pacman, rainbows, and roller s
Đẻ Mướn

Đẻ Mướn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326064

Bình chọn: 10.00/10/606 lượt.

cũng đã kiểm tra rồi, không có biến chứng gì đâu, hai ngày nữa ba có thể xuất viện rồi.” Ông như thể trút được gánh nặng.

“Con biết, ba là nghĩ đến đám hoa cỏ của ba.” Tân Đồng mỉm cười.

Tân Chí bị nói trúng tim đen, liền giải thích, “Tuy rằng có thím Mạnh của con giúp họ chăm sóc, nhưng ba luôn không yên lòng.”

Gắn bó với hoa cỏ hơn nửa đời người, đây không chỉ đơn thuần là kế sinh nhai nữa, mà còn là ý nghĩa hứng thú trong cuộc sống.

Tân Đồng vô cùng thấu hiểu.

Tối đó, Tân Đồng dỗ Nam Hợp ngủ xong, cô đi đến nhà bếp nhìn xem cửa sổ đã đóng hay chưa, gas đã khóa hay chưa, mới quay về phòng.

Lúc đi ngang qua phòng khách, ngoài cửa có tiếng động.

Cô đứng lại nhìn, cửa mở ra, Lệ Đông Nhất đi vào.

“Anh, sao anh lại đến đây?” Cô quay mặt nhìn đồng hồ, giờ này cũng còn sớm.

Gương mặt điển trai của Lệ Đông Nhất khá u ám, trên mặt rõ ràng đang tức giận, gân xanh trên cổ đang giật tăng tăng.

Sao có thể như vậy được, cô tỉnh bơ thế này, làm ra vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra?

“Em nói đi, Tân Đồng, em nói cho tôi biết,” tay Lệ Đông Nhất siết chặt lại, một ngón tay chỉ thẳng vào mặt cô, “Có phải đợi đến khi tôi ra tòa, em mới nói với tôi hay không?!”

Tờ giấy chậm rãi rớt xuống bên chân Tân Đồng, giấy trắng mực đen viết mấy chữ to, đơn xin ly hôn.

Anh biết Hứa Úy Nhiên đi gặp cô, anh nghĩ ít nhất cô cũng sẽ vì anh mà đấu tranh sơ sơ một chút.

Rõ là buồn cười.

Sống chung mấy ngày nay, đối với cô mà nói, anh chẳng là gì cả.

Anh nghĩ cô đồng ý làm giấy kết hôn, ít nhất cô cũng có một chút xíu tình cảm đối với anh, dù cho đó chỉ là một chút hảo cảm cũng được, nhưng anh lại phát hiện ra, đó chỉ là một trong những thủ đoạn để cô tranh thủ quyền nuôi nấng Nam Hợp mà thôi.

“Xin lỗi anh.” Tân Đồng cụp mắt.

Sự tức giận của Lệ Đông Nhất cũng không vì câu xin lỗi này mà giảm bớt, ngược lại càng cháy càng mạnh, ngay cả giải thích cô cũng lười nói, hay là, đây vốn dĩ là ý của cô?

“Tân Đồng, em thật sự nghĩ rằng tôi chỉ là vì Nam Hợp mới kết hôn với em sao?” Anh tiến đến, giẫm lên tờ giấy kia, từ trên cao nhìn xuống cô.

Tân Đồng nhìn người đàn ông đầy vẻ tức giận trong mắt, lặng lẽ cúi đầu.

Có lẽ anh không phải vì Nam Hợp mà kết hôn với cô, nhưng cô thì phải.

Từ lúc anh dẫn Nam Hợp đến bên cô, cô liền có suy nghĩ đó.

Nếu không phải đề nghị ngày đó của anh, cô còn không biết rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể nhận được quyền nuôi dưỡng Nam Hợp.

Người đàn ông ở trước mặt này sẽ không đồng ý, luật pháp cũng sẽ không cho phép.

Nhưng khi kết hôn rồi, cô vẫn có bảo đảm, mặc kệ là bây giờ hay sau này ly hôn, anh cũng không thể dễ dàng tách Nam Hợp ra khỏi cô, không phải sao?

Hứa Úy Nhiên dễ dàng nhìn ra được tâm tư của cô, nếu cô ta đồng ý giúp cô, phần thắng của cô có thể lớn hơn một chút.

Nhưng không biết lúc sáng vừa mới bàn bạc xong, tại sao anh lại biết nhanh như vậy?

Lệ Đồng Nhất tức giận bật cười, “Tân Đồng, là bình thường tôi khoan dung em quá phải không? Cho nên, ngay từ đầu em đã có những suy nghĩ không yên phận thế này, đúng không?”

“Vậy thì,” Tân Đồng ngẩng đầu, dũng cảm nhìn thẳng vào anh, “anh đồng ý không?”

Rốt cuộc, câu nói này cũng như giọt nước làm tràn ly, rút sạch một chút lý trí cuối cùng của Lệ Đông Nhất.

Tân Đồng cảm thấy trên vai đau đớn, nghiêng mặt nhìn thấy hai vai mình đã bị bàn tay to lớn của Lệ Đông Nhất bóp mạnh, không đợi cô lên tiếng, Lệ Đông Nhất đã thô bạo cúi đầu phủ lên làn môi cô.

Khác với hai lần trước, lần đầu tiên chỉ lướt qua như chuồn chuồn đạp nước, lần thứ hai là chếnh choáng men say, còn bây giờ anh đang tức giận ngút trời, gần như gặm cắn cánh môi Tân Đồng, đầu lưỡi hung hăng lùng sục khoang miệng cô, cướp bóc không chút lưu tình.

Khi hút sạch luôn chút không khí còn lại trong phổi cô, rốt cuộc anh cũng buông cô ra.

Không chờ Tân Đồng hít thở, cơ thể cô đã bị bế bổng lên không.

“Lệ Đông Nhất, anh muốn làm gì?” Tân Đồng sợ tới mức hét lên, “Anh mau thả tôi xuống.”

Lệ Đông Nhất một phen bế cô đi về phía phòng ngủ, “Em không sợ đánh thức Nam Hợp thì cứ hét lên đi.”

Tân Đồng nhất thời im bặt, mím chặt môi.

Lệ Đông Nhất vừa đi vào phòng sát vách, đá ngược lên cánh cửa ở sau lưng rồi ném Tân Đồng lên giường với động tác không hề nhẹ nhàng chút nào, tiếp đó đè lên người cô.

“Muốn ly hôn vậy sao? Trước khi cố gắng làm thế nào để làm tròn nghĩa vụ làm vợ ư?” Tay anh đã nhanh chóng dọc theo vạt áo Tân Đồng mà luồn vào bên trong.

Buổi tối, Tân Đồng có thói quen không mặc áo ngực, chỉ mặc chiếc áo lót mỏng, bàn tay lạnh lẽo của Lệ Đông Nhất không có chút cản trở nào, rất nhanh tìm thấy nơi đầy đặn ở trước ngực cô, xúc cảm vừa lạnh vừa nhột khiến da thịt cô lập tức nổi lên một lớp da gà.

Cô muốn kêu lên thành tiếng, Lệ Đông Nhất dường như nhìn ra, lại lần nữa ngăn chặn miệng cô.

“Ưm…” Miệng Tân Đồng ú ớ phát không ra tiếng, duỗi tay về trước muốn đẩy anh ra, Lệ Đông Nhất lại càng quyết liệt hơn nữa, anh có thể cảm nhận được máu trong mạch máu đang không ngừng sôi lên sùng sục, mỗi một tế bào trong cơ thể đều cực kỳ hưng phấn.

Anh rời khỏi môi cô, hôn lên