bụi dây leo, nó đang ra sức leo lên.
Cô tự nói với mình, mình thật sự rất thích anh ấy, anh ấy xuất
hiện ở văn phòng, thảo luận về kế hoạch doanh thu tiêu thụ, tất cả hạng mục, kế
hoạch được anh nói rất chậm rãi, không chê vào đâu được, anh thật sự rất ưu tú,
tuy rằng anh chưa từng nói chuyện thân thiết với mình lần nào, nhưng mỗi lần
anh xuất hiện, tim của mình đập càng lúc càng nhanh, không biết thầm mến có được
tính là yêu không, nhưng tình cảm của mình đối với Trương Khải Hiên đã vượt xa
thứ tình cảm mà trước kia mình qua lại với bất kỳ người con trai nào.
Đến bộ phận thương mại đưa tài liệu, trong lúc vô tình, mình
thấy Trương Khải Hiên đang họp, anh ấy đang nói về việc lập kế hoạch với mọi
người, các nữ đồng nghiệp khác dùng một ánh mắt cực kỳ hâm mộ để nhìn anh, hoặc
là, có thể nói đó là ánh mắt mơ màng để quyến rũ anh, Đường Mạn than nhẹ một tiếng,
ngay tại giờ khắc này, cô tha thứ cho phần tình cảm đơn phương này của mình.
Cô cũng nói với chính mình, tình yêu chính là sự tra tấn mà
anh dành cho em, cám ơn vì đã không để cho em yêu anh, nếu thật sự yêu anh, em
nhất định sẽ phải chịu sự đau đớn vô cùng thê thảm.
Mà sự đau đớn này, cô thật sự sẽ được nếm trải rất nhanh.
Công việc vẫn tiếp tục như cũ, Đường Mạn tự nói với bản
thân, tình yêu là quần áo, công việc là tay chân, mình không thể trần truồng chạy
ra đường, đương nhiên cũng tuyệt đối không thể chặt đứt tay chân.
Về phần Trương Khải Hiên, từ sau hôm đó, Đường Mạn và anh
cũng có chạm mặt, vừa nhìn thấy anh, Đường Mạn cười qua loa, tầm mắt liền rơi
vào bên cạnh quan sát anh.
Hôm nay cô đi ký tên thì lại gặp anh, cô đến bộ phận để đưa
văn kiện, lúc xuống lầu thì gặp được anh, cô đi xuống, anh thì đi lên.
Đường Mạn chạm trán ánh mắt với anh, trong giây lát liền hệt
như một thanh đao trực tiếp cắm thẳng vào ngược cô, không đau, nhưng là, thật
chua xót. Đáng ghét chính là ánh mắt anh nhìn cô giữa sự sắc bén lại hiện ra một
chút ôn hòa, điều này khiến Đường Mạn sợ hãi không dám tiếp xúc, cô quay đầu đi
chỗ khác.
Khi hai người lướt qua sát bên cạnh nhau, Đường Mạn nhủ thầm
phải đi qua thật nhanh, nhưng cô lại cảm thấy cánh tay bị kéo căng, cúi đầu
nhìn, là Trương Khải Hiên giữ chặt cô lại.
Giọng nói của anh vẫn trầm thấp như trước nhưng lại có lực
xuyên thấu như vậy, chỉ nghe anh hỏi ở bên tai cô: “Cô trốn tránh tôi sao?”
Đường Mạn giật mình, cô thầm nói, đừng gọi em, đừng nhìn em,
đừng nói chuyện với em.
Nhưng cô vẫn ngẩng đầu lên nhìn Trương Khải Hiên, cái nhìn
này, làm cô nhất thời đau lòng, anh hốc hác vậy? Không lẽ anh đi công tác mấy
ngày, thoạt nhìn người rất mỏi mệt, trong mắt hằn lên tia máu, tuy rằng anh vẫn
điển trai trước sau như một, nhưng hiện tại đích thực là trên mặt anh tràn đầy
mệt mỏi, điều này khiến cô vừa đau lòng vừa chua xót.
Đường Mạn cúi đầu, đây không phải là người đàn ông mà mình
nên đau lòng, cô ngập ngừng: “Đây là cầu thang, giám đốc Trương.”
Anh nới lỏng tay ra.
Đường Mạn thở một hơi, lúc này, nghe thấy Trương Khải Hiên
nói: “Tối nay có thời gian không? Cùng đi ăn cơm nhé!”
Đường Mạn bất ngờ, hẹn cô ăn cơm? Đầu óc cô chuyển một cái,
lập tức thấy khó hiểu, hỏi: “Anh Harao đã quay lại sao?” Không đúng, thời gian
anh ta về nước mới chỉ có 2 tuần, nói cách khác, từ lúc Đường Mạn thổ lộ đến
nay, đã qua 2 tuần.
Trương Khải Hiên bác bỏ: “Chuyện này có liên quan gì đến anh
ta chứ, là tôi hẹn cô.”
Vẻ mặt tôi kinh ngạc, không thể tin được: “Chúng ta?”
Ánh mắt anh nhìn cô chằm chằm, trong con ngươi có hai tiểu
Đường Mạn ngơ ngác, lúc này anh nhắm mắt lại, nhưng vẫn đang trả lời cô rất chắc
chắn: “Đúng, tôi và cô.”
Đường Mạn đứng tại chỗ, giống như một tượng gỗ bị bôi keo
dính, anh hẹn cô? Chỉ có hai người?
Đường Mạn lưỡng lự, trong lòng bất ổn như có 2 người, một
người bẽn lẽn nói “đừng đi mà, người ta có bạn gái rồi”, người còn lại thì rung
chuông cổ vũ cô “đi đi, đoạt lấy anh ta về.”
Trương Khải Hiên thấy được sự mâu thuẫn và do dự trong mắt
cô, anh giơ tay lên, nhẹ nhàng khoát lên vai cô, càm giác tê ngứa lập tức kéo đến,
giống như dòng điện chạy dọc toàn thân của Đường Mạn. Nhưng hình như anh hoàn
toàn không quan tâm đến có những đồng nghiệp khác đi ngang qua thấy một màn mờ
ám thế này. Hô hấp của Đường Mạn nhất thời dồn dập, toàn thân hồi hộp, chỉ nghe
anh nhã nhặn và điềm đạm nói: “Sau khi hết giờ làm tôi đến đón em, 6h, như vậy
có được không?”
Đường Mạn hệt như một con búp bê nắm chặt góc váy, muốn dùng
sức để trốn, nhưng mà lực bất tòng tâm.
Cô trả lời do dự: “Đến lúc đó rồi tính.”
Lúc 6h, cô đã đợi thật lâu, cũng đã ăn mặc khá đẹp, đang
ngây người ở trong nhà tập thể, nhìn đồng hồ, từng giây từng phút trôi qua cũng
khiến cô khó chịu không biết làm sao, cuối cùng đến lúc đó, cô nhìn xuống dưới
lầu, quả nhiên thấy chiếc Passat màu xanh của Trương Khải Hiên.
Suy nhĩ một lát, không hề do dự nữa, cô dũng cảm xốc túi lên
quyết định xông vào cuộc hẹn hò hệt như chống lũ.
Thấy cô xuống lầu, khóe môi Trương Khải Hiên cong lên, lộ ra
một nụ cười tủm tỉm