tiểu thư dùng xong bữa sáng, đã thấy An phu nhân dẫn theo một vài cung nữ đến Minh Hoa cung.

Hai mươi mấy vị tiểu thư hôm nay đều dụng công trang điểm, so với bữa dạ

yến của ngày mới tiến cung thì thật là khó phân cao thấp. Khi ánh mắt

dừng lại ở Cung Khanh, thì cũng là lúc An phu nhân khẽ nhíu mày, trong

lòng ngạc nhiên : Giờ này mà nó vẫn còn ở đây sao, đáng ra phải đến Ngự

hoa viên để treo thưởng hồng rồi mới phải ?

“Cung tiểu thư, treo thưởng hồng đã làm xong rồi chứ ? ”

“Bẩm An phu nhân, đã làm xong rồi ạ. ”

An phu nhân “Ừm” một tiếng, nghĩ thầm, đợi lát nữa nếu có cánh hoa nào rớt xuống gốc cây, thì hãy xem Cửu Công chúa trừng phạt ngươi nhé.

Một số tiểu thư lộ rõ vẻ hả hê vui mừng, còn số khác thì cúi đầu không nói, giả vờ như không hiểu chuyện.

Tiết Giai đứng ở bên cạnh Cung Khanh lặng lẽ nắm tay nàng, nhìn nàng cười, dáng vẻ vô cùng xinh đẹp đáng yêu.

An phu nhân dặn dò hai cung nữ Thiến Vân và Bích Nguyệt ở sau lưng: “Mang mũ hoa (1) đưa cho Kiều tiểu thư.”

(1) Mũ hoa: Vòng hoa đội đầu.

Trên tay Bích Nguyệt bưng một chiếc khay, phía trên đặt mũ hoa dành cho hoa

thần, Thiến Vân cầm mũ hoa lên, cẩn thận đội lên đầu cho Kiều Vạn

Phương.

Tiết Giai cười hi hi nói: “Kiều tỷ tỷ thực là xinh đẹp, rất giống hoa thần.”

Kiều Vạn Phương sắc mặt ửng đỏ, trên chiếc mũ hoa đỏ khảm rất nhiều bảo

thạch đầy màu sắc, ánh sang lấp lánh tỏa khắp xung quanh, khiến dung

nhan xinh đẹp của nàng vì thế mà càng tăng thêm vẻ thanh tú mĩ lệ.

Đám người xung quanh nửa hâm mộ, nửa đố kỵ, hùa theo Tiết Giai cùng tán

tụng dung mạo mỹ miều của Kiều tiểu thư, vẻ xấu hổ ngượng ngùng của nàng ấy toát ra trên gương mặt tựa như ráng chiều, khiến cho sắc đẹp càng

thêm phân lung linh không gì so sánh được.

“Không hổ là hoa thần, đẹp đến nỗi khiến cho cả bà già này nhìn cũng thấy động lòng.” An phu nhân cười trêu chọc, các vị tiểu th