nh, ánh mắt
buồn và sợ hãi, “Thành Hạo, lần này…” còn chưa nói hết, nước mắt nóng
hổi đã rơi lên mặt anh, tựa như muốn thiêu đốt trái tim anh, “Lần này…
đừng bỏ rơi em nữa.” Tim anh như bị trăm ngàn mũi tên đâm phải, hai tay
kéo mạnh cô vào lòng vỗ về “Tuyệt đối không, không bao giờ!”
Bàn tay cô vuốt ve vai anh như có ma lực, đôi chân thon quấn lấy eo anh,
ngọn lửa trong anh lập tức bùng lên. Đương nhiên cô cảm nhận được sự
biến đổi của cơ thể anh, nhưng nét mặt cô vẫn u sầu, nửa hỏi anh nửa hỏi mình, “Phải làm thế nào mới khiến anh không nghĩ ngợi phiền muộn nữa?”
Nước mắt chậm rãi lăn xuống gò má kiều diễm của cô, tim anh như muốn vỡ
nát, “Thế này… có được không?” Cô thẳng người, ngồi lên người anh, thẹn
thùng đến nỗi toàn thân run rẩy, nhưng vẫn cắn chặt môi, nắm lấy bộ phận nóng bỏng của anh, an ủi nó bằng nơi mềm mại ẩm ướt của cô, vì chưa
quen nên mặt cô tái nhợt vì đau.
Toàn thân anh run lẩy bẩy, máu
nóng thiêu đốt, nhìn cô vì anh mà phải chịu đựng khổ sở như thế, anh
biết điều này với cô mà nói đau đớn và bi ai đến chừng nào. Trong chuyện chăn gối, trước giờ cô vẫn luôn ngại ngùng, tự ép mình làm chuyện này,
chẳng những cô đau đớn mà tim anh càng đớn đau! Anh ngồi dậy, di chuyển
mạnh mẽ đột ngột làm cô khẽ kêu lên, cơ thể cong lại khốn khổ, nước mắt ồ ạt trào ra. Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, giúp cô dễ chịu hơn.
“Tư Tư, đừng sợ nữa. Anh là của em, mãi mãi.” Anh dịu dàng lau dòng lệ trên mặt cô.
Cô gật đầu, nhắm mắt lại, nhưng nước mắt vẫn lăn ra xối xả, tim anh thắt
lại, giọng nói xót xa: “Ngày mai chúng ta đi đăng kí được không?”
Cô nghẹn ngào gật đầu, giơ tay quàng qua cổ anh, khẽ chuyển động, chủ động cọ xát với cái đó của anh, anh rên một tiếng, nỗi mê hoặc này anh không cách nào kháng cự nổi, anh mặc sức đắm chìm say sưa trong thiên đường
do cô mời gọi. Bước ra từ phòng đăng kí, tay cầm tờ giấy màu đỏ thẫm, chưa kịp cho vào
túi xách, đã bị Hề Thành Hạo kéo lên xe, vẻ mặt cô hoảng hốt.
“Sao thế?” Anh nghiêng đầu nhìn cô, cười cười, “Không quen à? Bây giờ em đã có chồng rồi nhé.” Anh trêu cô.
Giản Tư nhìn tấm giấy chứng nhận kết hôn trên tay, không nói gì.
Hề Thành Hạo hít sâu một hơi, gặng hỏi: “Không vui sao em?”
Giản Tư lắc đầu, “Chỉ là em không ngờ rằng, chúng ta lại kết hôn… dễ dàng
như thế này. Từ lúc đến đây, chưa đầy nửa tiếng đã xong xuôi các thủ
tục.” Cô nghĩ con gái đi lấy chồng, trong lòng rối bời cảm xúc, nhưng
không tâm trạng cô vẫn bình thản cứ như thể đang đứng chờ gửi tiết kiệm
ngân hàng, không có vẻ ngọt ngào như những cặp đôi xung quanh.
Trừ việc phong tỏa kinh tế và cuộc gặp hôm đó, bố mẹ Thành Hạo vẫn án binh
bất động, vì thế đã làm giảm đi cảm xúc hả hê khi cầm giấy chứng nhận
kết hôn trên tay. Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông đẹp trai đang mỉm cười với mình, không hiểu tại sao lại thấy chơi vơi. Người đàn ông hễ mở
miệng là nói yêu cô, ra sức chiếm hữu cô nhưng đã từng bỏ rơi cô, đã
thành chồng cô thật rồi! Cô hoàn toàn không thấy có sự thay đổi gì giữa
hai người, không có khoảng cách nào được kéo gần, cô không tin lời hứa
của anh, đương nhiên càng không tin tờ giấy chứng nhận trên tay. Mặc dù
bàn tay nắm chặt nó, nhưng trong lòng cô hiểu rõ, đây chẳng qua chỉ là
giấy vịn, khi nãy cô cũng được chứng kiến, ly hôn và kết hôn chẳng khác
gì nhau, không tốn đến nửa tiếng.
“Tư Tư.” Hề Thành Hạo quan sát sắc mặt cô, “Chọn ngày đẹp, chúng ta sẽ tổ chức một hôn lễ long trọng,
mời hết thảy bạn bè gần xa…”
Cô lắc đầu, “Em chẳng có bạn bè nào cả…” Chẳng nhẽ anh nghĩ cô không hiểu sao, cho dù cô mong muốn có một
hôn lễ long trọng, thì bạn bè của anh có đến dự không? Bố mẹ anh sẽ có
cách để nhà trai không xuất hiện một người nào. Nếu bọn họ tổ chức hôn
lễ, thì đó sẽ là cơ hội tốt nhất để hứng chịu sự sỉ nhục của bố mẹ anh.
Hề Thành Hạo ánh mắt tối dần, cười gượng, “Vậy chúng ta đi hưởng tuần
trăng mật dài ngày ở một nơi lãng mạn nào đi, chụp bộ ảnh cưới lung linh nhất, đằng nào thì anh cũng đang vô cùng rảnh rỗi.”
Cô cười cười, anh dỗ cô như dỗ con nít, bày tất cả đồ chơi mua được ra trước mặt cho cô chọn.
Anh bảo phải tìm một nhà hàng sang trọng, bữa cơm đầu tiên sau hôn lễ phải
thật hoành tráng, cô gật đầu tán thành. Anh mỉm cười cầm tay cô bước vào nhà hàng, cô cũng vờ như tâm trạng rất tốt, căn phòng ngập trần tiếng
nhạc du dương, không gian tao nhã, đôi vợ chồng son ngồi đối diện nhau,
vui vẻ thưởng thức sơn hào hải vị… Hai người không nói gì, nhưng mỗi khi ánh mắt giao nhau, Hề Thành Hạo lại mỉm cười vỗ về cô, hình như anh
đang rất phấn khởi, tuy nhiên cô lại cảm thấy áp lực nặng nề. Quá trình
kết hôn thuận lợi như thế này, không giống như trong tưởng tượng của anh và cô.
Nhân lúc Hề Thành Hạo cúi đầu, Giản Tư thầm quan sát
biểu cảm trên khuôn mặt anh, sâu trong đáy mắt anh ẩn chứa điều gì? Tiếc nuối hay thất vọng? Có lẽ anh cũng giống cô, chờ đón âm mưu quỷ kế hoặc đòn tấn công mãnh liệt của bố mẹ… Như thế anh mới có thể cười nhạt phản kích, khiến bố mẹ hoàn toàn bó tay, lĩnh hội được rằng con trai của họ
đã không cò