Đế Bản Bạc Hạnh

Đế Bản Bạc Hạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324425

Bình chọn: 8.5.00/10/442 lượt.

như cũ là nàng đem thương tổn cho ta? Cho dù ta đã cố

gắng ra sức đấu tranh cho tình yêu,dù là bằng cách hèn mọn nhất? Vẫn là

nói, nàng căn bản không có yêu ta?”

Đông Phương Diệu trong cơn thịnh nộ, thập phần không thể nói lý với

hắn, hắn chỉ chuyên chú tin tưởng sự thật do chính mình nghe thấy.

“Ta……”

Không đợi nàng há miệng giải thích, hắn đã giơ tay ra,ánh sáng mông

lung biến mất, toàn bộ Triều Minh Cung chìm vào bóng đêm,không gian một

mảnh đen tối không nhìn thấy cả ngón tay .

“Ta mệt mỏi rồi, ngủ đi!”Âm thanh băng lãnh sâu kín vang lên.

Đông Phương Diệu đưa lưng về phía Tần Tố Quyết nằm xuống, không rên

một tiếng kéo chăn qua, yên lặng liếm láp vết thương trong lòng.

Mọi người cho rằng hắn không thể phá vỡ, không, không phải, hắn chính là đem nhược điểm giấu đi, chỉ có ở trước mặt Tố Quyết, hắn mới dám

,không chút nào bố trí phòng vệ, hắn như thế để ý đến nàng, nhưng nàng

đâu…nàng đâu…? Nàng có thể nói đi thì đi, không chút nào quyến luyến,để

hắn một mình trong hoàng cung rộng lớn này.

Cho dù hiện tại nàng đã trở lại, hắn vẫn thực bất an, hắn cần nàng

cam đoan sẽ không một lời cáo biệt mà lại dời đi, chỉ có tại thời điểm

ôm nàng, hắn mới có cảm giác chân thật là nàng đang ở bên hắn.

Nhưng mà trong lúc hắn lo được lo mất, nàng lại ung dung, thậm chí có lúc còn có thể phân tâm, hắn như thế nào lại không tức giận? Hắn phải

làm như thế nào mới có thể làm cho nữ nhân này cam tâm tình nguyện vĩnh

viễn ở bên cạnh hắn?

Thấy hắn không vui, trong lòng nàng cũng không dễ chịu hơn là mấy, Tần Tố Quyết làm nũng đẩy đẩy bờ vai của hắn,“Chàng tức giận sao?”

Đông Phương Diệu khẽ bỏ tay nàng ra, cự tuyệt cùng nàng nói chuyện.

Tần Tố Quyết thở dài,“Được rồi, chàng đã mệt, vậy ngủ đi.”

Nói xong, nàng nằm sát vào người hắn, hai người đưa lưng về phía nhau, một đêm không nói chuyện.

Ngày mới đã đến, Đông Phương Diệu đã sớm vào triều, thư thái ngồi trên long kỷ, sắc mặt không mấy hữu hảo.

Văn võ bá quan không biết vì sao hoàng thượng mới sáng sớm mà mặt mày đã cứng đờ, vì tránh làm cho mặt rồng tức giận,thời điểm mọi người dâng tấu chương đều hết sức cẩn trọng.

May mắn gần đây không có đại sự gì phát sinh, từ sau khi xét xử xong

một đám tham quan, từ Tôn Hữu Câu cùng vài lão thần trong triều phụng

chỉ chiêu hiền nạp sĩ, tìm kiếm nhân tài cống hiến triều đình.

Chúng đại thần chỉ đơn giản trình báo tiến độ các công việc đang làm

dở dang, Đông Phương Diệu liền tuyên bố bãi triều, dẫn đầu rời đi thái

cung điện.

Đã trở lại kinh thành , An Lạc vương Đông Phương Lạc cũng tham dự

buổi lâm triều. Sau khi bãi triều, hắn đi đến ngự thư phòng cầu kiến,

vừa vào cửa, chỉ thấy Đại hoàng huynh mặt cứng đờ, đang đứng ở phía cửa

sổ một mình ngẩn người.

“Quái, tối hôm qua Đại hoàng huynh cùng Tố Quyết tỷ tỷ hẳn là đã

có một đêm khoái trá vượt qua ngày Thất Tịch, thế nào mới qua một đêm

công phu,bộ dáng tại sao lại lộ ra một bộ khổ đại cừu thâm, giống như là ai thiếu nợ huynh mấy trăm vạn lượng không trả vậy.”


Đông Phương Diệu đáy lòng còn nguyên nỗi tức giận, lúc này hiền đệ

lại chạy tới đây trêu chọc mình, tâm tình càng thêm tức giận.

“Có việc thì tấu, không có việc gì thì cút đi.”

Hắn cũng không giận, ngược lại cười hơ hớ đi vào, vui sướng khi người gặp họa nói:“A, quả nhiên là cãi nhau với tân nương?”

“Lão Tam, tuy rằng trẫm luyến tiếc không muốn chém đầu của ngươi,nhưng cũng không luyến tiếc đem ngươi đi dày vò đâu.” Đông Phương Diệu lộ vẻ bi thương cười lạnh,“Ngươi bận tâm tình cảm của trẫm như vậy , trẫm thấy ngươi ngày thường kiêu

ngạo ương ngạnh, cố tình làm bậy, nếu ngươi chọc giận trẫm, trẫm có thể

ngay lập tức để ngươi thành kẻ lưu danh thiên cổ.”


Đông Phương Lạc cũng không e ngại, như cũ cười đến đáng đánh đòn,“Hoàng huynh đây là đang tính nợ cũ, đường đường là một Thiên Tử đức tính độ

lượng của ngài sao có thể hẹp hòi như thế, như vậy thì không tốt đâu.”


“Thì sao nào ? Trong bụng có thể chống thuyền là tể tướng cũng

không phải là Thiên Tử, đừng quên ngươi còn nợ trẫm một đao, nếu trẫm

thực sự đứng lên truy cứu, ngươi cho là mình còn có thể vui vẻ như bây

giờ?”


“Đừng quên một đao kia là do huynh bức ta.”

Khóe miệng hắn khẽ nhếch,“Ai sẽ tin ngươi?”

“Huynh quả nhiên âm hiểm giả dối, trở mặt vô tình.” Đông

Phương Lạc lẩm bẩm hai tiếng,hắn biết nếu tiếp tục trêu chọc huynh

trưởng, khẳng định không chiếm được tiện nghi, liền vội vàng tiến lên

vài bước, nghiêm trang nói:“Hoàng huynh cũng đừng buồn ta, hôm nay ta tới gặp hoàng huynh, cũng không phải là đến để gây chuyện. Huynh còn

nhớ chuyện gần đây người của Huyền Cương quốc không ngừng gây rối ở nước ta không?”


Đông Phương Diệu không hé răng, khoanh tay đứng nhìn, lạnh lùng nhìn hắn, tựa hồ như đang chờ câu nói tiếp theo của hắn.

Ta đã phái Dương Cửu đi thăm dò tìm tòi nghiên cứu nhưng, kết quả Dương Cửu đưa tin trở về ý vị thực sâu xa, nghe nói người Huyền Cương

thường giả dạng thành những tiểu thương nhân, bọn


Old school Swatch Watches